Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 299: Lần Này Sẽ Không Ai Tìm Thấy Chúng Ta Đâu

Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:47

Thấy Tô Bình nghiến răng không chịu phát ra tiếng, Tống Kỳ có chút kinh ngạc, sau đó lập tức thay đổi chiến thuật.

“Dừng tay!”

Khi bàn tay hắn dọc theo eo thon dần dần lân la lên trên, Tô Bình cuối cùng không thể nhịn nổi nữa mà lên tiếng ngăn cản.

“Học tỷ chẳng phải rất giỏi kêu sao? Sao không tiếp tục nhịn đi?”

Tống Kỳ đạt được mục đích, thấp giọng cười khẽ.

Tô Bình bị lời hắn nói làm cho gò má nóng bừng, chẳng cần nghĩ cũng biết mặt mình bây giờ chắc chắn đã đỏ như m.ô.n.g khỉ. Vì lời của cô, tay Tống Kỳ quả nhiên không tiếp tục đi lên nữa, hắn tặc lưỡi một cái rồi sờ lên gò má cô.

Như thể phát hiện ra điều gì đó thú vị, hắn định với tay bật chiếc đèn đầu giường để xem biểu cảm hiện tại trên mặt Tô Bình.

“Đừng!”

Tô Bình không muốn bộ dạng hiện tại của mình bị hắn nhìn thấy, vội vàng lên tiếng ngăn cản. Vì cảm xúc kích động, môi cô quẹt qua ngón tay hắn, cảm giác ẩm ướt khiến Tống Kỳ có chút ngẩn ngơ.

Ngay lúc Tô Bình tưởng rằng hắn sẽ không nghe lời mình mà cố chấp bật đèn, thì hắn lại ngoan ngoãn dừng tay. Nghe nói trong môi trường tối đen, các giác quan của con người sẽ nhạy cảm hơn bình thường gấp nhiều lần, hắn bỗng nhiên muốn thử xem có đúng là thật không.

Tô Bình cảm nhận được ngón tay hắn trên mặt mình di chuyển, nhưng dần dần cô phát hiện hướng đi có chút không đúng. Bởi vì đầu ngón tay hắn dừng lại trên môi cô, còn cố tình hay vô ý mà nhẹ nhàng ma sát.

Hắn muốn làm gì?

Tô Bình c.ắ.n c.h.ặ.t răng, toàn thân căng cứng nằm trên giường, một cử động cũng không dám.

Hồ Lô Oa, tại sao cơ thể ta vẫn không có chút sức lực nào thế này?

Ký chủ, d.ư.ợ.c tính vẫn chưa tan hết, tất nhiên cô không có sức để phản kháng hắn rồi.

Không biết có phải ảo giác của cô không, cô cứ cảm thấy giọng điệu của Hồ Lô Oa nghe có vẻ hơi... hưng phấn?

Tô Bình vội vàng lắc đầu. Nhất định là cô nghe nhầm rồi!

Ngay lúc cô lắc đầu, đầu ngón tay Tống Kỳ khẽ gẩy môi dưới của cô, bầu không khí mập mờ vi diệu khiến Tô Bình từng đợt tê dại. Sớm biết thế này ngày xưa cô đã không đọc mấy cái tiểu thuyết đó, giờ xem đến hỏng cả não rồi, chỉ một động tác vô tình cũng khiến cô liên tưởng đủ thứ!

Ngón tay Tống Kỳ dừng lại trên hàm răng đang c.ắ.n c.h.ặ.t của Tô Bình, cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của cô, hắn bỗng cười một tiếng.

“Học tỷ, đừng c.ắ.n c.h.ặ.t như vậy, lát nữa bị thương thì biết làm sao?”

Giọng điệu cao v.út của hắn khiến Tô Bình không khỏi nghi ngờ có phải hắn đang nói bóng gió chuyện gì không, nhưng lại sợ mình nghĩ nhiều. Cô vừa thẹn vừa giận, dứt khoát há miệng c.ắ.n mạnh vào ngón tay hắn.

Cắn c.h.ế.t cái tên tiểu biến thái nhà cậu!

Tống Kỳ hừ nhẹ một tiếng, không ngờ cô thật sự c.ắ.n mình, nhất thời có chút dở khóc dở cười. Đột nhiên toàn thân hắn cứng đờ, cảm nhận được đầu lưỡi của Tô Bình quét qua ngón tay mình. Cảm giác mềm mại truyền đến từ đầu lưỡi cô khiến hắn có chút không dứt ra nổi.

Tống Kỳ nheo mắt, cảm giác đó quá ngắn ngủi nhưng lại rất tuyệt vời và lạ lẫm, hắn thật sự muốn cảm nhận thêm lần nữa... Nghĩ vậy, thừa lúc miệng Tô Bình chưa khép lại, hắn tò mò đưa tay vào chọc chọc.

Tô Bình không kịp chuẩn bị, trực tiếp ho sặc sụa. Cô bỗng thấy hối hận vì đã không cho hắn bật đèn, cái kiểu chọc mù quáng này suýt chút nữa thọc tận vào cuống họng cô rồi!

Nghe tiếng cô ho, Tống Kỳ vội vàng dừng động tác, ôm lấy vai cô dìu ngồi dậy.

“Xin lỗi, em không cố ý.”

Tống Kỳ biết mình ra tay quá mạnh, trong lòng rất áy náy, một tay vỗ lưng cô an ủi, một tay xót xa nói.

Tô Bình lườm hắn một cái, chợt nhớ ra dù mình có lườm cháy mặt thì hắn cũng chẳng thấy được, càng thêm tức giận. Cô trực tiếp há miệng gặm một cái vào cằm hắn.

Cũng không đau lắm, Tống Kỳ hưởng thụ nheo mắt lại, biết Tô Bình đang trút giận nên cố ý nghiến răng nhịn lại giọng nói vui vẻ của mình. Sau đó hắn giả vờ như rất đau mà thốt lên:

“Học tỷ, đừng c.ắ.n nữa, em sai rồi...”

Tô Bình ngẩn ra, động tác khựng lại. Rõ ràng là đang kêu đau cầu xin, tại sao cô cứ thấy trong giọng nói này có thêm thứ cảm xúc không nói nên lời? Hình như hắn còn thấy khá vui?

Tống Kỳ bỗng nhiên tham lam xán cái cằm lại gần môi cô hơn, nửa như thương lượng nửa như dụ dỗ:

“Học tỷ, nếu chị thấy chưa hả giận thì chị cứ c.ắ.n thêm vài cái nữa đi, em không sao đâu, chỉ cần học tỷ vui là được...”

Cái kiểu nói này, bao nhiêu lời hay ý đẹp đều để một mình hắn nói hết rồi. Tô Bình bỗng thấy hơi xui xẻo, vội vàng rời khỏi cằm hắn. Nhưng Tống Kỳ lại không chịu buông tha cô như vậy, bàn tay đặt trên vai cô đột ngột dùng lực, vị trí của hai người đảo ngược cho nhau.

Tô Bình chỉ cảm thấy một trận trời đất quay cuồng, cô trực tiếp ngồi lên eo của Tống Kỳ. Nói chính xác hơn là nằm sấp. Vì đôi tay không có điểm tựa nên trực tiếp ấn lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn. Cách lớp quần áo mỏng, cô cũng có thể cảm nhận được sự nóng rực từ da thịt hắn.

Tư thế của hai người rất nguy hiểm, Tô Bình vội vàng còng lưng muốn ngồi dậy, giây tiếp theo đã bị bàn tay hắn đặt trên eo ấn xuống. Cô khó khăn lắm mới nhổm dậy được một chút, vì lực tác động bên ngoài này mà trực tiếp ngã nhào lên người hắn một lần nữa.

Lần này Tô Bình cũng có chút cáu, đôi tay cố ý tìm đúng hướng, chính xác mà ma sát qua. Cảm nhận được cơ thể Tống Kỳ truyền đến từng đợt run rẩy, sau đó là giọng nói nghiến răng nghiến lợi của hắn: “Học tỷ, chị là cố ý phải không?”

Tô Bình giả ngu, vội vàng nói: “Cậu nói gì vậy? Tôi có thấy gì đâu.”

Tống Kỳ cười hừ một tiếng, trong đầu đã có thể tưởng tượng ra thần sắc tinh quái trên mặt cô khi nói câu này. Không thấy gì đúng không?

Giây tiếp theo, Tô Bình cảm thấy hắn nắm lấy tay mình, nương theo những thớ cơ bắp trên eo từ từ di chuyển xuống dưới, cô sợ hãi hét lên.

“Cậu làm gì thế? Thả tôi xuống!”

Giờ mới biết sợ sao?

Tống Kỳ có ý trêu chọc cô, vừa từ từ nhích xuống vừa học theo tông giọng ban nãy của cô mà lên tiếng:

“Chẳng phải học tỷ nói không nhìn thấy gì sao? Bây giờ còn sợ cái gì chứ?”

Nếu không phải hai tay bị trói, Tô Bình thật sự muốn tát cho hắn hai phát để hắn tỉnh táo lại. Cô đâu có ngu, di chuyển xuống nữa là sắp chạm vào cái chỗ kia rồi!

Tống Kỳ ban đầu chỉ muốn trêu chọc dọa cô một chút, không ngờ lại thành ra chơi lửa tự đốt mình. Hắn không nhịn được mà rên rỉ một tiếng, ngọn lửa vừa mới bị áp chế lại một lần nữa bùng lên, thậm chí còn mãnh liệt hơn lúc nãy.

Nhưng lần này hắn không muốn áp chế nữa, hắn muốn cho học tỷ biết thời gian qua hắn nhớ cô đến nhường nào. Hắn muốn cô biết, trong hoàn cảnh cô nam quả nữ ở chung một phòng như thế này sẽ có hậu quả gì.

“Học tỷ, lần này ai cũng đừng hòng tìm thấy chúng ta...”

Hắn biết nếu cứ ở trong nước chắc chắn sẽ có ngày bị bọn họ tìm ra, vì thế hắn đã sớm chọn trúng một hòn đảo nhỏ, nơi đó không ai biết cả, chỉ có hai người bọn họ mà thôi...

Tô Bình ngẩn ra, tuy không biết hắn đang lầm bầm cái gì, nhưng trực giác mách bảo cô đó chắc chắn không phải lời hay ho gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 299: Chương 299: Lần Này Sẽ Không Ai Tìm Thấy Chúng Ta Đâu | MonkeyD