Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 185: Học Tỷ, Đừng Cắn Nữa

Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:29

Tô Bình cảm thấy cơ thể cậu bắt đầu nóng lên, cô theo bản năng muốn rút tay đang đặt trên eo cậu ra.

Lại bị cậu cố chấp ấn trở về.

Sau đó cậu không kìm nén nữa, cúi đầu hung hăng ngậm lấy môi cô, l.i.ế.m mút gặm c.ắ.n.

Tô Bình thậm chí không kịp phản ứng, tay cậu đã thuận theo cổ áo cô trượt vào trong.

Làn da của cơ thể này quá mức non nớt, đầu ngón tay chỉ ma sát trên da, cô đã có chút không chịu nổi rồi.

Tế bào toàn thân Vân Kỳ bắt đầu hưng phấn gào thét, cậu rất muốn thời gian vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc này.

Lâu một chút, lại lâu thêm một chút nữa.

Trên vai Tô Bình lạnh lẽo, phát hiện cậu thế mà đã kéo một bên áo ngủ của mình xuống, môi hôn lên vai cô.

Miệng cậu phảng phất như có ma lực nào đó, từ vai hôn một đường đến xương quai xanh, chẳng mấy chốc Tô Bình đã cảm thấy nửa người mình mềm nhũn.

Vân Kỳ thu hết thần tình trên mặt cô vào đáy mắt, cậu rất thích cảm giác như vậy, như vậy cậu sẽ cảm thấy học tỷ là của riêng mình cậu.

Vân Kỳ nhìn đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở của cô, ngẩng đầu lần nữa hôn lên.

Tô Bình bị buộc phải hùa theo nhịp điệu của cậu, vòng tay qua cổ cậu để cảm giác mất trọng lượng thiếu oxy giảm bớt một chút.

Động tác của cô khiến trong lòng Vân Kỳ vui vẻ một trận, xuất phát từ bản năng, cậu làm sâu thêm nụ hôn này.

Đồng thời tay cậu trượt đến bên eo, bị váy ngủ ảnh hưởng động tác khiến cậu không thể tùy tâm sở d.ụ.c chui vào.

Cái váy này vướng víu thật đấy.

Nếu có thể cởi ra thì tốt rồi.

Tô Bình kinh hô một tiếng, cảm thấy đùi mát lạnh, vội vàng che lại bàn tay đang muốn làm loạn hướng lên trên của cậu.

Vân Kỳ vì cảm xúc mà đôi mắt ửng đỏ, kiên nhẫn dỗ dành cô: "Học tỷ đừng sợ, em thấy chị nóng quá thôi, em không làm gì đâu."

Biểu cảm trên mặt cậu không nhìn ra manh mối gì, ánh mắt thuần tịnh, nhưng trên mặt đã nhuốm màu d.ụ.c sắc.

Không làm gì?

Nếu không phải cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể cậu thì cô đã tin lời này rồi.

Vân Kỳ thấy cô không d.a.o động, có chút cuống lên.

Trực tiếp cúi đầu hôn lên môi cô, cướp đoạt không khí trong khoang miệng cô.

Quả nhiên giống như mình nghĩ, lúc bị hôn học tỷ hoàn toàn không dùng được sức lực, càng đừng nói đến phản kháng.

Chú ý tới lực đạo ấn tay mình của cô đã lỏng ra, Vân Kỳ cười một tiếng, ngón tay rơi trên đùi cô.

Cảm giác khác thường khiến cô không nhịn được tê dại da đầu.

Tô Bình theo bản năng nhíu c.h.ặ.t mày, đồng thời c.ắ.n lên vai cậu một cái.

"Học tỷ, đừng c.ắ.n nữa."

Giọng Vân Kỳ mang theo sự mê hoặc, không biết là nói trên vai, hay là...

Mặt Tô Bình đỏ lên, theo bản năng giơ chân đá cậu.

Kết quả vừa vặn trúng kế của cậu, nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng cậu, Tô Bình thầm kêu không ổn.

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

Tay Vân Kỳ từng tấc từng tấc du tẩu, Tô Bình không nhịn được hừ nhẹ một tiếng.

Cơ thể cô co lại thành một đoàn, muốn tránh đi.

"Chỗ đó không được!"

Vân Kỳ thưởng thức phản ứng của cô, giả vờ không hiểu hỏi cô.

"Tại sao không được?"

Tô Bình rùng mình một cái, ngón chân theo bản năng co quắp lại.

Sao cậu dám như vậy!

Hồ Lô Oa, giấc mơ của cậu ta không bình thường, mau để cậu ta tỉnh lại đi.

Tô Bình vừa túm lấy cái gối bên cạnh ném vào mặt cậu, vừa gọi Hồ Lô Oa.

Giây tiếp theo, giọng nói có chút hưng phấn của Hồ Lô Oa vang lên.

Không được đâu ký chủ, đây là mộng cảnh cuối cùng, cộng thêm việc Vân Kỳ đã rất lâu không ngủ ngon một giấc.

Trong lòng Tô Bình lộp bộp một tiếng, liền nghe thấy Hồ Lô Oa tiếp tục nói.

Cho nên mộng cảnh lần này sẽ dài hơn một chút đấy.

Sao cô có cảm giác mình lại bị cái hệ thống này hố rồi?

Vân Kỳ nhân lúc cô ngẩn người, dứt khoát ném hết chăn gối xung quanh hai người xuống gầm giường.

Như vậy cậu có thể thưởng thức học tỷ tốt hơn rồi.

Tô Bình bị thần sắc nơi đáy mắt cậu dọa sợ, lật người muốn xuống giường tránh xa cậu một chút.

Kết quả vừa lật người qua, đã bị cậu bắt về đè lên giường.

Lưng bị cậu đè lên, Tô Bình căn bản không động đậy được, cô chỉ có thể không ngừng lắc đầu bảo cậu buông mình ra.

"Em không buông, buông ra chị sẽ chạy mất."

Vân Kỳ thành kính hôn lên cổ và tai cô, tay trượt xuống, rơi trên m.ô.n.g cô.

Lập tức Tô Bình không dám động đậy nữa, cũng may cậu không có động tác tiến thêm một bước.

Vân Kỳ cảm nhận sự căng thẳng của cô, không biết tại sao, nhìn thấy dáng vẻ luống cuống kinh hoảng của học tỷ, cậu ngược lại càng thêm hưng phấn.

Những thứ này còn chưa đủ, cậu còn muốn nhiều hơn nữa.

Tô Bình cảm thấy váy của mình bị vén lên, nhưng vì nửa thân trên không động đậy được, chỉ có thể đá đá bắp chân về phía sau.

Vân Kỳ nhìn đôi chân thon dài như ngọc đang vùng vẫy trước mặt, không nhịn được tâm thần chao đảo một phen nắm lấy một bên bắp chân của cô.

Môi cứ thế hôn lên bắp chân cô.

Tô Bình toàn thân run lên, cảm thấy môi cậu thuận theo bắp chân mình một đường đi lên.

Cuối cùng cô không nhịn được hét lên: "Dừng lại! Đừng đi lên nữa!"

Vân Kỳ xấu xa cười một tiếng, cũng không dừng động tác lại.

Ngược lại thả chậm tốc độ, từng chút từng chút hôn lên trên.

Tô Bình duỗi thẳng mu bàn chân, vì không nhìn thấy động tác của cậu phía sau, cho nên mỗi một động tác rơi xuống giác quan của cô đều bị phóng đại vô hạn.

Thấy cô dường như sợ thật rồi, Vân Kỳ không trêu cô nữa, quyết định từ từ để cô thích ứng một chút.

Cảm thấy cậu dừng động tác lại, Tô Bình vừa thở phào nhẹ nhõm, kết quả nửa thân trên phía sau lưng trực tiếp mát lạnh.

Cậu thế mà nhân lúc mình không chú ý kéo váy ngủ xuống.

Buổi tối cô đi ngủ bên trong căn bản không mặc quần áo gì, lúc này váy ngủ bị kéo xuống hơn nửa, lập tức cô không dám động đậy chút nào.

Vân Kỳ nhìn tấm lưng trắng không tì vết của cô, ánh mắt tối sầm lại.

Mưa bên ngoài dường như rơi lớn hơn, sắc trời cũng đen kịt lại, nhưng mạt trắng kia vẫn sáng ch.ói mắt.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn não bộ, trong mắt cậu chỉ nhìn thấy mạt trắng kia, mê mẩn cúi người hôn lên đầu vai cô.

Cảm nhận được cơ thể Tô Bình khẽ run rẩy một chút, cậu nhẹ nhàng vuốt ve vai cô, nói.

"Học tỷ, đừng căng thẳng, thả lỏng một chút."

Tô Bình cảm thấy nụ hôn của cậu dày đặc rơi trên lưng mình, mỗi một cái đều khiến cô không nhịn được run rẩy.

Cậu dường như chơi nghiện rồi, mỗi lần hôn xong còn cố ý đổi chỗ khác tiếp tục hôn.

Chẳng mấy chốc Tô Bình vì cứ căng thẳng mãi không được thả lỏng mà toát mồ hôi, nằm sấp trên giường khẽ thở dốc.

Tay Vân Kỳ đặt trên vai cô dần dần di chuyển xuống dưới, đi qua xương bả vai, mang đến một trận tê dại rồi rơi trên eo cô.

Eo cô rất nhạy cảm, tay chỉ vừa đặt lên cô đã không nhịn được muốn trốn.

Nhưng căn bản trốn không thoát, Vân Kỳ vừa hôn xương bả vai cô, tay đặt trên eo cô từ từ di chuyển về phía trước.

Tô Bình toàn thân chấn động, vì thẹn quá hóa giận, mắt đỏ lên.

Sao cậu lại trở nên sành sỏi như vậy?

Vân Kỳ bao phủ lấy làn da kia, sự ôn nhuyễn trong tay khiến cậu yêu thích không buông tay, cậu muốn nhiều hơn một chút.

"Cậu buông tôi ra trước đã, tôi có lời muốn nói với cậu."

Tô Bình quyết định thương lượng t.ử tế với cậu, nếu không thật sự không thể kết thúc được.

Nhưng Vân Kỳ hiển nhiên không mắc lừa, tay cậu từng cái từng cái rơi trên đó, khiến cơ thể cô từng trận run rẩy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 185: Chương 185: Học Tỷ, Đừng Cắn Nữa | MonkeyD