Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 316: Cô Là Chị Gái Tôi
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:50
Mãi cho đến hai giờ sáng, Tô Bình cũng không viết ra được cái gì ra hồn.
Chủ yếu là cô không hiểu rõ Tống Nhất Phi lắm, cho nên cũng không biết cụ thể nên bắt tay từ phương diện nào.
Cho nên vẫn phải hiểu biết một chút về cô ấy, mới có thể bốc t.h.u.ố.c đúng bệnh.
Nếu không cứ để Hứa Dịch Thầm tiếp tục tự cảm động bản thân như vậy, hai người cho dù cuối cùng gương vỡ lại lành, cũng là chuyện của một hai mươi tập sau rồi.
Ngày hôm sau, nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, Tô Bình trở mình trong chăn, thuận tay cầm lấy điện thoại áp vào tai.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô dường như nghe thấy một giọng nói có chút dễ nghe.
"Xin chào, xin hỏi là Tô Bình phải không?"
Tô Bình lập tức tỉnh táo, ngồi dậy từ trên giường nhìn số lạ cùng thành phố trên điện thoại, trả lời: "Đúng, là tôi."
Không biết tại sao, cô luôn cảm thấy giọng nam trong điện thoại nghe có vẻ hơi quen tai.
"Cô có ở nhà không? Có thể qua giúp tôi mở cửa một chút không?"
Ý gì đây?
Tô Bình cúp điện thoại, mở cửa phòng nhìn xuống lầu một cái, quả thực không nhìn thấy dì Mai bọn họ.
Sẽ không phải là người xấu chứ.
Tô Bình rốt cuộc vẫn không xuống mở cửa, đồng thời kéo số điện thoại kia vào danh sách đen.
Bây giờ kẻ gây án ngang nhiên thật sự quá nhiều, cho dù người kia giọng nói dễ nghe, cô cũng không dám mạo hiểm.
Kết quả cô vừa rửa mặt xong chuẩn bị xuống lầu, thì thấy dì Mai dẫn một người từ bên ngoài đi vào.
"Ngại quá, hôm nay tôi có chút việc đi ra ngoài một chuyến, để cậu đợi lâu ở bên ngoài rồi nhỉ?"
Tô Bình và thiếu niên đi theo sau lưng dì Mai vào chạm mắt nhau, ngây người tại chỗ.
Không phải chứ, thật sự là khách nhà cô?
Thiếu niên nhìn Tô Bình nhếch khóe môi, xốc lại ba lô trên vai, ý vị thâm trường nói: "Không sao, cháu nên gọi điện thoại xác nhận trước một chút, nếu không cho dù trong nhà có người cũng không biết cháu sẽ đến."
Mặt Tô Bình hơi nóng lên, cô nghe ra được thiếu niên đang điểm mặt mình.
Không phải chỉ là không mở cửa cho cậu ta để cậu ta đợi bên ngoài khoảng nửa tiếng thôi sao, có cần thù dai vậy không?
Khoan đã, sao nhìn cậu ta có chút quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi.
Tô Bình đưa tay dụi dụi mắt, lúc mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo của thiếu niên phóng đại trước mắt.
"Tô... học tỷ? Xin chào, tôi là gia sư của chị, Tống Kỳ."
Tống Kỳ nói xong lời giới thiệu, đưa tay về phía Tô Bình.
Hôm qua trước khi ngủ hình như cô có nhớ ba nói với cô trong khoảng thời gian hôn mê bài vở cô tụt lại khá nhiều, nói mời cho cô một giáo viên giúp cô bổ túc bài vở.
Tô Bình bị nụ cười trên mặt cậu làm ch.ói mắt, không khỏi bắt đầu cảm thán, gia sư bây giờ đẹp trai thế này sao?
Tống Kỳ thấy cô nhìn mình chằm chằm đến ngẩn người, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Cậu nhớ không lầm thì khoảng thời gian mới nhập học cậu đã nghe bạn cùng phòng thảo luận về vị học tỷ này.
Nói cô lớn lên xinh đẹp, nhưng tính tình không tốt lắm.
Tô Bình vừa định đưa tay bắt tay lại với cậu, bỗng nhiên đầu óc lóe lên một tia sáng phản ứng lại, trừng lớn mắt nhìn cậu.
Cô hình như nhớ ra đã gặp cậu ta ở đâu rồi, lần đó ở bệnh viện tuy rằng chỉ là vội vàng gặp một lần, nhưng thiếu niên đứng bên cạnh Tống Nhất Phi quả thực chính là cậu ta.
"Cậu và Tống Nhất Phi có quan hệ gì?"
Trong lòng Tô Bình còn muốn giãy giụa một chút, không nhịn được hỏi.
Không ngờ người trong mắt chỉ có Hứa Dịch Thầm như cô lại có ấn tượng với mình, trong lòng Tống Kỳ có chút kinh ngạc, cũng không cảm thấy xấu hổ, thu tay về mới mở miệng nói.
"Cô ấy là chị gái tôi."
Tống Kỳ lúc nói lời này, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Tô Bình, muốn từ trên khuôn mặt đó xem cô sẽ có phản ứng gì.
Nhưng Tô Bình lại làm cậu thất vọng rồi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn kia không những không lộ ra biểu cảm tức giận và chán ghét, ngược lại còn nở nụ cười.
Cái gì gọi là đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, đến khi đạt được lại chẳng tốn công?
Cô còn đang nghĩ làm sao tìm hiểu Tống Nhất Phi, cậu em trai này lại tự mình dâng tới cửa.
Tô Bình cười bước lên nắm lấy tay Tống Kỳ, vui vẻ nói: "Tôi bảo sao nhìn cậu quen mắt thế, thì ra là em trai chị Nhất Phi, làm tròn lên thì chính là em trai tôi rồi."
Thấy cô trực tiếp lên làm thân, Tống Kỳ nhướng mày, đồng thời cậu còn phát hiện mình vậy mà đối với sự chạm vào của cô nội tâm không hề có cảm xúc bài xích.
Ngay cả chính cậu cũng cảm thấy có chút khó tin, cứ như vậy nhìn chằm chằm cô nắm lấy tay mình, nhất thời lại quên phản ứng.
Đây là lần đầu tiên có cô gái ngoài chị gái nắm tay cậu, khoảng cách lần trước chị gái nắm tay cậu là lúc nào cậu đã không nhớ rõ, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng đây là cảm giác không giống với chị gái.
Tay cô rất mềm, khiến cậu có xúc động muốn được cô nắm mãi.
Rất nhanh cậu đã nhớ tới mục đích của mình, tự giễu cười một tiếng sau đó dọn sạch suy nghĩ trong lòng.
Quả nhiên là một người phụ nữ tùy tiện.
Nếu có thể khiến chị gái hạnh phúc vui vẻ, chuyện gì cậu cũng nguyện ý làm, bao gồm cả thiết kế tiếp cận một cô gái cậu không thích để cô ta c.h.ế.t đi sống lại yêu mình.
Tô Bình thuận theo ánh mắt cậu nhìn xuống, lúc này mới chú ý tới tư thế hiện tại của hai người có chút kỳ quái.
Làm gì có ai lần đầu tiên chính thức gặp mặt lại nắm tay người ta không buông như vậy.
"Cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là vui quá thôi."
Tô Bình nói xong vội vàng buông tay cậu ra, tuy rằng bị cậu nhìn chằm chằm như vậy trong lòng sẽ có chút sợ hãi, nhưng vì tình yêu của người anh em Hứa Dịch Thầm.
Vì để anh ta có thể truy thê thành công, cô nguyện ý chịu chút thiệt thòi moi từ miệng Tống Kỳ ra một số thứ về Tống Nhất Phi.
Dì Mai thấy thế, cũng không nhịn được lộ ra một nụ cười, nói: "Thì ra tiểu thư các người quen nhau à? Vậy đừng đứng ở đây nữa, về phòng đi."
Ánh mắt Tô Bình rơi vào ba lô trên vai Tống Kỳ, nhìn qua quả thực khá nặng, cũng không tiện để người ta cứ đeo như vậy nói chuyện với mình.
Gật đầu xong, xoay người gọi lên lầu.
Tống Kỳ rũ mắt xuống, rơi vào lòng bàn tay mình, bỗng nhiên cảm thấy dường như thiếu chút gì đó, khiến cậu muốn tìm chút đồ vật để lấp đầy tay mình.
Dì Mai nhìn bóng lưng hai người lên lầu, bỗng nhiên nhớ tới câu nói của Tô tổng hai ngày trước lúc nói muốn tìm gia sư cho tiểu thư.
Tô tổng nói, không nhất định phải rất xuất sắc, nhưng nhất định phải là trai đẹp, nếu không tiểu thư chắc chắn sẽ không đồng ý học thêm.
Xem ra đúng là để Tô tổng đoán trúng rồi, người gia sư này tiểu thư nhìn qua còn khá hài lòng.
Tô Bình đi về phía phòng, phát hiện phía sau Tống Kỳ trước sau vẫn giữ khoảng cách không xa không gần đi theo sau lưng cô.
Thậm chí lúc cô chuẩn bị mở cửa phòng, cô cũng có thể cảm giác được đôi mắt phía sau đang rơi trên người mình.
"Cái đó, phòng tôi có thể hơi bừa bộn..."
Tô Bình nghĩ đến cái chăn tùy tiện đống trên giường lúc mình rời giường, mặt hơi nóng lên.
Trước mặt trai đẹp, cô ít nhiều vẫn để ý hình tượng một chút.
"Không sao, hôm nay tôi chỉ đến giúp chị bổ túc thôi."
Giọng điệu Tống Kỳ nghe không có chút phập phồng nào, thái độ việc công xử theo phép công làm cho Tô Bình thở phào nhẹ nhõm.
