Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 317: Cảm Giác Quen Thuộc
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:50
Quay đầu nhìn thoáng qua biểu cảm trên mặt cậu lần nữa, Tô Bình mở cửa phòng, sau đó nhanh ch.óng đóng cửa lại.
Tống Kỳ đang định đi theo vào không đề phòng nhìn cánh cửa phòng đóng sầm lại trước mặt mình cái rầm, suýt chút nữa đập vào mũi.
"Tôi dọn dẹp một chút trước đã, cậu đợi tôi ba phút!"
Tô Bình vẫn không qua được chướng ngại trong lòng, nhanh ch.óng dọn dẹp cái giường loạn như cái ổ ch.ó một chút, những thứ nên giấu đều giấu đi.
Tống Kỳ nghe Tô Bình ở bên trong nói câu này xong, khóe miệng vô thức nhếch lên.
Cậu có thể tưởng tượng ra lúc Tô Bình nói câu này trên mặt là biểu cảm gì rồi.
Nếu cô không làm ra những chuyện đó khiến chị gái đau lòng, thì quả thực cũng khá đáng yêu, nhưng cô không nên trêu chọc chị gái.
Đợi Tô Bình dọn dẹp xong mở cửa phòng, nhìn thấy hàn ý và lệ khí dưới đáy mắt Tống Kỳ chưa kịp giấu đi.
Vẻ mặt vừa rồi của cậu ta, có chút dọa người.
Tô Bình sửng sốt một chút, lúc nhìn lại lần nữa, phát hiện trên mặt Tống Kỳ lại khôi phục vẻ mặt vô hại kia.
Chẳng lẽ vừa rồi cô nhìn nhầm?
Tô Bình đều sắp nghi ngờ có phải tối hôm qua mình ngủ không ngon hôm nay xuất hiện ảo giác hay không, nếu không sao lại có người lật mặt nhanh như vậy?
"Tôi có thể vào chưa?"
Tống Kỳ nhìn Tô Bình vẻ mặt kinh ngạc, mở miệng hỏi.
Thằng nhóc này còn có chút lễ phép.
Tô Bình có chút ngại ngùng sờ sờ mũi, nhường ra một lối đi: "Vào đi."
Nói xong cô mới phát giác câu nói này của mình dường như có chút nghĩa khác, vội vàng lén nhìn Tống Kỳ đang tự mình đặt ba lô sang bên cạnh.
Thấy sắc mặt cậu như thường mới phát hiện là mình nghĩ nhiều.
Đều tại cô xem truyện sắc nhiều quá, người ta căn bản không nghĩ theo hướng đó, đến cùng chỉ là binh hoang mã loạn của một mình cô.
Tống Kỳ lấy sách vở từ trong ba lô ra, thuận miệng hỏi: "Học tỷ trước kia chị học đến đâu rồi, còn nhớ không?"
Nói xong cũng không đợi được Tô Bình phản hồi, cậu nhíu mày xoay người nhìn qua, vừa khéo nhìn thấy Tô Bình đang vỗ đầu mình.
Quả nhiên là một kẻ không thông minh, còn ngã hỏng não rồi.
Tống Kỳ che giấu cảm xúc trong mắt, đi qua ấn Tô Bình ngồi xuống ghế.
Tô Bình giật nảy mình, nhìn thấy Tống Kỳ nửa ngồi xổm trước người mình, đồng thời hai cánh tay đặt lên ghế của cô.
Từ góc độ của cô nhìn qua, giống như đang vòng cả người cô vào trong lòng.
Khuôn mặt kia của cậu ta đúng là đẹp thật, Tô Bình nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ, đều quên mất hai ngày trước ở bệnh viện còn tự nhủ phải tránh xa cậu ta một chút.
Quả nhiên người đẹp trai có thể cậy đẹp hành hung, khiến người ta trời sinh có hảo cảm.
Ngay lúc cô đang nghĩ xem bây giờ hai người còn chưa thân có nên rụt rè một chút hay không, thì thấy Tống Kỳ đưa một quyển sách đến trước mặt cô.
"Học tỷ, chị xem kiến thức trên này, chị còn quen không?"
Nghĩ đến sự thất thái vừa rồi của mình, Tô Bình có chút luống cuống tay chân cầm lấy quyển sách, lật loạn vài trang sau đó có chút chột dạ mở miệng nói.
"Tôi nhớ không rõ lắm, hay là cậu nói lại từ đầu cho tôi..."
Lời còn chưa nói hết, Tống Kỳ đã đưa tay qua giữ lấy quyển sách cô đang lật loạn xạ.
"Học tỷ, sách của chị cầm ngược rồi."
Đối mặt với việc cậu không chút lưu tình vạch trần, Tô Bình có chút xấu hổ.
Vừa rồi cô vội quá, trực tiếp nhận lấy sách, làm sao biết quyển sách này vốn dĩ là ngược chứ.
Cô đều hơi nghi ngờ có phải tên Tống Kỳ này cố ý hay không, nhưng cô không có chứng cứ.
Tống Kỳ khẽ hừ một tiếng, cậu không hiểu tại sao Tô Chí Nam còn muốn mời gia sư qua giúp cô bổ túc.
Rõ ràng cô dốt đặc cán mai, hơn nữa cho dù không học cũng có thể kiếm cái bằng tốt nghiệp sau đó kế thừa công ty trong nhà.
Nhưng nghĩ đến mục đích của mình, đáy mắt Tống Kỳ dấy lên ý cười, rất kiên nhẫn nhận lấy sách đặt lên bàn.
"Được thôi, nhưng nếu tôi dạy học tỷ biết rồi, có thể có một phần thưởng không?"
Tô Bình chớp chớp mắt, không thể tin nổi nhìn Tống Kỳ một giây lật mặt, bỗng nhiên có chút không nhìn rõ rốt cuộc dáng vẻ nào của cậu mới là con người thật của cậu.
"Cậu muốn thưởng cái gì?"
Không qua đại não suy nghĩ, câu nói này trực tiếp buột miệng thốt ra.
Nói xong mới phát hiện đối thoại của bọn họ nghe có chút vi diệu, lần này tuyệt đối không phải cô nghĩ nhiều, chẳng lẽ tên Tống Kỳ này có ý với cô?
Không nên nha, cộng thêm lần gặp ở bệnh viện hai người mới gặp nhau hai lần, cô tự nhận mị lực chưa đến mức khiến cậu có thể vừa gặp đã yêu mình.
Chẳng lẽ là nợ đào hoa cô gây ra trước khi mất trí nhớ?
Nhưng trước khi mất trí nhớ không phải cô toàn tâm toàn ý chỉ có Hứa Dịch Thầm sao? Lại làm sao có thể đi trêu chọc chàng trai khác.
Tô Bình có chút không hiểu nổi, ngay lúc cô đang nghĩ làm sao xoa dịu sự lúng túng, thì nghe thấy Tống Kỳ mở miệng.
"Học tỷ chị nói như vậy, thì tôi phải suy nghĩ thật kỹ rồi..."
Nói xong cố ý kéo dài âm cuối, dường như thật sự đang suy nghĩ chuyện này.
Tô Bình nín thở, đợi vài giây sau lại thấy cậu cười ranh mãnh, nói.
"Cứ giữ đó trước đã, đến lúc đó học tỷ phải đồng ý với tôi một yêu cầu."
Mi tâm Tô Bình giật giật, sao cô có loại cảm giác chủ động đào hố chôn mình thế này?
Nhìn kiến thức trên sách, Tô Bình chỉ cảm thấy đầu mình to ra gấp đôi.
Cô cũng không biết là do trước kia cô thực sự không thích học hay là vì hôn mê quên mất rất nhiều thứ, bây giờ nhìn chữ viết trên đó, có một loại cảm giác bất lực kiến thức cứ thế không vào được não.
Tống Kỳ làm gia sư phương diện này quả thực có một tay, Tô Bình lúc đầu nghe cậu gọi mình là học tỷ còn tưởng cậu chỉ là cái gối thêu hoa, không ngờ thằng nhóc này là biết thật.
Cô đều hơi nghi ngờ nhân sinh rồi, rõ ràng mình cao hơn cậu một khóa, tại sao cậu lại biết những thứ mình học?
Hay là nói người bây giờ đều "cuốn" như vậy sao, học vượt cấp.
Tô Bình nghe đến buồn ngủ rũ rượi, đầu đang lắc lư sắp đổ, thì nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng cười khẽ của Tống Kỳ.
Giọng cậu thật sự rất dễ nghe, là loại giọng nói rất sạch sẽ đầy sức sống, nhưng cậu lại ít nói, lúc này nghe thấy tiếng cười của cậu.
Tô Bình chỉ cảm thấy như nghe tiên nhạc tai tạm sáng, tay chống cằm không giữ được, mắt thấy cằm sắp đập xuống bàn.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tống Kỳ tay mắt lanh lẹ đưa tay qua đỡ lấy đầu Tô Bình.
Xúc cảm hơi lạnh chạm vào mặt mình, Tô Bình ngẩn ra, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Tâm trạng Tống Kỳ cũng có chút vi diệu, không biết tại sao, cảnh tượng này cậu luôn cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc không nói nên lời.
Giống như hai người trước kia từng trải qua vậy, nhưng rất thần kỳ, trước kia cậu không quen cô.
Trên người cô dường như thực sự có một loại ma chú, luôn khiến cậu cảm thấy mạc danh kỳ diệu rất quen thuộc, giống như hai người đã quen biết rất lâu vậy.
Hai người ai cũng không có động tác, cứ như vậy đ.á.n.h giá lẫn nhau, mỗi người một ý xấu.
Lúc này, dì Mai bưng hoa quả đẩy cửa vào, phá vỡ sự trầm mặc giữa hai người.
"Tiểu thư, hai người mệt rồi nhỉ, tôi chuẩn bị một ít hoa quả..."
Ánh mắt dì Mai sau khi nhìn thấy hai người, khựng lại.
