Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 482: Đồ Bẩn, Rửa Thêm Vài Lần Là Sạch Ngay

Cập nhật lúc: 01/02/2026 19:21

“Cậu làm cái gì thế!”

Cảm giác cơ thể đột ngột bị nhấc bổng lên không trung khiến Tô Bình sợ hãi ôm c.h.ặ.t lấy cổ cậu ta, lớn tiếng hỏi. Không lẽ sự tình lại diễn ra đúng như những gì cô đang lo sợ...

Tống Kỳ dừng bước trước bồn tắm, nhìn Tô Bình đang đầy vẻ kinh hoàng trong lòng mình, nhếch môi nói: “Em giúp học tỷ rửa sạch những thứ bẩn thỉu trên người.”

“!!!”

Tô Bình trợn tròn mắt nhìn cậu ta, phát hiện ánh mắt cậu ta vẫn thanh thuần, giống như đơn thuần chỉ muốn giúp cô tắm rửa vậy. Cô xem như đã hiểu rồi, cái tên Tống Kỳ này hễ phát sốt là y như bị “giảm trí tuệ”, căn bản không còn khái niệm nam nữ thụ thụ bất thân, hành vi ngôn ngữ hoàn toàn dựa vào những suy nghĩ nguyên thủy nhất trong lòng.

Giống như vừa nãy cậu ta nhìn thấy những vết hôn trên người cô, lại cứ ngỡ là do cô tắm không sạch, nên theo bản năng muốn giúp cô “tẩy rửa”.

Cảm nhận được một trận mát lạnh dưới thân, cậu ta thế mà lại cúi người đặt cô vào trong bồn tắm! Đồng thời mở luôn vòi hoa sen bên cạnh. Làn nước hơi lạnh phun lên người khiến chiếc áo choàng tắm chẳng mấy chốc đã ướt đẫm, dính sát vào cơ thể, cực kỳ khó chịu.

Tô Bình vội vàng ngồi dậy định cướp lấy cái vòi hoa sen đang chĩa thẳng vào mình mà xả nước. Không ngờ Tống Kỳ nhanh tay lẹ mắt ấn cô trở lại.

“Học tỷ ngoan nào, tắm rửa không đau đâu, đừng sợ.”

Cậu ta đã hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc của riêng mình, thậm chí còn với tay lấy chai sữa tắm bên cạnh. Nhìn nước trong bồn càng lúc càng nhiều, chiếc áo choàng vốn đã tuột dây thắt giờ lỏng lẻo trôi nổi trên mặt nước. Tô Bình nghe thấy đầu óc mình nổ oàng một tiếng, vội vàng kéo c.h.ặ.t lớp áo choàng đang bồng bềnh.

Nhưng kéo c.h.ặ.t chỗ này lại lộ chỗ kia. Chiếc áo choàng ướt đẫm dính c.h.ặ.t lấy cơ thể, phác họa hoàn hảo những đường cong mê người, không sót một chút gì.

Tống Kỳ nhìn đôi má đỏ ửng vì thẹn thùng của Tô Bình, cố gắng áp chế ý nghĩ muốn đè cô vào bồn tắm mà hôn ngấu nghiến. Cậu ta xoa đều sữa tắm trong lòng bàn tay, sau đó nhìn thẳng vào Tô Bình đang đầy vẻ đề phòng bằng ánh mắt “trong sáng”.

Vì căng thẳng, răng Tô Bình bắt đầu va vào nhau lập cập. Cô nhìn đôi bàn tay trắng trẻo, thon dài với những khớp xương rõ ràng kia, lớp sữa tắm màu trắng đục chảy ra từ kẽ tay, dọc theo lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống bồn tắm. Nhìn cảnh tượng “giữa sữa tắm và nước", trái tim Tô Bình cũng run rẩy theo từng nhịp. Cứ như thể những giọt đó đang nhỏ trực tiếp lên người cô vậy.

Nghĩ đến đây, cô cảm thấy nhiệt độ nước trong bồn đang tăng dần lên. Cô nuốt nước bọt, cảm giác tóc gáy đều dựng đứng cả lên. Cô lớn tiếng nói: “Không cần đâu, cái đó không rửa sạch được đâu!”

Không ngờ Tống Kỳ chỉ hơi nghiêng đầu nghi hoặc, khó hiểu hỏi: “Tại sao lại không sạch? Chắc chắn là do học tỷ sợ phiền phức nên không để tâm rửa kỹ rồi.”

“Đồ bẩn, rửa thêm vài lần là sạch ngay thôi.”

Như để chứng minh lời mình nói, Tống Kỳ đưa tay định kéo cổ áo choàng của cô ra. Nhưng Tô Bình làm sao chịu, cô nắm c.h.ặ.t lấy không buông một phân. Dù không biết tại sao cậu ta đột nhiên nổi hứng muốn giúp mình tắm, nhưng những dấu vết đó, vốn dĩ không thể rửa sạch bằng cách này!

Nhưng khổ nỗi cô lại chẳng biết giải thích làm sao, dù sao cô cũng còn cần chút thể diện.

Tống Kỳ giật vài cái thấy thật sự không kéo nổi liền bỏ cuộc. Nghe thấy tiếng thở dài của cậu ta, Tô Bình vừa thở phào nhẹ nhõm thì giây tiếp theo, lòng bàn tay cậu ta đã cách một lớp áo choàng mà xoa sữa tắm lên người cô.

Tô Bình run b.ắ.n người trước động tác của cậu ta, vội vàng ấn tay cậu ta lại. Nhưng vừa mới ấn vào, cổ áo choàng đã tuột ra. Ở nơi cô không chú ý, khóe môi Tống Kỳ khẽ cong lên, mang theo cảm giác âm mưu đã thành hiện thực. Giây tiếp theo, bàn tay kia của cậu ta linh hoạt lướt vào từ cổ áo mở rộng.

Vì lòng bàn tay dính sữa tắm, có thể nói là đi đường không gặp chút trở ngại nào. Cảm nhận được sự va chạm, Tô Bình rùng mình, trong lòng nảy sinh một cảm giác lạ lùng. Chạm vào làn da mềm mại, ánh mắt Tống Kỳ hơi tối lại, vừa trượt đi một phân đã bị Tô Bình phản ứng kịp thời ấn c.h.ặ.t t.a.y lại.

Đối mặt với ánh mắt không hiểu chuyện gì của cậu ta, Tô Bình thở dốc khước từ: “Không cần cậu giúp, tôi tự tắm được.”

Không ngờ Tống Kỳ nghe xong chỉ khẽ lắc đầu: “Vừa nãy học tỷ đã tắm không sạch rồi, còn nói là tự mình làm được. Tin em đi, em đảm bảo sẽ rửa cho chị sạch bong luôn.”

Nói xong, tay cậu ta bắt đầu xoa nắn bên dưới lớp áo choàng. Vì dính sữa tắm, lại ở trong nước, tay cậu ta trơn như một con cá, căn bản không thể nắm bắt được. Tô Bình cuống đến mức muốn khóc mà không ra nước mắt, chỉ có thể đuổi theo tay cậu ta, muốn ngăn chặn hành động “giúp tắm” này.

“Chờ đã, chỗ đó...”

Theo một tiếng kêu kinh ngạc của cô, Tống Kỳ bỗng nhiên “ồ” một tiếng, tay đặt ở chỗ đó không động đậy nữa, rồi tò mò nhìn chằm chằm vào cô. Tô Bình c.ắ.n nhẹ môi, né tránh ánh mắt của cậu ta, đồng thời gạt tay cậu ta ra, muốn cậu ta rời khỏi người mình.

Nhưng hành động tiếp theo của cậu ta lại khiến cô suýt nữa thì nhũn ra trong bồn tắm. Tống Kỳ chớp chớp mắt, như không hiểu lại như đang nghiên cứu, ngón tay khẽ gảy một cái. Tức thì nghe thấy cô rên rỉ một tiếng, bàn tay đang giữ lấy cậu ta cũng tăng thêm lực đạo, cả người gần như run rẩy không kiểm soát được.

Tô Bình rất nghi ngờ cậu ta cố ý, chỗ đó nhạy cảm như vậy, cậu ta không thể nào không biết! Cô nắm lấy tay cậu ta hơi dùng sức, nhưng cậu ta lại cứ cấu c.h.ặ.t lấy không chịu buông. Cảm nhận từng đường vân nơi đầu ngón tay cậu ta, cô cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

“Cậu... buông ra trước đã...”

Mãi mới thốt ra được một câu hoàn chỉnh, đôi mắt Tô Bình lúc này ươn ướt, nhìn vô cùng tội nghiệp. Chính dáng vẻ này lại khiến người ta muốn bắt nạt cô hơn.

Vẫn chưa đủ.

Lực đạo của Tống Kỳ nới lỏng một chút nhưng không hề buông ra, ngược lại còn tỏ vẻ tự trách nói: “Học tỷ, chị không thoải mái sao? Có mấy ngày em chưa cắt móng tay, chắc là làm chị đau rồi...”

“???”

Tô Bình nghe những lời nói dối tỉnh bơ của cậu ta mà tức đến không nói nên lời. Cô vừa định nói không phải chuyện móng tay, thì đột nhiên cảm thấy móng tay cậu ta khẽ cào mình một cái. Tức thì cả người cô rụt lại phía sau, muốn thông qua động tác này để bản thân bớt nhạy cảm đi.

Lúc này Tống Kỳ như sực nhớ ra mình đang giúp cô tắm rửa, bàn tay còn lại lại lấy thêm một ít sữa tắm, cách lớp áo choàng mà xoa thành bọt. Giữa những lớp bọt trắng xóa, bàn tay Tô Bình đang ấn lấy cậu ta dần trở nên lực bất tòng tâm.

Nước trong bồn tắm dần dâng lên đến mép, nhưng Tống Kỳ vẫn chuyên tâm vào việc “kỳ cọ”, không hề khóa vòi nước lại. Theo động tác của cậu ta, nước ở mép bồn cuối cùng cũng tràn ra ngoài.

Đầu óc Tô Bình dần trở nên trống rỗng, cô biết thế này là không ổn, nhưng cô cảm thấy mình chẳng còn chút sức lực nào để ngăn cản cậu ta nữa. Rõ ràng là nước ấm, nhưng Tô Bình lại thấy trước mắt dần hiện lên một màn sương mờ. Trong phòng tắm chỉ nghe thấy tiếng thở dốc của cô và tiếng nước d.a.o động.

Làn da bị cậu ta kỳ cọ dần trở nên nóng bừng, cậu ta dùng chút lực, cứ như muốn kỳ bay một lớp da của cô vậy. Làn da vốn dĩ mỏng manh, Tô Bình không chịu nổi lực đạo lớn như thế, liền nắm lấy cổ tay cậu ta. Ngoại trừ lớp da dính nước hơi mát lạnh bên ngoài thì nhiệt độ cơ thể cậu ta vẫn còn hơi nóng. Một người đang phát sốt, rốt cuộc tại sao lại có sức lực lớn đến thế?

Vì hành động của cô, Tống Kỳ thu hồi tâm trí khỏi cảm giác tuyệt vời kia, biết dừng lại đúng lúc.

“Bên này bên này sạch rồi, em giúp học tỷ rửa bên kia nhé.”

Nói xong, bàn tay đó lại lấy thêm sữa tắm, dùng chiêu cũ lướt sang phía bên kia. Vì hành động vừa rồi của cậu ta mà lúc này Tô Bình cảm thấy từng tế bào trên cơ thể mình đều trở nên nhạy cảm yếu ớt, căn bản không chịu nổi bất kỳ sự trêu chọc nào. Tay cậu ta vừa mới chạm vào da cô, cô đã lắc đầu quầy quậy từ chối, giọng run run: “Không cần rửa nữa, sạch rồi.”

Nhưng Tống Kỳ lại không buông tha, nắm lấy tay cô, nhìn cô đầy nghiêm túc: “Vẫn chưa đâu.”

Tô Bình không thể động đậy, chỉ có thể c.ắ.n răng chịu đựng để cậu ta kỳ cọ thêm một trận nữa. Cảm nhận ngón tay cậu ta cố ý hay vô tình lướt qua da mình, cơ thể cô cũng khẽ run theo. Tống Kỳ nhìn hình dáng bàn tay mình ẩn hiện dưới lớp áo choàng, ánh mắt dần trở nên thâm trầm. Cậu ta biết cô sắp không chịu nổi rồi, cậu ta cũng muốn dừng lại, nhưng cảm giác trơn mịn này thật sự khiến cậu ta yêu không nỡ rời tay. Cậu ta không muốn kết thúc nhanh như vậy.

Cuối cùng sau không biết bao nhiêu phút, Tô Bình cảm thấy tay cậu ta cuối cùng cũng dừng lại và rời khỏi áo choàng của mình. Vì đã quen với sự chạm vào của cậu ta nên lúc này đột ngột dừng lại, cô còn có chút không thích nghi kịp. Chỉ có thể liều mạng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đè nén dị cảm phát sinh trong lòng do sự trêu chọc vừa rồi của cậu ta. Nếu để cậu ta biết cô vì hành động vô thức của cậu ta mà nảy s.i.n.h d.ụ.c niệm, không biết cậu ta sẽ nghĩ cô thế nào nữa.

Nghĩ đến đây, Tô Bình càng nghiến c.h.ặ.t răng, không để lộ ra nửa phân cảm xúc. Những hình ảnh vừa rồi quá hoang đường, hoang đường đến mức cô không muốn nhớ lại.

Ngay lúc cô đang giãy giụa định ngồi dậy khỏi bồn tắm, đột nhiên tay Tống Kỳ thò vào trong bồn, nắm chuẩn xác lấy bắp chân trắng nõn thanh mảnh của cô. Vốn dĩ tinh thần đang cực kỳ căng thẳng, lúc này bị nắm lấy cổ chân, cô trực tiếp phản ứng đạp về phía cậu ta.

Nhưng Tống Kỳ như đã có phòng bị từ trước, đoán được cô sẽ làm vậy nên trực tiếp đưa tay tới trước nắm lấy nhượng chân cô. Nhích lên một chút nữa thôi chính là đùi của cô rồi. Tô Bình không dám thở mạnh, hai tay chống lên thành bồn muốn rút chân ra. Nhưng tay Tống Kỳ như một cái kìm, cô không thể nhúc nhích nổi nửa phân.

Theo động tác của cô, vạt áo choàng tắm đã bị hất lên, để lộ một vùng da trắng ngần. Ánh mắt Tống Kỳ không rời một giây khỏi chân cô, nơi bàn tay cậu ta và làn da cô tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ. Bắp chân cô rất nhỏ, gần như một bàn tay cậu ta là có thể nắm trọn. Vì những hành động vừa rồi, cậu ta đã có chút phản ứng. Lúc này không thể không đổi tư thế tiếp tục ngồi xổm.

Bây giờ nhìn thấy đôi chân mịn màng không tì vết của cô, cậu ta thấy khô cả cổ, bất giác nuốt nước bọt.

“Học tỷ...”

Nghe giọng nói khàn khàn rõ rệt của cậu ta, Tô Bình giật mình ngẩng đầu nhìn lên. Phát hiện ra không biết từ bao giờ đuôi mắt cậu ta lại đỏ ửng, đồng thời gương mặt đầy mâu thuẫn như đang kìm nén điều gì đó. Thấy cô không đáp lại, Tống Kỳ dán c.h.ặ.t ánh mắt vào mặt cô, bốn mắt nhìn nhau, rồi lại gọi thêm một tiếng.

“Học tỷ...”

Giọng nói của cậu ta như mang theo một loại ma lực mê hoặc. Nếu nói giọng thường ngày của cậu ta tràn đầy cảm giác thiếu niên, thì lúc này vì phát sốt mà có chút khàn, ngược lại càng thêm vẻ phong trần của người đàn ông trưởng thành, cũng đầy tính công kích hơn. Chỉ nghe giọng cậu ta thôi mà Tô Bình đã có chút không chịu nổi, vội vàng dời mắt đi.

“Cậu... buông chân tôi ra trước đã được không?”

Vì một chân bị cậu ta nắm lấy, Tô Bình không thể không dồn trọng tâm cơ thể vào bồn tắm. Vạt áo choàng đã tuột gần đến gốc đùi, cô cảm thấy chỉ cần nhích nhẹ một cái thôi là có thể lộ sạch sành sanh. Chỉ có thể vừa kéo vạt áo vừa nói.

Tống Kỳ có chút thích thú dời tầm mắt xuống dưới, rơi vào cổ áo choàng mà cô vì mải kéo vạt váy nên bỏ mặc. Do sức nước và lực đẩy, cổ áo lại mở ra, làn da trắng ngần thấp thoáng hiện ra. Cậu ta nhìn vệt trắng ấy, vô thức nín thở. Cho đến khi nhìn thấy vùng da đỏ ửng vì bị mình cố ý cào lúc nãy, cậu ta cảm thấy có thứ gì đó nổ tung trong não. Vì dính những giọt nước, trông chúng giống như một quả dâu tây tươi vừa mới hái đặt trên chiếc bánh kem, khiến người ta không kìm được muốn c.ắ.n một miếng nếm thử xem có ngọt không.

Tô Bình cảm nhận được ánh mắt của cậu ta càng lúc càng nguy hiểm, thầm kêu không ổn, nhìn theo hướng mắt cậu ta thì trực tiếp nổ tung tại chỗ. Mải kéo vạt váy, cô quên mất dải thắt ngang eo vẫn chưa buộc lại! Mà cái ánh mắt kia của cậu ta thì không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn đã bị nhìn sạch rồi!

Tô Bình vừa thẹn vừa giận, lại dùng sức rút chân hai cái nhưng vẫn bị cậu ta nắm c.h.ặ.t không buông. Bị hành vi vô lại của cậu ta làm cho khóc không ra nước mắt, cô tức giận tạt nước trong bồn vào mặt cậu ta mong cậu ta tỉnh táo lại. Cô chẳng phải đã cho cậu ta uống t.h.u.ố.c rồi sao? Sao vẫn cứ bộ dạng ý thức mơ hồ thế này, chẳng lẽ t.h.u.ố.c hạ sốt hết hạn rồi nên không có hiệu quả sao?

Chưa kịp nghĩ thông chuyện gì đang xảy ra, Tống Kỳ đã buông chân cô ra, rồi cả người ngồi lên thành bồn tắm, đối diện với cô. Bồn tắm nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, lúc này bị cậu ta nhìn xuống, Tô Bình cảm thấy mình càng giống miếng thịt trên thớt hơn.

“Học tỷ, bên dưới vẫn chưa rửa đâu.”

Khuôn mặt cậu ta vì vừa bị tạt nước nên lúc này những giọt nước đang men theo cằm mà nhỏ xuống. Nước nhỏ xuống bồn tắm tạo nên những gợn sóng nhỏ li ti.

Bên dưới cái gì? Cậu ta còn muốn rửa bên dưới nữa sao?!

Tô Bình lập tức tiến vào trạng thái cảnh giác, ngồi dậy trong bồn tắm, mặt đầy vẻ cảnh giác kháng cự từ chối: “Bên dưới tôi tự rửa sạch rồi, không cần cậu rửa.”

Nói xong cô định nghiêng người, cố gắng không chạm vào cậu ta để rời khỏi bồn tắm, nhưng vừa mới nhúc nhích đã bị cậu ta nắm vai ấn trở lại. Tống Kỳ khóe môi vẫn nở nụ cười, lắc đầu nói: “Không được, để em xem có thật sự sạch không đã.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 482: Chương 482: Đồ Bẩn, Rửa Thêm Vài Lần Là Sạch Ngay | MonkeyD