Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 319: Cậu Ta Không Được Như Ý Cô
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:51
Nhưng cô hiện tại đã như nguyện khiến Hứa Dịch Thầm vì cô mà chia tay với chị gái rồi, cô còn muốn thế nào nữa?
Muốn hoàn toàn ép chị gái vào đường cùng sao?
Tống Kỳ không ngờ tâm địa cô ta lại độc ác như vậy, giọng nói cũng không kìm được lạnh đi.
"Chị hỏi cái này làm gì?"
Tô Bình không ngờ mình chỉ hỏi quan hệ của cậu và Tống Nhất Phi một chút cậu đã lập tức trở mặt, có chút bất ngờ.
Chẳng lẽ những gì cô nhìn thấy ở bệnh viện lần trước đều là bề ngoài sao? Cậu và Tống Nhất Phi quan hệ không tốt?
Cũng đúng, cậu và Tống Nhất Phi tuổi tác chênh lệch không lớn lắm, quan hệ chị em ruột vốn dĩ rất khó tốt đẹp.
"Không có gì, tôi chỉ tò mò nên hỏi chút thôi, cậu đừng nghĩ nhiều."
Thấy cậu dường như không vui, Tô Bình vội vàng xua tay tỏ vẻ mình không có ác ý.
Tống Kỳ không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên nhếch môi cười.
"Tôi và chị gái quan hệ cũng được, chị muốn biết cái gì?"
Cậu cố ý nói ra những lời như vậy, chính là muốn xem Tô Bình rốt cuộc muốn làm gì, hoặc là nói muốn xem trong hồ lô của cô bán t.h.u.ố.c gì.
"Thật sao?"
Tô Bình không nghi ngờ gì, lập tức vẻ mặt có chút hưng phấn.
Thấy Tống Kỳ gật đầu, cô có chút ngại ngùng mở miệng hỏi: "Vậy, chị Nhất Phi có thích đồ vật hay việc gì không? Chị ấy bình thường là người như thế nào vậy?"
Tô Bình hỏi ra những điều này đơn thuần chỉ là muốn hiểu thêm về Tống Nhất Phi, để giúp Hứa Dịch Thầm và cô ấy giải khai hiểu lầm một cách toàn diện hơn, nhưng lời này rơi vào tai Tống Kỳ rõ ràng lại là một tầng ý nghĩa khác.
Trong lòng Tống Kỳ cười lạnh một tiếng, uổng công cậu vừa rồi còn nghĩ cô có thể hỏi ra lời gì khiến cậu bất ngờ, không ngờ chỉ là hỏi cái này.
Cô hỏi sở thích và thói quen của chị gái, là muốn bắt chước chị gái sau đó nhận được nhiều sự yêu thích hơn ở chỗ Hứa Dịch Thầm sao?
Ác thú vị của đám người có tiền bọn họ, thật sự là đáng ghét cực kỳ.
Tống Kỳ giả vờ nghiêng đầu nghĩ nghĩ, dưới ánh mắt mong đợi của Tô Bình, mở miệng đứt quãng nói rất nhiều.
Quả thực trên đời này hiện nay không ai hiểu rõ chị gái Tống Nhất Phi hơn cậu, ngay cả một số việc và thói quen mà bản thân Tống Nhất Phi cũng không phát hiện ra, Tống Kỳ đều có thể chú ý tới và ghi nhớ trong lòng.
Nhưng những sở thích cá nhân và thói quen của chị gái mà cậu nói với Tô Bình, là hoàn toàn trái ngược với Tống Nhất Phi bình thường.
Cô không phải muốn thông qua việc bắt chước chị gái để nhận được sự chú ý nhiều hơn của Hứa Dịch Thầm sao?
Cậu cứ không để cô được như ý.
Dựa vào cái gì hai người này sau khi làm tổn thương chị gái, có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà ở bên nhau, bộ dáng sự không liên quan đến mình treo lên thật cao.
Thật sự, rất đáng ghét.
Tô Bình càng nghe càng cảm thấy có chút không đúng, cụ thể là ở đâu, cô lại có chút không nói lên được.
"Cậu nói, tính cách chị Nhất Phi không tốt hay nổi nóng, bình thường thích mặc váy đỏ uốn tóc, không có việc gì thì đi trung tâm thương mại mua sắm còn thích người khác tặng chị ấy quà đắt tiền sao?"
Nếu không phải vẻ mặt nghiêm túc của Tống Kỳ lúc nói lời này, cô đều phải nghi ngờ có phải cậu đang nói hươu nói vượn một cách nghiêm túc hay không rồi.
Làm gì có ai nói chị gái mình như vậy, cho dù Tống Nhất Phi thực sự là người như vậy, trước mặt người ngoài, không nên cái đó một chút sao?
Tống Kỳ gật đầu, cậu không tin, Tô Bình thông qua việc bắt chước hình tượng như vậy còn có thể khiến Hứa Dịch Thầm nảy sinh hảo cảm với cô.
Chị gái cậu đau lòng, hai kẻ đầu têu này cũng đừng hòng sống tốt.
Về phần Hứa Dịch Thầm, người đàn ông lúc đầu miệng nói chỉ thích chị gái không để ý gia thế bối cảnh, bây giờ lại vì môn đăng hộ đối mà chia tay với chị gái...
Tống Kỳ cúi đầu nhìn về phía Tô Bình đang suy nghĩ, trong mắt tràn đầy toan tính và nhất định phải có được.
Cậu bỗng nhiên có chút mong đợi, nếu cô gái lúc đầu không phải Hứa Dịch Thầm không gả này thích mình, sẽ xảy ra chuyện thú vị gì.
Tô Bình bỗng nhiên mất hứng thú moi lời từ miệng cậu, xem ra lời cậu vừa nói quả nhiên không phải nói đùa.
Tống Nhất Phi và quan hệ của cậu chắc cũng chỉ đến thế, nếu không sao có thể trước mặt cô là một người ngoài nói chị gái mình như vậy chứ?
Cho dù cô chỉ gặp Tống Nhất Phi một lần, nhưng ấn tượng Tống Nhất Phi mang lại cho cô căn bản không phải như trong miệng cậu hình dung.
Ở bệnh viện, cô ấy để tóc đen dài thẳng mái bằng dài đến eo, mặc một chiếc váy trắng, trong tình huống biết bản thân trước khi mất trí nhớ không thích cô ấy vẫn nguyện ý mua bó hoa qua thăm cô.
Rõ ràng không phải là người lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo như vậy.
Tuy rằng cô không biết tại sao Tống Kỳ lại bôi đen cô ấy như vậy, uổng công cô vừa rồi còn cảm thấy cậu là một chàng trai không tệ.
Quả nhiên nhìn người không thể nhìn tướng mạo, lần sau cô vẫn không thể bị vẻ bề ngoài lừa gạt.
Tống Kỳ thấy Tô Bình không nói lời nào, còn muốn tiếp tục thêm chút lửa, thì bị Tô Bình cầm một miếng dưa hấu trực tiếp nhét vào miệng cậu.
"Được rồi được rồi tôi biết cũng tàm tạm rồi, cậu nói nhiều như vậy chắc cũng khát rồi, ăn chút dưa đi."
Đây là không muốn tiếp tục nghe mình nói nữa?
Tống Kỳ chớp chớp mắt, nghĩ đến những điểm mình vừa hình dung về chị gái, biết điểm dừng.
Còn đừng nói, mấy lời dùng trên người cô ấy, dường như càng hợp lý hơn.
Cậu đều có thể tưởng tượng ra lúc Tô Bình mặc váy liền áo màu đỏ đi giày cao gót, sẽ xinh đẹp đến mức nào.
Da cô rất trắng, màu đỏ chắc chắn rất hợp với cô.
Nghĩ như vậy, ánh mắt Tống Kỳ không khỏi thuận theo bàn tay cầm dưa hấu của Tô Bình từ từ di chuyển lên trên, rơi vào xương quai xanh tinh xảo hơi lộ ra ngoài của cô.
Nhìn qua không có chút tì vết nào, trắng nõn như muốn phát sáng, khiến người ta không nhịn được muốn c.ắ.n lên đó một cái.
Ý thức được cái suy nghĩ này của mình, Tống Kỳ có chút chật vật thu hồi tầm mắt, đầu lưỡi vô thức lướt qua răng nanh của mình, mang đến một trận cảm giác không nói nên lời.
Có chuyện này xong, Tô Bình thành thật hơn không ít, ngoan ngoãn cầm sách trên bàn bắt đầu học tập.
Ngay cả Tống Kỳ muốn tìm cô bắt chuyện đều bị cô lấy cớ xem sách ghi nhớ kiến thức chặn lại.
Tuy rằng cô không có em trai, nhưng cô có thể tưởng tượng được nếu mình là Tống Nhất Phi, biết em trai mình trước mặt người ngoài nói mình như vậy, nhất định sẽ rất đau lòng.
Cố tình tên Tống Kỳ này nhìn qua dáng vẻ đàng hoàng, không ngờ lại là người như vậy.
Ánh mắt đó của cô là sao?
Tống Kỳ vô tình nhìn thấy Tô Bình lén lút trừng mình, nheo mắt lại.
Cậu chọc gì cô sao?
Tống Kỳ một tay chống cằm, đầu ngón tay gõ gõ mặt bàn: "Tô học tỷ, đừng phân tâm, chị phải làm xong bộ đề này."
Thằng nhóc này cố ý đúng không?
Tô Bình thu hồi tầm mắt, biến đau thương thành động lực, soạt soạt soạt bắt đầu viết bài tập trong tay.
Làm xong cô tự cảm thấy cũng khá tốt, viết xong câu cuối cùng, cô đưa bài đã làm xong đến trước mặt Tống Kỳ.
"Cũng không tệ lắm, chỉ sai một câu."
Nghe thấy câu trả lời của Tống Kỳ, Tô Bình khẽ hừ một tiếng.
Tống Kỳ nghe thấy động tĩnh, ngước mắt nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô, mạc danh nảy sinh chút tâm tư muốn trêu chọc cô.
"Nhưng mà học tỷ..."
Tống Kỳ nói, thân thể hơi nghiêng về phía trước, cách Tô Bình càng lúc càng gần.
Tô Bình cảm giác được tiếng tim đập của mình lại từ từ bắt đầu tăng tốc, không nhịn được ôm n.g.ự.c lùi về phía sau.
