Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 298: Học Tỷ, Giọng Của Chị Thật Hay

Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:47

Hai tay bị trói, giờ lại bị Tống Kỳ đè c.h.ặ.t trên giường, Tô Bình hoàn toàn động đậy không được.

“Có gì thì từ từ nói, cậu buông tôi ra trước được không?”

Tô Bình cảm nhận được sự biến đổi trên cơ thể hắn, không dám cử động mạnh nữa, đành phải hạ giọng mềm mỏng nói.

Nếu là trước đây, khi cô dùng tông giọng này nói chuyện với Tống Kỳ, hắn tuyệt đối sẽ nghe lời cô. Nhưng hiện tại, lòng Tống Kỳ đang bị cơn ghen tuông thiêu đốt đến phát điên, căn bản không lọt tai bất cứ lời nào. Ngược lại, vì câu nói này của cô mà hắn càng thêm bất an. Tống Kỳ ghé sát vào cô, thành kính hôn lên hàng lông mi, khẽ nói:

“Em không buông. Buông ra chị lại chạy mất.”

Cảm nhận được đôi môi hơi lành lạnh và ẩm ướt của hắn in lên mi mắt, Tô Bình theo bản năng nhắm nghiền mắt lại, lông mi cũng theo động tác của hắn mà khẽ rung động. Cô vừa định lên tiếng thì đột nhiên cảm nhận được sự khác thường, lập tức đứng hình không dám nhúc nhích.

Cùng lúc đó, nhịp thở của Tống Kỳ dần trở nên dồn dập và nặng nề. Dù trong bóng tối, đôi mắt ấy vẫn sáng rực một cách đáng sợ, tựa hồ có thể thiêu cháy cô thành một cái lỗ.

Tô Bình rùng mình, biết rõ cứ tiếp tục thế này mọi chuyện sẽ vượt tầm kiểm soát, cô vội vàng vùng vẫy khỏi sự kìm kẹp, định dùng tay chống lên n.g.ự.c hắn. Nhưng Tống Kỳ đã nhanh hơn một bước, một lần nữa nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, rồi cúi đầu hôn cô thật sâu.

Mái tóc dài của Tô Bình đã rối tung, vài sợi bết vào mặt, cộng thêm nụ hôn của Tống Kỳ khiến cô nhanh ch.óng cảm thấy khó thở. Thấy cô cứ nín nhịn hơi thở, Tống Kỳ đột nhiên dừng động tác, cứ thế nhìn cô chằm chằm.

Học tỷ vẫn giống như trước đây, đáng yêu đến mức hắn không nỡ bắt nạt thêm nữa.

Nhưng...

Tô Bình thấy hắn dừng lại, vừa mở mắt ra đã không nhịn được mà trợn tròn. Tống Kỳ ngồi dậy khỏi người cô, nhưng vì sợ làm cô đau, hắn cố gắng không ngồi đè lên mà chỉ ngồi trên hai chân của chính mình.

Trên người Tống Kỳ vốn chỉ mặc một chiếc áo len, hắn dễ dàng cởi nó ra ném sang một bên, bên trong chỉ còn lại một chiếc sơ mi. Hắn không vội cởi tiếp mà nắm lấy tay Tô Bình, từ từ luồn vào trong vạt áo sơ mi của mình.

Chạm vào khối cơ bụng nóng hổi, Tô Bình theo bản năng run rẩy muốn rụt tay lại, nhưng lại bị hắn nắm c.h.ặ.t, ép sát lên đó.

Cái kiểu gì thế này? Lại còn cưỡng ép "cho ăn" à?

Vì sự đụng chạm của cô, Tống Kỳ hưng phấn hẳn lên. Hắn kiềm chế cảm xúc, cúi đầu áp sát tai cô, khẽ phả hơi nóng: “Học tỷ, chị có hài lòng với những gì mình đang chạm vào không?”

Dù đã có vài lần kinh nghiệm, nhưng bị hắn khiêu khích thế này, Tô Bình vẫn không nhịn được mà nuốt nước bọt. Vì da dẻ của hắn thực sự rất tốt, chạm vào là một loại hưởng thụ, đặc biệt là khi cảm nhận được những khối cơ bụng vốn đang mềm mại dần trở nên cứng rắn dưới bàn tay mình...

Tô Bình khẽ ho một tiếng, vội vàng vứt bỏ những thứ "phế thải" trong đầu đi. Bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện này, điều cô cần nghĩ là làm sao để Tống Kỳ buông mình ra.

Tống Kỳ vốn dĩ chỉ muốn dọa cô một chút để cô biết mình đã trưởng thành, nhưng dần dần hắn nhận ra mọi chuyện bắt đầu mất kiểm soát. Đặc biệt là khi đối diện với bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không có xương của học tỷ, hắn có chút muốn...

“Học tỷ, có được không?”

Nghe hắn đột nhiên hỏi một câu không đầu không cuối như vậy, Tô Bình sững người mất một lúc, sau đó vội vàng lắc đầu: “Không được...”

Á!

Lời còn chưa dứt đã bị Tống Kỳ chiếm thế thượng phong bằng một nụ hôn sâu. Tô Bình bị hôn đến mức trời đất quay cuồng, đợi đến khi não bộ khôi phục được chút tỉnh táo thì đã không còn kịp nữa rồi.

Cô không tài nào ngờ được động tác của Tống Kỳ lại nhanh đến thế, chỉ trong thời gian một nụ hôn, hắn đã tự cởi hết cúc áo sơ mi trên người mình. Lúc này, chiếc áo sơ mi ấy cứ lửng lơ trên vai hắn chực rớt, bàn tay Tô Bình chống trước n.g.ự.c hắn cảm thấy nóng bừng, nhưng cô nhận ra da thịt trên n.g.ự.c hắn còn nóng hơn.

“Học tỷ, chị đã sờ em rồi, chị phải chịu trách nhiệm...”

Tống Kỳ cảm nhận được bàn tay cô đặt trên n.g.ự.c mình khẽ cử động, cơ thể hắn cứng đờ trong chốc lát rồi lại trưng ra vẻ mặt ủy khuất ghé sát cô, nhỏ giọng nói. Tông giọng đó, cứ như thể hắn mới chính là người bị bắt nạt vậy.

Hơn nữa cái kiểu nói chuyện đó, Tô Bình cảm thấy chẳng còn mặt mũi nào mà nghe, rốt cuộc là ai đã dạy hắn nói chuyện như thế chứ!

Cảm nhận được sự xấu hổ của cô, khóe miệng Tống Kỳ khẽ cong lên, bàn tay đang nắm cổ tay cô từ từ buông ra, rồi lần mò lên eo cô. Đoạn eo trắng nõn mềm mại đó đã xuất hiện trong giấc mơ của hắn không biết bao nhiêu lần, chỉ cần nghĩ đến cái eo nhỏ nhắn ấy thôi...

Nghĩ đoạn, tay Tống Kỳ đã cách một lớp váy mà xoa nắn lên đó. Động tác rất chậm, như thể cố ý lặp đi lặp lại để trêu đùa. Vốn định quyến rũ học tỷ một chút, không ngờ mới xoa vài cái chính hắn đã sắp nhịn không nổi rồi.

“Học tỷ, eo của chị mềm thật đấy...”

Thấy hắn vẫn còn lảm nhảm những lời như vậy, mặt Tô Bình đỏ bừng lên tận mang tai, cô trực tiếp giơ tay muốn bịt miệng hắn lại. Nhưng hắn lại nhẹ nhàng né tránh, sau đó cô nghe thấy hắn khẽ cười một tiếng, nói: “Học tỷ, muốn em im miệng thì còn có một cách khác cơ.”

Tim Tô Bình thắt lại, bỗng có một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên giây tiếp theo, Tống Kỳ lại cúi đầu hôn tới.

Nụ hôn lần này không giống hai lần trước, Tô Bình cảm thấy cơ thể Tống Kỳ đè trên người mình ngày càng nóng, như một cái lò lửa di động. Bây giờ thời tiết đang trở lạnh, ôm thì đúng là ấm thật, nhưng trong hoàn cảnh này thì không thể "dán" c.h.ặ.t như vậy được.

Cảm nhận được bàn tay hắn đặt trên eo bắt đầu không an phận, lòng Tô Bình bắt đầu hoảng loạn. Giây sau, cô chỉ thấy đùi mình lành lạnh, chiếc váy thế mà bị hắn trực tiếp hất lên. Cô giật b.ắ.n mình, chẳng màng đến việc vùng vẫy có khiến hắn càng không chịu nổi hay không, vội vàng bất an mà vặn vẹo cơ thể.

Cuối cùng, Tống Kỳ như trừng phạt mà c.ắ.n nhẹ lên môi cô, rồi kéo tấm chăn bên cạnh đắp lên người cả hai.

“Học tỷ không cần lo, đắp chăn vào sẽ không lạnh nữa.”

Tô Bình bỗng chốc không biết nên phản ứng thế nào, hóa ra con người ta trong lúc cạn lời thực sự sẽ thấy buồn cười. Bây giờ là vấn đề lạnh hay không lạnh à?

Nhưng cô không có thời gian để nghĩ thêm nữa, vì tay của Tống Kỳ đã đột phá lớp phòng thủ mà chạm vào vòng eo trần trụi của cô. Bàn tay nóng hổi chu du trên eo, Tô Bình trực tiếp căng cứng cả người, hơi thở cũng theo đó mà trở nên dồn dập.

Trong lòng Tống Kỳ không kìm được mà cảm thán làn da của cô, quả nhiên mềm mịn y hệt trong giấc mơ...

Nghĩ đến một phân cảnh khác trong mộng, Tống Kỳ theo bản năng nghiến răng, cơ thể căng c.h.ặ.t. Sau đó đầu hắn hơi cúi xuống, răng chuẩn xác ngậm lấy xương quai xanh của Tô Bình mà gặm nhấm.

Nghe thấy Tô Bình không nhịn được mà rên khẽ, Tống Kỳ nới lỏng răng ra, rồi thè đầu lưỡi nhỏ l.i.ế.m láp nhẹ nhàng lên chỗ vừa c.ắ.n. Như một con mèo nhỏ vậy.

“Học tỷ, giọng của chị thật hay.”

Biết Tống Kỳ đang cố ý trêu chọc mình, Tô Bình c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mặc kệ những động tác phóng túng của hắn, nhất quyết không để phát ra thêm bất cứ âm thanh nào nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 298: Chương 298: Học Tỷ, Giọng Của Chị Thật Hay | MonkeyD