Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 320: Cậu Cố Ý Đúng Không?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 18:51
Người này nói chuyện thì nói chuyện, ghé sát như vậy làm gì?
Cô cứ không muốn để mình tới gần cô như vậy sao?
Tống Kỳ thu hết những động tác nhỏ kháng cự mình của Tô Bình vào trong mắt, bất động thanh sắc đưa tay chộp về phía cô.
Tô Bình bị cậu bắt được ngay tại trận, cậu muốn làm gì?
Giây tiếp theo, Tống Kỳ hơi dùng sức về phía cậu, cả người Tô Bình không khống chế được ngả về phía cậu.
Mắt thấy sắp đ.â.m vào lòng cậu, trong lúc tình thế cấp bách hai tay Tô Bình vội vàng chống ở giữa hai người.
"Học tỷ chị trốn cái gì?"
Tống Kỳ nhìn bàn tay đang chống trước n.g.ự.c mình, nhếch môi cười, giống như một chú ch.ó lớn vui vẻ.
"Tôi khá là sợ xã hội, cậu muốn nói gì cứ nói như vậy là được, đừng dựa gần quá."
Nghe thấy cô nói mình sợ xã hội, Tống Kỳ trực tiếp cười ra tiếng, biểu cảm trên mặt rõ ràng là không tin.
Nhưng lại buông bàn tay đang nắm lấy cô ra, sau đó đưa tay lấy quyển sách sau lưng cô.
"Học tỷ, bộ đề chị vừa làm là những câu đơn giản nhất rồi."
Mặt Tô Bình hơi nóng lên, cho nên mục đích cậu nói lời này là muốn mình đừng kiêu ngạo sao?
Ý thức được điểm này, Tô Bình trực tiếp trừng cậu một cái, giật lấy quyển sách trong tay cậu.
"Biết rồi biết rồi, cậu thông minh nhất!"
Nhìn biểu cảm bị mình chọc tức của cô, tâm trạng Tống Kỳ mạc danh có chút vui vẻ.
Lúc này, chuông điện thoại của cậu bỗng nhiên vang lên.
Trong căn phòng yên tĩnh, mấy tiếng chuông liên tiếp vang lên có vẻ hơi đột ngột.
Khóe mắt chú ý tới động tác nhanh ch.óng lấy điện thoại ra của Tống Kỳ, Tô Bình có chút tò mò nghiêng đầu về phía cậu.
Chưa đợi cô nhìn rõ nội dung trên đó, đã thấy khuôn mặt vừa rồi còn vui vẻ của Tống Kỳ trong nháy mắt sầm xuống, dọa Tô Bình vội vàng quay đầu đi.
Mặt đen như vậy, nhìn cứ như ai nợ tiền cậu ta, cô vẫn nên thành thật xem sách, đừng đi chạm vào vận đen của cậu ta thì hơn.
Tống Kỳ gõ một dòng chữ trả lời lại, có chút phiền muộn chống đầu, mắt bắt đầu theo kim giây trên bàn từng chút chuyển động.
Không bao lâu đầu óc bắt đầu trống rỗng.
Tin nhắn vừa rồi là chị gái gửi tới, nói hai ngày nay xin được cơ hội đi thành phố lân cận tham gia tập huấn, bảo cậu khóa kỹ cửa đừng đợi chị.
Rốt cuộc là vì buổi tập huấn kia hay là đơn thuần muốn trốn tránh chuyện liên quan đến Hứa Dịch Thầm, trong lòng Tống Kỳ rất rõ ràng.
Hai ngày nay chị gái luôn đi sớm về muộn, về rất muộn cũng là bộ dáng mệt mỏi cực độ, cơm cũng chưa ăn được hai miếng đã về phòng nghỉ ngơi.
Ngay cả cậu gõ cửa cũng không mở, nói mình muốn ngủ rồi.
Cậu biết, tối hôm đó chị gái nhìn như buông bỏ tất cả liên quan đến Hứa Dịch Thầm, phảng phất như lại trở về lúc chưa quen biết hắn.
Nhưng cậu nhìn ra được chị gái hiện tại là đang làm tê liệt chính mình, thông qua việc khiến bản thân bận rộn lên, như vậy sẽ không có thời gian đi nghĩ về chuyện của Hứa Dịch Thầm, cũng không có thời gian đau lòng nữa.
"Rắc ——"
Tô Bình đang xem sách nghe thấy động tĩnh, theo bản năng quay đầu nhìn lại.
Nhìn thấy Tống Kỳ bẻ gãy đôi cây b.út chì trong tay, da đầu cô tê rần.
Cây b.út chì này có thù với cậu ta sao? Đây là dùng sức lớn bao nhiêu mới bẻ gãy nó chứ.
Kéo theo đó, là m.á.u đỏ tươi từ lòng bàn tay cậu trào ra.
Mà Tống Kỳ phảng phất như không cảm thấy đau đớn, vẫn nhìn chằm chằm đồng hồ trên bàn ngẩn người.
Ông anh này đúng là người tàn nhẫn.
Tô Bình tuy rằng rất không muốn quản cậu, nhưng mắt thấy m.á.u trong lòng bàn tay cậu sắp chảy xuống bàn rồi, thở dài một hơi sau đó vội vàng đứng dậy mở cửa xuống lầu.
Dì Mai vừa khéo từ phòng giặt đi ra, nhìn thấy Tô Bình vẻ mặt hoảng hốt chạy từ trong phòng ra, vội vàng hỏi.
"Tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?"
Nghe thấy tiếng dì Mai, Tô Bình vội vàng chạy tới, đi thẳng vào vấn đề nói.
"Dì Mai, trong nhà có hộp y tế không? Cậu ấy chảy m.á.u rồi."
Đây vốn là một câu rất bình thường, nhưng lúc này nghe vào tai dì Mai lại là một tầng ý nghĩa khác.
Nhớ lại cảnh tượng mình vừa nhìn thấy, dì Mai khẽ ho hai tiếng.
"Tiểu thư, có nghiêm trọng không? Chỗ đó chảy m.á.u hộp y tế bình thường không cầm được đâu, hay là vẫn nên đi bệnh viện đi..."
Không phải chỉ là lòng bàn tay bị đ.â.m rách thôi sao, đi bệnh viện cái gì?
Tô Bình theo bản năng trả lời: "Không cần, tùy tiện băng bó một chút là được, cậu ấy là con trai làm gì có chuyện kiều quý như vậy."
Dì Mai bị sét đ.á.n.h đứng hình tại chỗ, người trẻ tuổi bây giờ biết chơi như vậy sao?
Nghĩ đến việc Tô Bình có thể là không muốn chuyện lớn bị bên nhà họ Hứa đặc biệt là Hứa Dịch Thầm biết, dì Mai bừng tỉnh đại ngộ.
Tuy rằng không hiểu, nhưng bà tỏ vẻ tôn trọng.
Dì Mai rất nhanh lấy hộp y tế tới, đưa cho Tô Bình: "Tiểu thư, cô mau đi giúp gia sư băng bó đi, lát nữa chảy nhiều m.á.u quá thì chỉ có thể đi bệnh viện thôi..."
Đưa cho cô làm gì?
Tô Bình chưa từng xử lý vết thương cho người khác, theo bản năng nói: "Dì Mai, con không biết làm đâu, hay là dì đi đi, con ở bên cạnh giúp dì đưa đồ."
Không ngờ dì Mai một mực từ chối, không nói hai lời đã nhét hộp y tế vào tay cô.
Sau đó vẻ mặt có chút không tự nhiên nói: "Tiểu thư, vẫn là cô tự mình đi đi, tôi, tôi không thích hợp lắm, hơn nữa tôi đột nhiên nhớ ra tôi còn chút việc, tôi xuống trước đây."
Nói xong không đợi Tô Bình nói chuyện, xoay người chạy xuống lầu.
Tốc độ kia, phảng phất như chậm thêm một giây Tô Bình sẽ bắt lấy bà vậy.
Tô Bình ngẩn người tại chỗ nhìn hộp y tế trong tay, chớp chớp mắt.
Cô không hiểu, băng bó tay một chút thôi mà, có cái gì không thích hợp?
Nghĩ đến vết thương của Tống Kỳ, cô kiên trì xoay người trở về phòng.
Phát hiện Tống Kỳ vẫn giữ nguyên tư thế đó, thậm chí nắm c.h.ặ.t cây b.út chì dính m.á.u trong tay hơn một chút.
Giống như chỉ có như vậy, cậu mới thoải mái hơn một chút.
Người này là kỳ ba gì vậy, không biết đau sao?
Mắt thấy m.á.u sắp thuận theo lòng bàn tay chảy xuống, Tô Bình vội vàng đi tới lấy cây b.út chì từ trong tay cậu ra.
Nhìn ngón tay dính m.á.u của mình, Tô Bình có chút ghét bỏ lau vết m.á.u lên tay áo Tống Kỳ.
Đợi đến khi b.út chì rời khỏi lòng bàn tay, Tống Kỳ mới phảng phất như vừa tỉnh mộng, có chút thất thần nhìn về phía lòng bàn tay mình.
Nhìn thấy Tô Bình dùng nhíp kắp bông gòn tới gần mình, cậu theo bản năng nhíu mày muốn khép lòng bàn tay lại.
"Chị làm gì vậy!"
Có lòng tốt còn mạc danh bị hung dữ, phản cốt của Tô Bình cũng lên rồi, trực tiếp cường ngạnh túm lấy cổ tay cậu.
"Cậu thái độ và giọng điệu gì đấy? Cũng không phải tôi làm cậu thành như vậy, băng bó cho cậu là tốt lắm rồi, cậu còn kén chọn?"
Quen với thái độ trước kia của Tô Bình, đây vẫn là lần đầu tiên cậu nghe thấy cô nói chuyện với mình như vậy, Tống Kỳ ngẩn ra hai giây.
Rốt cuộc vẫn không giãy giụa nữa, thành thật mở lòng bàn tay đặt lên bàn, mặc cho cô khử trùng.
Bởi vì không thạo, cái nhíp trong tay Tô Bình có mấy lần quẹt qua chỗ bị thương của Tống Kỳ.
Khiến cậu không nhịn được hít khí lạnh.
"Chị cố ý đúng không?"
Sao lại có người động tác vụng về như vậy? Cậu đều nghi ngờ có phải cô mang theo chút tư thù cá nhân vào trong đó hay không rồi.
Tô Bình đầu cũng không ngẩng, nhanh ch.óng dùng cồn i-ốt lau sạch vết m.á.u khử trùng xong cho tay cậu, vết thương cũng lộ ra ngoài.
