Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 186: Học Tỷ, Chị Nói Thích Em Là Thật Sao?

Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:29

"Chị nói đi."

Vân Kỳ thấy một bên mặt cô dần dần đỏ bừng, cảm thấy đáng yêu cực kỳ.

Tô Bình dứt khoát không nói lời nào nữa, nhân lúc Vân Kỳ hiện tại không du tẩu trên người mình, cô vội vàng gọi Hồ Lô Oa.

Cậu ta mơ giấc mơ này lâu vậy sao? Còn không tỉnh lại tôi thật sự khó giữ được trinh tiết tuổi già mất!

Hồ Lô Oa ngáp một cái.

Ký chủ, đã không thể ngăn cản, vậy thì cô cứ tận hưởng đi, dù sao cô cũng không chịu thiệt.

Hay cho câu cô không chịu thiệt, Tô Bình tức đến bật cười.

Vân Kỳ nghe thấy tiếng cười của cô, trong lòng phảng phất như bị mèo cào một cái, hơi ngứa.

Cậu bỗng nhiên có chút tò mò biểu cảm trên mặt cô rồi.

Ý nghĩ vừa rơi xuống, cậu liền một tay ôm eo cô một tay ôm vai cô, lật cả người cô từ trên giường lại.

Tô Bình kinh hô một tiếng, cảm thấy trước n.g.ự.c mát lạnh vội vàng che lại.

Vân Kỳ khẽ cười một tiếng, ánh mắt dời xuống dưới.

Nhưng vừa liếc thấy một mạt trắng đã bị một bàn tay kiều nhuyễn trắng nõn che lại rồi.

Tô Bình đỏ bừng cả mặt, muốn kéo chăn che cơ thể, phát hiện chăn đều bị cậu ném xuống gầm giường hết rồi.

Trong lúc tình thế cấp bách chỉ có thể dùng hạ sách này.

"Cậu không được nhìn!"

Nghe thấy giọng điệu hờn dỗi hiếm thấy của cô, Vân Kỳ kỳ lạ thay lại vô cùng hưởng thụ.

Rất muốn bắt nạt cô nha.

Tô Bình cảm thấy lông mi cậu không ngừng rung động trong lòng bàn tay mình, biết cậu chắc chắn đang có ý đồ xấu gì đó.

Quả nhiên giây tiếp theo liền nghe thấy cậu nói: "Học tỷ, chị che mắt em em không nhìn thấy..."

Không nhìn thấy thì liên quan gì đến cô?

Tô Bình hừ một tiếng, không bỏ tay xuống, đồng thời duỗi chân muốn đi khều cái gối dưới đất.

Vân Kỳ có chút bất lực dỗ dành: "Học tỷ chị yên tâm, em chỉ muốn giúp chị mặc quần áo t.ử tế thôi, tuyệt đối sẽ không nhìn trộm chị đâu."

Nếu không phải hàng lông mi chớp không ngừng kia, Tô Bình thật sự sẽ bị giọng điệu nghiêm túc của cậu lừa gạt.

Thằng nhóc này bây giờ tám trăm cái tâm cơ, mình không cẩn thận một chút là sẽ trúng chiêu của cậu ngay.

Vân Kỳ thấy Tô Bình không nói lời nào, không nhịn được dùng khóe mắt liếc một cái, nhìn thấy một cái chân trắng nõn thon dài đang duỗi xuống gầm giường để khều cái gối kia.

Hóa ra là có tâm tư nhỏ như vậy.

Vân Kỳ nhếch môi cười cười, ngay lúc Tô Bình vừa mới khều được cái gối kia sắp kéo lên.

Cậu ho khan một tiếng, ngón chân trắng nõn lập tức như bị kinh hãi mà buông cái gối kia ra.

Nghe thấy tiếng cười trầm thấp của cậu, Tô Bình rất khó không nghi ngờ cậu chính là cố ý.

Ký chủ, đừng nghi ngờ nữa, cậu ta chính là cố ý đấy, người đàn ông này xấu xa lắm!

Giọng nói "phun tào" của Hồ Lô Oa vang lên, Tô Bình ngẩn người.

Vân Kỳ trước mặt đã trút bỏ vẻ ngây ngô của thiếu niên, nằm giữa ranh giới thiếu niên và đàn ông.

Vân Kỳ thấy cô không có động tác gì nữa, dứt khoát nhân lúc cô không chú ý nắm lấy tay cô bỏ xuống.

Tô Bình vội vàng che chắn bản thân, Vân Kỳ nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của cô, ánh mắt dần dần dời xuống dưới, rơi trên xương quai xanh của cô.

Không biết có phải vì xấu hổ hay không, xương quai xanh trông có vẻ hơi ửng đỏ.

Lại xuống dưới nữa, vì sự che chắn của cô, nửa kín nửa hở, ngược lại trông càng có sức hấp dẫn.

Giống như một đóa hoa dụ người hái.

Cậu bỗng nhiên có chút khô nóng, yết hầu chuyển động.

"Học tỷ, chị đẹp quá."

Khóe miệng Vân Kỳ mang theo ý cười ghé sát vào cô.

Ngay lúc cậu sắp hôn lên môi mình, Tô Bình nhanh như chớp vung một tay ra.

Tiếng tát thanh thúy giáng lên mặt cậu.

Vân Kỳ ngẩn ra hai giây, vẻ mặt tủi thân nhìn cô.

"Học tỷ, chị làm gì mà đột nhiên đ.á.n.h em..."

Tô Bình một cước đá văng cậu ngồi dậy từ trên giường, hùng hồn nói.

"Cậu không phải nói không nhìn sao? Lừa tôi?"

Vân Kỳ bị một cước đá ngã xuống đất, đợi cậu bò dậy thì Tô Bình đã nhanh ch.óng kéo váy ngủ lên rồi.

Tốc độ nhanh đến mức cậu chỉ kịp nhìn thấy bờ vai đẹp đẽ của cô.

Hồ Lô Oa thu hết toàn bộ quá trình vào mắt, trợn mắt há hốc mồm.

Ký chủ, cô là thần của tôi...

Vân Kỳ không ngờ cô vừa nãy vẫn luôn không có động tác là đang tích lực, cười.

Vừa nãy cái tát kia và cú đá kia rắn chắc rơi trên người cậu, còn khá đau.

Nhưng không biết tại sao cậu một chút cũng không tức giận, ngược lại cảm thấy vui vẻ.

Chỉ cần học tỷ vui, cậu thế nào cũng được.

Ngược lại, cậu nhìn cái chân vừa đá mình một cái kia.

Mắt cá chân mảnh khảnh, làn da trắng nõn.

Cậu cảm thấy tạo ra chút dấu vết trên đó nhất định rất đẹp.

Tô Bình đột nhiên cảm thấy một trận ớn lạnh.

Cúi đầu nhìn xuống, phát hiện Vân Kỳ ngồi dưới đất, đang nhìn chân mình ngẩn người.

Ánh mắt kia khiến cô rất không thoải mái, Tô Bình vội vàng giấu chân dưới váy.

Nhìn một chút cũng không được?

Vân Kỳ bỗng nhiên có chút không vui, cậu bò dậy từ dưới đất đến gần Tô Bình.

Tô Bình thấy thế đi trước một bước xuống giường: "Cậu đừng qua đây vội."

Vân Kỳ lắc đầu, không đồng ý với cô: "Không được, ai bảo chị đá em."

Tô Bình cảm thấy mình còn ở lại nữa sẽ xảy ra chuyện, xoay người muốn mở cửa phòng.

Lại phát hiện cửa phòng bị người ta khóa trái rồi, căn bản không mở được.

Vân Kỳ khẽ cười một tiếng, từ phía sau đến gần cô.

"Học tỷ, có phải chị quên đây là trong giấc mơ của em rồi không?"

Tô Bình chợt tỉnh ngộ.

Bởi vì là giấc mơ của cậu, cho nên cậu có thể điều khiển mộng cảnh.

Không ngờ trải qua hai lần mộng cảnh trước, lần này ngược lại để cậu học được cách khống chế giấc mơ rồi.

Vân Kỳ cười nắm lấy tay Tô Bình giữ trong tay: "Học tỷ, chị không thích em sao?"

Ánh mắt cậu giống như chú cún con, hơi ửng đỏ, trông có vẻ hơi đáng thương.

Nhưng Tô Bình biết những thứ này đều là ngụy trang của cậu.

Cô đã bị lừa mấy lần rồi, cho nên lần này Tô Bình trực tiếp hất tay cậu ra, bắt đầu nghĩ cách kéo dài thời gian.

Thời gian trôi qua lâu như vậy rồi, cậu chắc cũng sắp tỉnh rồi nhỉ?

Trong mắt Vân Kỳ xẹt qua vẻ tổn thương.

Tại sao? Học tỷ không phải nói thích cậu sao? Tại sao lại từ chối mình?

Cậu đều đã quyết định qua đêm nay sẽ thả cô đi rồi, tại sao cô lại từ chối mình?

Tô Bình không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt cậu nhìn mình càng ngày càng đáng sợ.

Bỗng nhiên, cậu sải bước tiến lên nắm lấy cánh tay Tô Bình kéo cô vào trong lòng mình.

Ngay lúc cô tưởng rằng cậu sẽ cưỡng ép mình, cậu chỉ lẳng lặng ôm lấy cô, cũng không có động tác tiếp theo.

Tô Bình chớp chớp mắt, cậu lương tâm trỗi dậy rồi?

Vân Kỳ biết giấc mơ của mình sắp tỉnh rồi, cậu gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy Tô Bình.

Muốn khắc ghi cảm giác giờ khắc này vĩnh viễn vào sâu trong ký ức.

"Học tỷ, em không nỡ xa chị."

Giọng Vân Kỳ rầu rĩ, đêm nay là lần cuối cùng có thể quang minh chính đại ôm học tỷ vào lòng trong mơ như thế này.

Tô Bình xác định cậu chỉ ôm mình xong, thở dài xoa xoa tóc cậu.

"Chúng ta duyên phận đã hết, buông tha cho tôi, cũng buông tha cho chính cậu đi."

Lúc nói ra câu này, cô cảm thấy nước mắt của Vân Kỳ rơi trên cổ mình.

Nóng hổi, từng giọt từng giọt lớn rơi xuống.

Tim cô run lên, đây là lần thứ mấy cậu khóc trong đêm nay rồi?

Vân Kỳ lắc đầu, cố chấp hỏi cô một đáp án.

"Học tỷ, chị nói thích em là thật sao?"

Tô Bình nhìn khuôn mặt mong chờ kia của cậu, không nói ra được lời từ chối.

Thế là cô gật đầu.

Vân Kỳ nhìn thấy câu trả lời của cô, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười.

Cậu buông cô ra, lần cuối cùng hôn lên môi cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 186: Chương 186: Học Tỷ, Chị Nói Thích Em Là Thật Sao? | MonkeyD