Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 184: Thích Những Gì Em Nhìn Thấy Không?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:28
Ký chủ, chuẩn bị xong để nhập mộng chưa?
Giọng nói của Hồ Lô Oa bỗng nhiên vang lên, Tô Bình nhìn bãi biển người qua kẻ lại, cô hình như chưa chuẩn bị xong.
Nhưng không đợi cô nói chuyện, giây tiếp theo trước mắt đã tối sầm, mềm nhũn nằm xuống bãi cát.
Cô mở mắt ra, phát hiện mình xuất hiện trong một căn phòng.
Căn phòng này hình như hơi quen mắt.
Tô Bình xốc chăn xuống giường, ngoài cửa sổ xám xịt, dường như đang mưa.
Lúc này, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Tiếng chìa khóa cắm vào ổ khóa vang lên, Tô Bình quay đầu nhìn sang.
Ngoài cửa, Vân Kỳ cả người ướt sũng, nhìn thấy cô thì hai mắt đỏ hoe lao tới ôm chầm lấy cô.
"Học tỷ, em biết ngay là lại mơ thấy chị mà."
Vừa nãy cậu mở mắt ra phát hiện mình đang ở trong mưa, trong tay cầm chìa khóa, lờ mờ biết trong phòng có ai đó đang đợi mình.
Thời tiết hơi lạnh, Tô Bình co rụt cổ lại, không nhịn được nói: "Sao cậu lại ướt như vậy? Mau đi thay quần áo đi, lát nữa cảm lạnh đấy."
Vân Kỳ nghe thấy cô quan tâm mình, ngoan ngoãn gật đầu.
Cũng không quan tâm trong phòng không có chỗ che chắn, tiện tay cởi quần áo trên người ném xuống đất.
Tô Bình nhìn tấm lưng trần trắng nõn rắn chắc của cậu, nuốt nước miếng.
Cậu hình như trông trưởng thành hơn trước một chút, cũng...
Cô không muốn nghĩ nữa, chú ý tới cậu đang cởi cúc quần thì vội vàng quay đầu đi.
Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
Vân Kỳ liếc thấy động tác quay đầu của cô, nhếch môi cười cười.
Cậu biết ngay học tỷ chắc chắn sẽ xấu hổ, chị ấy vẫn giống như trước kia, dễ đỏ mặt.
Tô Bình không nghe thấy động tĩnh sau lưng, đang tò mò sao cậu thay quần áo mà không có tiếng động gì, bỗng nhiên một đôi tay lạnh lẽo từ phía sau ôm lấy cô.
Tô Bình sợ đến mức trừng to mắt không dám tin quay đầu nhìn Vân Kỳ xuất hiện sau lưng đang ôm lấy mình.
Cậu cứ thế "thủy linh linh" mà ôm qua đây à?
Thậm chí...
Ánh mắt Tô Bình thuận theo l.ồ.ng n.g.ự.c trắng nõn của cậu nhìn xuống dưới, giây tiếp theo đã bị cậu che mắt lại.
Vân Kỳ khẽ cười một tiếng, ghé sát vào cô.
"Yên tâm đi học tỷ, em mặc rồi."
Sao cậu biết mình đang nghĩ gì?
Mặt Tô Bình hơi đỏ lên, giây tiếp theo trên má liền cảm nhận được một trận ướt át.
Vân Kỳ giống như một chú cún con, thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m lên mặt cô.
Tô Bình lập tức như bị điện giật, cả người tê dại.
Vân Kỳ rất hài lòng với biểu cảm trên mặt cô, nói.
"Học tỷ, dáng vẻ đỏ mặt của chị đẹp quá, em không nhịn được."
Tô Bình còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị Vân Kỳ dùng chăn quấn lấy cùng nhau nằm xuống giường.
Hình như hơi nguy hiểm, Tô Bình theo bản năng muốn giãy giụa.
Kết quả tay chân đều bị cậu đè lại, căn bản không động đậy được.
Đồng thời cô cũng nhìn thấy thứ Vân Kỳ mặc trên người.
Quả nhiên miệng đàn ông không thể tin được.
Cậu nói mặc rồi, kết quả chỉ mặc mỗi cái quần, còn là...
Tô Bình cũng chẳng muốn nói cậu.
Vân Kỳ cọ cọ vào hõm vai cô, giọng nói dường như mang theo sự mê hoặc hỏi.
"Học tỷ, chị thích không?"
Tô Bình vội vàng thu hồi ánh mắt, thích cái gì?
Giọng nói của Vân Kỳ lại vang lên, lần này cách cô càng gần hơn.
Hơi thở như có như không phả lên dái tai cô, thậm chí lúc nói chuyện môi cậu còn có thể chạm vào dái tai cô.
"Thích những gì em nhìn thấy không?"
Tô Bình rùng mình một cái, không dám tin nhìn Vân Kỳ ánh mắt mê ly.
Cậu học hư rồi đấy, biết nói những lời này từ bao giờ thế?
Giây tiếp theo, Vân Kỳ trực tiếp đặt một nụ hôn lên môi cô.
Cậu không vội vã tiến thêm một bước, mà là thè lưỡi tỉ mỉ miêu tả hình dáng đôi môi cô.
Tô Bình ngẩn ra, cậu sẽ không phải là đang mộng tinh đấy chứ?
Nhưng lại không giống, Vân Kỳ hình như tối nay và ngày thường không giống nhau.
Có thể nói là to gan hơn ngày thường rất nhiều.
Vân Kỳ thấy cô thế mà lại đang phân tâm, không nhịn được há miệng c.ắ.n một cái lên môi cô.
Mềm mại ướt át, giống như thạch vậy.
Nghĩ như vậy, cậu lại c.ắ.n thêm một cái.
Tô Bình cáu rồi, ngay tại chỗ c.ắ.n lại.
"Có bản lĩnh thì cậu buông tôi ra!"
Tô Bình không phục vặn vẹo thân mình, lúc này dáng vẻ cô bị quấn trong chăn cực kỳ chật vật, giống như con dòi.
Thật đáng yêu, giống như con mèo xù lông vậy.
Vân Kỳ cười, quả nhiên gỡ cái chăn đang quấn lấy cô ra.
Hai tay Tô Bình vừa khôi phục tự do, không đợi cô đưa tay đẩy Vân Kỳ trên người ra, đã bị cậu nắm lấy hai tay.
Cậu muốn làm gì?
Tô Bình nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, theo bản năng nín thở.
Vân Kỳ đặt tay cô lên lưng mình, da lưng cậu khá lạnh, sờ lên trơn láng như ngọc vậy.
Cô không nhịn được vuốt thêm hai cái.
Sau đó liền thấy thân thể cậu cứng đờ trong nháy mắt, ai oán nhìn mình.
"Học tỷ, đừng nghịch nữa, em khó chịu..."
Tô Bình vội vàng buông tay ra, nhưng ngay lập tức lại bị cậu nắm lấy đặt lại lên eo.
Người này đúng là vừa "gà" lại vừa thích chơi.
Rõ ràng sợ nhột còn cứ bắt mình...
Cô cũng chẳng muốn nói cậu, nói cậu lại không thích nghe.
Vân Kỳ cúi đầu hôn lên môi cô, nếm thử rồi dừng lại.
Nhưng rất nhanh đã cảm thấy không đủ, làm sâu thêm nụ hôn này.
Tô Bình nhàn nhạt đáp lại cậu, không biết tại sao, cô luôn cảm thấy tối nay dường như cảm xúc của cậu có chút không giống bình thường.
"Học tỷ..."
Vân Kỳ dán vào môi cô, lẩm bẩm một mình.
Tô Bình vừa định nói chuyện, liền cảm thấy một giọt nước mắt nóng hổi rơi trên mặt mình.
Cậu khóc?
Vân Kỳ bỗng nhiên lệ rơi đầy mặt, mất hết sức lực gục lên vai cô mặc cho nước mắt rơi xuống.
Chuyện gì thế này? Tự nhiên khóc cái gì?
Tô Bình có chút luống cuống tay chân.
Cô có làm gì đâu, sao cậu đột nhiên lại khóc?
Tô Bình lẳng lặng vỗ về đầu cậu, đợi cảm xúc của cậu từ từ ổn định lại.
Giọng Vân Kỳ mang theo tiếng mũi: "Học tỷ, đây có phải là lần cuối cùng em gặp chị không?"
Đã nói là ba cơ hội nhập mộng, đây quả thực là lần cuối cùng rồi.
Tô Bình không nói gì, ngầm thừa nhận.
Thật ra tối nay cậu đã làm công tác tư tưởng rất lâu mới tắt đồng hồ báo thức, chuẩn bị nói lời từ biệt cuối cùng với học tỷ.
Ai ngờ thực sự gặp được học tỷ, cậu lại không nỡ.
Nhưng cậu cứ nghĩ đến việc học tỷ vì chấp niệm của mình mà bị vây hãm ở đây không thể bắt đầu cuộc đời mới, cậu lại khó chịu.
Cậu rốt cuộc phải làm sao đây?
Tô Bình xoa xoa tóc cậu, an ủi:
"Đừng đau lòng, nếu duyên phận chưa dứt thì biết đâu mấy chục năm sau chúng ta còn gặp lại, cậu bây giờ có người chị yêu thương cậu, cũng có công ty, đã không còn là bạn học Tiểu Tống trước kia nữa rồi."
Tô Bình nói xong đoạn này, trong lòng cũng có chút khó chịu.
Cô đến thế giới này công lược đối tượng đầu tiên chính là cậu, lúc này thật sự đến lúc từ biệt, cô ngược lại có loại cảm giác không nói nên lời.
Vân Kỳ bỗng nhiên ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, sự điên cuồng nơi đáy mắt khiến Tô Bình giật nảy mình.
Sao cô có dự cảm không lành thế nhỉ?
Vân Kỳ nhìn cô: "Học tỷ, đời này ngoại trừ chị em không cần ai cả, chị có thể thỏa mãn em một nguyện vọng không?"
Cậu nói xong, ánh mắt quyến luyến nhìn Tô Bình.
Thâm tình bên trong như muốn dìm cô chìm nghỉm.
Nguyện vọng gì? Sẽ không phải là loại cô đang nghĩ đấy chứ.
Tô Bình nín thở, nhìn Vân Kỳ càng dựa càng gần.
