Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 481: Học Tỷ, Em Nóng...
Cập nhật lúc: 01/02/2026 19:20
“Học tỷ, em nóng quá...”
Giọng nói đầy vẻ khó chịu của Tống Kỳ vang lên bên tai cô, đồng thời môi răng cậu ta từng chút một mơn trớn trên má và vành tai cô.
Tô Bình dứt khoát không tránh nữa, quay đầu đối diện với ánh mắt cậu ta: “Nói nhảm, cậu đang phát sốt, có thể không nóng sao?”
Kéo theo đó là chính cô bị cậu ta đè lên cũng cảm thấy nóng lây rồi. Nghĩ đến việc cậu ta vừa mới c.ắ.n rách lưỡi, lúc này lại dùng cái miệng đầy mùi m.á.u đó vừa gặm vừa l.i.ế.m má và vành tai mình, trong lòng cô bỗng thấy ghê ghê.
Cậu ta không l.i.ế.m cho mình nửa bên mặt đầy m.á.u đấy chứ?
Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, cô lập tức lộ vẻ chê bai.
Tống Kỳ như sực nhớ ra điều gì đó, đột ngột dừng mọi động tác ở tay và miệng lại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô.
“Học tỷ, sau này có thể đừng ở bên cạnh người khác không?”
Tô Bình nghe mà ngơ ngác, cô ở bên ai cơ? Chính cô còn không biết nữa là.
Cho đến khi Tống Kỳ buông cổ tay cô ra, rồi nắm lấy tay cô đặt sang bên cạnh, rồi từ từ di chuyển xuống dưới. Nhận ra cậu ta định làm gì, Tô Bình sợ đến mức cả người run b.ắ.n lên, giãy giụa muốn rút tay ra.
Nhưng cậu ta dường như mang theo một sự cố chấp cực hạn, cũng giống như để chứng minh bản thân mình, cậu ta nắm c.h.ặ.t lấy tay cô không chịu buông. Đôi mắt nhìn thẳng vào cô, cậu ta cất lời: “Em cũng có thể làm được mà, học tỷ chị nhìn xem...”
Nhìn cái gì mà nhìn! Đây là thứ có thể tùy tiện nhìn sao!
Gương mặt của Tống Kỳ vốn có làn da trắng trẻo, lúc này vì phát sốt nên hai má đã phủ một lớp hồng nhạt, ngay cả đuôi mắt cũng đỏ ửng. Trông như vừa mới khóc xong, mang theo một loại cảm giác “thân thể dụ hoặc” cực độ.
Cảm nhận được bàn tay cậu ta nắm lấy tay mình càng lúc càng tiến gần đến nơi đó, Tô Bình vội vàng thu liễm tâm trí, lên tiếng: “Được được được, tôi hứa với cậu!”
Động tác của Tống Kỳ dừng lại vì câu nói này của cô, giống như một đứa trẻ vừa trộm được kẹo, trên mặt lộ ra nụ cười ranh mãnh.
“Hứa với em cái gì?”
Cậu ta từng chút một dò xét, chính là muốn nghe cô thân khẩu nói ra câu nói đó.
Tô Bình càng cảm thấy bất lực. Thiếu niên trước mắt rõ ràng chỉ là phát sốt, sao lại giống như uống say quá chén, bắt đầu vô lý đùng đùng thế này? Để trấn an cảm xúc của cậu ta, cô chỉ có thể dày mặt lặp lại lời cậu ta vừa nói: “Tôi hứa với cậu, sau này không ở bên người khác nữa, được chưa?”
Cô gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra câu này, sau đó thấy nụ cười trên mặt Tống Kỳ càng lúc càng rộng. Vì lúc nãy lưỡi bị c.ắ.n rách, lúc này trên hàm răng trắng sạch cũng dính chút tơ m.á.u, trông có vẻ mang một loại cảm giác điên cuồng khác lạ.
“Tốt, học tỷ nói rồi nhé, sau này chỉ được ở bên một mình em thôi...”
Nghe được câu trả lời hằng mong ước, Tống Kỳ cảm thấy mí mắt càng lúc càng nặng nề, có chút lực bất tòng tâm.
“???”
Cô nói câu đó bao giờ?
Tô Bình cười vì tức, trình độ đọc hiểu của cậu ta siêu đẳng thế này, hồi trước chắc không ít lần bị giáo viên ngữ văn lôi ra phạt đâu nhỉ?
Tống Kỳ nhìn gương mặt Tô Bình trước mắt, như nhìn bao nhiêu cũng không đủ, nhưng cuối cùng dưới tác dụng của t.h.u.ố.c, cậu ta từ từ khép mắt lại. Cậu ta đương nhiên biết cô đang lừa mình, dù sao trước đây cô cũng thường xuyên nói những lời nói dối như vậy. Những lời nói dối khiến cậu ta tin là thật, rằng cô sẽ vĩnh viễn không bao giờ rời xa cậu ta.
Cảm nhận được trọng lượng truyền đến trên vai, Tô Bình chớp chớp mắt, ngước nhìn thì thấy Tống Kỳ vừa rồi còn cố chấp đòi một đáp án giờ đã ngủ thiếp đi. Cô thử cử động cổ tay, rất dễ dàng thoát ra khỏi tay cậu ta.
Dùng sức lật người từ dưới thân cậu ta ra, Tô Bình nhìn Tống Kỳ đang nằm ngủ sâu trên sofa, nghĩ đến những gì cậu ta vừa làm với mình, trong lòng bỗng bùng lên một ngọn lửa vô danh. Thế là cô vươn tay ra, nhéo lấy hai bên má của cậu ta, dùng chút lực kéo sang hai bên.
Ngay sau đó, gương mặt điển trai ngoan ngoãn của Tống Kỳ bị cô kéo đến mức nhe răng trợn mắt, trông cực kỳ buồn cười.
“Thích c.ắ.n người phải không? Cho cậu c.ắ.n này.”
Tô Bình cạy miệng cậu ta ra, nhìn hàm răng dưới môi cậu ta rồi dùng ngón trỏ gõ gõ vào răng cửa. Không ngờ giây tiếp theo, ngón tay đã bị cậu ta c.ắ.n c.h.ặ.t.
Cậu ta tỉnh nhanh vậy sao?
Tô Bình giật b.ắ.n mình, không thể tin nổi nhìn Tống Kỳ vẫn đang nhắm mắt, xác định cậu ta chưa tỉnh. Thở phào một cái, cô nhìn ngón tay bị c.ắ.n hằn vết răng của mình, không dám trêu chọc cậu ta nữa. Nếu không cô sợ cậu ta sẽ trực tiếp gặm nhấm cô ngay trong cơn mơ màng mất.
Rời khỏi sofa, Tô Bình lập tức đứng cách xa cậu ta hai mét. Nhưng nhìn Tống Kỳ đang nhắm mắt hơi nhíu mày nằm đó, lòng cô vẫn có chút không nỡ. Thế là cô lên lầu ôm một chiếc chăn mỏng xuống.
Khi lại gần, sắc mặt cậu ta không được tốt lắm, dường như đang gặp ác mộng, miệng lẩm bẩm điều gì đó.
“Học tỷ, chị đi đâu rồi?”
“Đừng bỏ rơi em có được không? Chị đã nói sẽ mãi mãi ở bên em mà...”
Tống Kỳ vừa nói, lúc Tô Bình đắp chăn lên, cậu ta theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô. Vì hoảng sợ, ngay cả bàn tay đang nắm lấy cô cũng run rẩy. Nghe những lời nói mê của cậu ta, thần sắc trên mặt Tô Bình khẽ biến đổi.
Cậu ta mơ thấy mình sao?
Rốt cuộc là giấc mơ như thế nào mà lại khiến cậu ta thiếu cảm giác an toàn, thậm chí là hoảng sợ đến mức này. Thấy mồ hôi rịn ra trên trán cậu ta, Tô Bình muốn dùng khăn giấy lau giúp, nhưng tay lại bị cậu ta nắm quá c.h.ặ.t, không tài nào thoát ra được.
Mà Tống Kỳ trong cơn mê ngủ dường như cũng đã tìm thấy cảm giác an toàn, cảm xúc dần dần ổn định lại. Cô chỉ có thể ngồi bên cạnh, để mặc cậu ta nắm lấy tay mình.
Mãi đến khi cậu ta lại rơi vào giấc ngủ sâu, Tô Bình mới từ từ rút tay ra. Quan sát sự thay đổi biểu cảm của cậu ta, cuối cùng thấy cậu ta không quậy phá nữa mới thôi.
Từ tối qua đến giờ cô vẫn chưa tắm rửa. Nghĩ đến việc trên mặt, tai và người mình dính đầy nước bọt của đám người kia, cô lập tức thấy ghê ghê, xoa xoa cánh tay rồi đi lên lầu.
Bước vào phòng tắm thoát bỏ váy áo, cô nhìn mình trong gương mới biết đêm qua Đồ Hành Xuyên điên cuồng đến mức nào. Gần như cả tấm lưng của cô phủ đầy những vết hôn. Người không biết nhìn vào còn tưởng cô bị bạo hành gia đình, toàn thân tím tái.
Nghĩ đến hành động vừa rồi của Tống Kỳ, cô cảm thấy vành tai mình hơi nóng lên, vội vàng bước vào bồn tắm đã xả sẵn nước. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nhìn những dấu vết trên người, cô thấy đau đầu vô cùng. Những dấu vết này không biết bao lâu mới tan, trời nóng thế này cô thật sự không muốn mặc áo cao cổ suốt ngày đâu.
Tô Bình thở dài, lấy chiếc áo choàng tắm bên cạnh tùy ý khoác lên người, thắt dây lưng thành một hình nơ lỏng lẻo rồi bước ra mở cửa phòng tắm.
Chưa kịp bước ra ngoài, một thân hình nam giới nồng nặc hơi nóng đã trực tiếp ép vào bên trong. Tô Bình bị ép lùi từng bước, chỉ thấy da đầu tê dại.
Cậu ta không phải đang phát sốt ngủ ở tầng một sao? Chạy lên lầu từ bao giờ thế!
Đối mặt với sự ép sát của cậu ta, Tô Bình không còn cách nào khác là phải lùi lại từng chút một. Cho đến khi không còn đường lui, cô mới đưa tay chống lên người cậu ta, ngẩng đầu hỏi: “Sao cậu lại tìm được tới đây?”
Cũng may cô có thói quen chốt cửa khi tắm, nếu chậm một chút nữa thôi chẳng phải đã bị nhóc con này nhìn sạch sành sanh rồi sao?
Tống Kỳ nghiêng đầu, dường như không biết mình đang làm gì, chỉ cố chấp nói: “Vừa nãy em không thấy học tỷ đâu, tưởng chị lại không cần em nữa rồi.”
Nói cái gì thế không biết, cứ như cô đã từng ‘cần’ cậu ta bao giờ ấy.
Tống Kỳ cảm thấy đầu óc mình hôn trầm, chỉ cảm thấy mơ hồ người trước mặt tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu, khiến cậu ta không nhịn được muốn xích lại gần. Nghĩ vậy, cậu ta ngước mắt cố gắng dồn tiêu cự. Lúc nhìn sang, đập vào mắt là một vùng trắng nõn, cùng với những vết tích chướng mắt xen lẫn bên trong.
Nhận thấy cơ thể cậu ta từng chút một tiến lại gần mình, Tô Bình giật nảy mình, sực nhớ ra trên người mình chỉ mặc mỗi chiếc áo choàng tắm. Mà đây lại là phòng tắm, sau lưng cô ngoài cái bồn tắm lớn ra thì chẳng còn gì khác.
“Cậu đang nhìn cái gì đấy?”
Nghe Tô Bình hỏi, Tống Kỳ ngoan ngoãn đáp: “Nhìn chị.”
Nói xong câu này, cậu ta có chút phiền muộn lắc lắc đầu. Rồi nhìn gương mặt trước mắt dần biến thành hai gương mặt, ba gương mặt...
Tô Bình đang chấn động vì câu nói của cậu ta thì đột nhiên thấy cậu ta đưa tay về phía mình. Nghĩ cậu ta định làm gì đó, cô vội vàng đưa tay che trước n.g.ự.c. Chiếc áo choàng này không chịu nổi giày vò đâu, chỉ cần dùng lực kéo một cái là mở toang ra ngay. Mà bên dưới lớp áo này, cô chẳng mặc gì cả!
Không ngờ bàn tay của Tống Kỳ chỉ rơi trên má cô. Giống như một đứa trẻ thắng cuộc trong trò trốn tìm, cậu ta nhe răng cười, tỏa ra một nụ cười ngây thơ vô hại.
“Học tỷ, em bắt được chị rồi.”
Nói cái gì kỳ quặc vậy trời?
Tô Bình thậm chí muốn lấy điện thoại ghi lại phản ứng lúc này của cậu ta, để đợi cậu ta hết sốt tỉnh táo lại rồi cho xem. Nếu cậu ta biết lúc mình mơ hồ lại có một bộ mặt như thế này, chắc sẽ không thể tin nổi đâu. Nghĩ đến đây, cô không nhịn được “phụt” một tiếng bật cười.
Nghe thấy tiếng cười của cô, Tống Kỳ ngẩn ra một lúc, đôi mắt nãy giờ không cách nào hội tụ tiêu cự lúc này thế mà lại nhìn thấy rõ mồn một biểu cảm trên mặt cô, nhất thời nhìn đến ngây người.
“Học tỷ.”
Nghe cậu ta gọi tên mình, Tô Bình chớp chớp mắt, đối diện với tầm mắt cậu ta. Rồi lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, cậu ta gọi mình làm gì?
Không ngờ giây tiếp theo lại thấy cậu ta nghiêng đầu, dường như nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi đột ngột cười rộ lên.
“Chị thơm quá đi.”
Tô Bình như bị sét đ.á.n.h ngang tai, nếu người đứng trước mặt không phải là cậu ta, và biểu cảm trên mặt cậu ta không cười ngốc nghếch như vậy, cô tuyệt đối sẽ nghĩ mình bị một gã biến thái quấy rối ngôn từ!
Chưa kịp để cô phản ứng, Tống Kỳ đã ghé đầu lại gần, giống như một chú ch.ó lớn ngửi ngửi bên cổ cô. Vì hành động của cậu ta, Tô Bình rùng mình nổi hết da gà, cảm giác lỗ chân lông đều mở ra cả rồi.
Chính là mùi hương này.
Tống Kỳ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, cảm thấy toàn thân đều thư giãn. Quả nhiên chỉ khi người phụ nữ trước mặt là cô thì trên người mới có mùi hương này. Trải qua những chuyện trước đây, cậu ta tưởng rằng đã vĩnh viễn mất đi cô, thật may, bây giờ tất cả đều được làm lại từ đầu. Những ký ức không tốt đẹp đó, một mình cậu ta biết là đủ rồi.
Cảm nhận được hơi thở của Tống Kỳ ngay sát sạt, Tô Bình cứng đờ người không dám cử động. Cảm giác chỉ cần nhúc nhích một chút thôi là môi cậu ta sẽ chạm vào cổ mình. Toàn bộ m.á.u huyết dường như dồn hết về một chỗ, cứ như chỉ cần cậu ta há miệng nhẹ nhàng c.ắ.n một cái là cổ cô sẽ rách da chảy m.á.u không ngừng vậy.
Cảm nhận được cơ thể cô dường như đang run rẩy, Tống Kỳ giống như phát hiện ra điều gì đó thú vị, thổi một hơi vào cổ cô. Giây tiếp theo, quả nhiên nghe thấy cô kinh hãi thốt lên, rồi cơ thể mất kiểm soát ngã ngửa ra phía sau.
Tô Bình không ngờ cậu ta đột nhiên thổi hơi dọa mình, cô dự cảm một giây sau đầu mình sẽ va vào sàn nhà hoặc thành bồn tắm mất. Không ngờ Tống Kỳ lại nhanh nhẹn đưa tay ra, ôm c.h.ặ.t lấy eo cô.
Vì bị kinh động, lúc này Tô Bình thở dốc dồn dập, hoàn toàn không chú ý đến việc tầm mắt của Tống Kỳ đã từ cổ cô từ từ dời xuống, rơi vào vùng da đang hơi hé mở do động tác vừa rồi của cô. Dù là tư thế ngửa ra sau như vậy, cũng có thể thấy được thân hình kiêu ngạo của cô đang phập phồng theo từng nhịp thở.
Tống Kỳ âm thầm quan sát, lúc ôm eo đỡ cô đứng dậy, ngón tay vô tình chạm vào dải băng của chiếc áo choàng tắm thắt ngang eo cô. Cậu ta dùng chút mẹo nhỏ, cảm nhận thấy chỗ thắt dần trở nên lỏng lẻo.
Tô Bình không nhận ra hành động của cậu ta, nắm lấy cánh tay và vai cậu ta để mượn lực đứng vững. Không ngờ giây tiếp theo, cô thấy tầm mắt của Tống Kỳ đang nhìn mình không chớp mắt. Trong lòng cô thấp thoáng một dự cảm không lành, khi cô cúi đầu nhìn xuống thì chiếc áo choàng trên người đột nhiên tuột ra.
Sắc mặt cô lập tức trở nên cực kỳ khó coi, muốn kéo áo choàng lại nhưng phát hiện cổ tay mình đã bị Tống Kỳ nắm c.h.ặ.t trong tay từ lúc nào. Thế là cô nghe thấy một tiếng “oàng”, trời sập rồi.
Tống Kỳ nhìn chằm chằm vào phong cảnh trước mắt, không rời mắt lấy một giây. Dưới ánh đèn phòng tắm, làn da cô trông mịn màng như bạch ngọc, ngoại trừ vài vết hôn mập mờ phá hỏng vẻ đẹp hoàn mỹ.
Thấy cậu ta vẫn nhìn mình chằm chằm, Tô Bình ra sức vùng vẫy. Không ngờ lần này lại thoát ra rất dễ dàng, thuận lợi đến mức cô còn ngẩn người mất hai giây. Đợi đến khi cô kéo áo choàng lại, định cúi đầu thắt dải băng ngang eo. Đột nhiên trên đầu vang lên giọng nói đầy vẻ ngây thơ của Tống Kỳ:
“Học tỷ, em thấy hết rồi nhé.”
Bàn tay đang thắt nơ của Tô Bình không kìm được mà run rẩy một cái, nhất thời không biết nên trả lời cậu ta thế nào. Quả thật lúc cô khoác áo choàng vào chỉ thắt dải băng đại khái cho xong chuyện, ai mà ngờ được sẽ vì mấy động tác vừa rồi mà tuột ra chứ. Chuyện này vốn dĩ cả hai đều rất khó xử, sao cậu ta lại có thể thản nhiên nói toạc ra như vậy!
Đầu óc Tô Bình bắt đầu vận hành tốc độ cao, nghĩ xem nên đáp lại thế nào cho phải. Kết quả giây tiếp theo, lại nghe cậu ta tiếp tục nói: “Học tỷ, chị lớn thế này rồi mà tắm rửa sao không sạch sẽ gì cả vậy?”
Hả?
Tô Bình ngơ ngác, không nhịn được ngẩng đầu nhìn cậu ta. Cậu ta nói câu đó là có ý gì?
Giây tiếp theo, cô đã biết ý cậu ta là gì rồi.
Tống Kỳ trực tiếp ra tay kéo dải băng cô vừa mới thắt xong ra, giống như đây không phải lần đầu làm việc này vậy. Tô Bình vội vàng túm lấy cổ áo, không ngờ cậu ta chỉ là hư hoảng một chiêu. Nhân lúc sự chú ý của cô đều đặt vào chiếc áo choàng, Tống Kỳ cúi người bế thốc cô lên, đi về phía bồn tắm sau lưng.
