Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 484: Nhiệt Độ Cơ Thể Lại Tăng Lên Rồi
Cập nhật lúc: 01/02/2026 19:21
Nhưng vừa rồi mới chỉ có một chút nước chảy vào miệng, bấy nhiêu đó vẫn còn lâu mới đủ để giải khát. Tống Kỳ có chút nôn nóng thò lưỡi ra muốn uống được nhiều hơn.
Trên vành ly thủy tinh trong suốt, chẳng mấy chốc đã trở nên mờ ảo vì hơi thở phả ra. Có thể lờ mờ thấy đầu lưỡi hồng phấn của cậu ta đang l.i.ế.m nhẹ vào mặt trong vành ly. Vì quá khát, lúc này mí mắt cậu ta đã hơi hé mở một chút, không rõ là đã tỉnh hẳn hay chưa.
Nhìn ánh mắt mê ly của cậu ta, Tô Bình nuốt nước bọt, nhất thời cảm thấy chiếc ly trong tay trở nên vô cùng nóng bỏng. Cô cũng chẳng còn hứng thú để trêu chọc cậu ta nữa, từ từ nghiêng ly để cậu ta uống hết nước bên trong.
Sau khi hơn nửa ly nước vào bụng, Tống Kỳ mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng chẳng mấy chốc cậu ta lại cảm thấy bản thân như đang rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng. Cảm nhận được ánh nhìn của cậu ta hướng về phía mình dần trở nên không đúng lắm, Tô Bình bỗng chốc có dự cảm chẳng lành.
Cậu ta tỉnh từ khi nào thế?
Trong mắt Tống Kỳ lúc này chỉ còn lại đôi môi đỏ mọng đang khẽ mở vì ngạc nhiên của cô, thế là cậu ta trực tiếp tóm lấy cổ tay cô. Tay cầm ly nước của Tô Bình run lên, chiếc ly tuột khỏi tay rơi xuống giường. Do động tác của Tống Kỳ, ly nước lăn vài vòng trên giường rồi rơi xuống đất. May mà dưới sàn có trải t.h.ả.m nên mới không vỡ thành từng mảnh.
“Học tỷ, em còn khát.”
Mắt Tống Kỳ nhìn chằm chằm vào môi Tô Bình, ý tứ trong mắt không cần nói cũng hiểu. Nước đã uống hết rồi, chỉ có thể xuống nhà bếp tầng một để lấy thêm thôi.
“Vậy cậu đợi một chút, tôi đi lấy cho cậu thêm ly nữa...”
Lời còn chưa dứt, bàn tay Tống Kỳ đang nắm cổ tay cô đã hơi dùng lực.
“Không cần.”
“???”
Tô Bình nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc, kết quả giây tiếp theo, cậu ta đã kéo tay cô về phía giường. Do quán tính, Tô Bình mất khống chế mà ngã nhào vào người cậu ta. Vì sợ làm ướt chăn, lúc nãy khi cho cậu ta uống nước, Tô Bình đã lật một góc chăn ra. Lúc này có thể nói là cô ngã thẳng lên người cậu ta mà không có gì ngăn cách, hai người có một màn tiếp xúc thân mật không kẽ hở.
Vì không mặc nội y, phản ứng đầu tiên của Tô Bình là n.g.ự.c mình bị va vào đến đau điếng. Trong lúc cô đang nhăn mặt nhăn mũi định xoa n.g.ự.c thì Tống Kỳ đột nhiên kéo chăn bên cạnh đắp lên người cả hai. Sau đó cậu ta ôm lấy thân thể Tô Bình lăn một vòng, hoán đổi vị trí của hai người.
Nhìn Tống Kỳ đang đè mình trên giường, Tô Bình cảm thấy đầu óc mình ong ong. Không phải cậu ta bảo khát nước sao? Giờ kéo cô lên giường làm cái gì? Sốt đến lú lẫn rồi à?
Tống Kỳ nhìn đôi môi căng mọng trước mặt, ý nghĩ trong lòng ngày càng mãnh liệt. Môi cô có màu hồng phấn, trông giống như một quả đào mật vậy. Không kịp nghĩ nhiều, cậu ta cúi đầu mút lấy.
Tô Bình bị động tác của cậu ta làm cho ngây người, đến khi định thần lại muốn vùng vẫy thì phát hiện cậu ta đã không ngừng mút mát, giống như làm vậy là có thể uống được nước từ trong miệng cô không bằng. Môi Tô Bình bị cậu ta mút đến đau rát, cô vội vàng đẩy n.g.ự.c cậu ta ra. Khốn nỗi môi cậu ta như miếng nam châm, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cô không buông, ra vẻ như không hút được nước thì quyết không nhả ra vậy.
Cảm xúc vừa mới bình ổn lại của Tô Bình vì động tác hiện tại của cậu ta mà lại bắt đầu tăng lên từng chút một. Nghĩ đến những chuyện cậu ta làm với mình trong phòng tắm lúc nãy, cô không khỏi thấy rùng mình sợ hãi. Cơ thể của chính mình cô rất rõ, không thể chịu nổi một lần giày vò như thế nữa đâu.
Tống Kỳ nhắm mắt mút mát một hồi, phát hiện chẳng thể giải khát, ngược lại sự nôn nóng trong lòng càng nghiêm trọng hơn. Thế là cậu ta có chút phiền lòng mở mắt ra, hơi rời khỏi đôi môi đỏ mọng đã bị mình hôn đến nóng bỏng.
Hơi thở của hai người giao hòa vào nhau, Tô Bình cảm thấy mặt đỏ tim run. Không đợi cô kịp nghỉ ngơi, một nụ hôn điên cuồng hơn lại rơi xuống. Cậu ta có vẻ rất vội vã, động tác thô bạo muốn dùng lưỡi đẩy răng cô ra. Tô Bình giật mình, nghiến c.h.ặ.t răng nhất quyết không chịu nới lỏng nửa phân.
Thấy cạy nửa ngày không được, Tống Kỳ càng thêm nóng nảy, cậu ta cần uống nước gấp. Thế là cậu ta trực tiếp dùng tay bóp nhẹ cằm Tô Bình, đẩy xuống dưới. Rất dễ dàng, cậu ta đã cạy mở được hàm răng của cô. Giây tiếp theo, chiếc lưỡi của cậu ta linh hoạt luồn vào trong. Dư sức vẫy vùng, giống như con cá thiếu nước được trở về với biển cả vậy.
Chẳng mấy chốc, Tô Bình cảm thấy đại não vì thiếu oxy mà dần trở nên trống rỗng, cô kháng cự lại động tác của cậu ta. Nhưng tay của Tống Kỳ dường như có ma lực, chỉ cần nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô là cô đã chẳng còn sức lực nào nữa.
Tống Kỳ nếm được một chút “nước ngọt”, càng cảm thấy suy nghĩ của mình không sai. Rất nhanh cậu ta đã tìm được kỹ xảo, chẳng mấy chốc nhịp thở của cả hai đã trở nên dồn dập. Vì đôi môi gắn kết c.h.ặ.t chẽ, ... bao nhiêu đều bị cậu ta nuốt xuống hết.
Tô Bình nghe thấy tiếng nuốt liên tục của cậu ta thì càng thêm thẹn quá hóa giận. Cậu ta thật sự coi mình là cái máy lọc nước tự động đấy à? Nhưng bị cậu ta đè c.h.ặ.t dưới thân, cô căn bản không thể lay chuyển cậu ta được phân nào. Cuối cùng cô chỉ có thể đặt tay lên vai cậu ta, hung hăng bấm ra mấy dấu vết. Nhưng Tống Kỳ vẫn cứ mút mát như cũ, chẳng hề vì sự phản kháng của cô mà dừng lại nửa giây. Ngược lại, giống như cảm giác trong lòng càng đậm sâu hơn, cậu ta càng c.ắ.n mút mạnh bạo hơn.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ.
Tô Bình cảm thấy môi và lưỡi mình đã tê dại, bị động theo sát động tác của cậu ta mà qua lại. Bỗng nhiên, da đầu Tô Bình tê rần, cảm nhận được điều gì đó đang từng chút thay đổi. Thấy động tác đáp lại nụ hôn của cô dừng hẳn, Tống Kỳ thở dốc, cảm thấy vẫn chưa thể giải khát.
Đột nhiên cậu ta nghĩ đến lúc ở trong bồn tắm, nước ở chỗ đó có thể nói là tuôn ra không ngừng, hình thành sự đối lập rõ rệt với nước lạnh trong bồn. Môi lưỡi của cậu ta đột nhiên rời đi, Tô Bình còn chưa kịp thích ứng thì đã cảm thấy cậu ta lật chăn đang đắp trên người hai người sang một bên. Cô bỗng nhiên có dự cảm không lành.
Giây tiếp theo, Tống Kỳ ngồi thẳng dậy, cúi đầu, đôi mắt u tối nhìn chằm chằm vào cô. Tô Bình nhìn theo ánh mắt của cậu ta, vội vàng lấy cái gối bên cạnh che lại. Vì lưỡi bị cậu ta mút đến tê rần nên nói chuyện có chút không rõ chữ.
“Cậu... cậu nhìn cái gì?”
Tống Kỳ chớp chớp mắt, bỗng nhiên cau mày. Sau khi dẹp cái gối đáng ghét kia đi, cậu ta nhìn Tô Bình lầm bầm: “Em khát quá...”
Tô Bình thầm kêu không ổn, lăn một vòng định xuống giường từ phía bên kia: “Vậy cậu đợi một chút, tôi xuống lầu lấy nước cho cậu.”
Nhưng còn chưa kịp xuống giường đã bị cậu ta dùng một tay từ phía sau ôm lấy eo kéo ngược trở lại. Ngã trở lại chiếc giường êm ái, Tô Bình muốn chống tay ngồi dậy nhưng bị Tống Kỳ nhanh hơn một bước ấn trở lại giường. Cậu ta nhìn Tô Bình, đáy mắt mang ý tứ không rõ ràng, nhuốm màu sắc dị biệt: “Nhưng mà, bây giờ em muốn uống cơ.”
Bây giờ? Nước chẳng phải đều để cậu ta uống hết rồi sao, cô đi đâu tìm nước cho cậu ta uống bây giờ? Chẳng lẽ lại vào phòng tắm lấy nước bồn cầu cho cậu ta chắc. Giây tiếp theo, bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm trên người đã bị cậu ta vén lên một góc. Tống Kỳ nhìn làn da mịn màng như ngọc của cô, bỗng cảm thấy càng khát hơn.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tiếng chuông điện thoại của Tô Bình vang lên. Nhìn Tống Kỳ đang ở sát sạt, cô dùng tay đẩy đầu cậu ta ra, như trút được gánh nặng mà nói: “Đừng quậy nữa, mau lấy điện thoại giúp tôi.”
Tống Kỳ có chút phiền lòng nhìn chiếc điện thoại đã cắt ngang mình, nhưng vẫn ngoan ngoãn vươn tay định lấy điện thoại cho cô. Ngay khi cậu ta vừa vươn tay ra, Tô Bình giống như nghĩ ra điều gì đó, nhanh ch.óng ngồi dậy giữ lấy cậu ta. Tống Kỳ có chút khó hiểu quay đầu lại, không biết tại sao cô lại đột nhiên ngăn cản mình.
“Cậu đang phát sốt, cứ nằm yên đi, để tôi tự lấy.”
Cũng may lúc gọi cho bác sĩ gia đình, cô đã cẩn thận cài một cái báo thức mười phút, nếu không lúc này thật sự chẳng tìm được cái cớ nào để ngăn cản cậu ta. Tống Kỳ nhìn thấu biểu cảm "giấu đầu hở đuôi" của cô, thản nhiên gật đầu, ngoan ngoãn nằm lại phía bên kia giường.
Tô Bình ho nhẹ hai tiếng để trông mình có vẻ đầy tự tin hơn. Sau khi cầm được điện thoại, thấy cái báo thức đang kêu, cô liếc nhìn Tống Kỳ đang nhìn chằm chằm mình trên giường, mở miệng nói: “Giờ tôi phải nghe điện thoại rồi, cậu không được phát ra tiếng động đâu đấy.”
Nói xong cũng chẳng cần biết Tống Kỳ có đồng ý hay không, cô gạt báo thức sang một bên rồi áp điện thoại lên tai. Cô sợ nếu không nghe thì báo thức sẽ tự tắt mất. Đối mặt với ánh nhìn của Tống Kỳ bên cạnh, Tô Bình chỉ đành mặt dày tiến hành một cuộc đối thoại đơn phương với chiếc điện thoại.
Từ sự gượng gạo ban đầu đến khi dần dần "phóng bay tự tại", cô bỗng nảy ra linh cảm, bịa ra một thân phận đứa trẻ mấy tuổi đang nhớ mình và bắt mình dỗ ngủ ở đầu dây bên kia. Tống Kỳ cũng không cắt ngang, cứ thế lặng lẽ nằm đó nghe cô kể chuyện. Cậu ta có chút tò mò, sao trong đầu cô lại có nhiều ý nghĩ kỳ quặc như thế. Rõ ràng mở đầu còn là "Cô bé bán diêm", rồi đến mười hai giờ đêm lại biến thành "Lọ Lem" đi dự vũ hội, lúc quay về lại thành "Bạch Tuyết" ăn phải táo độc hôn mê bất tỉnh.
Kể được không biết bao nhiêu phút, Tô Bình cảm thấy hơi khô cổ bỏng họng, thế là giả vờ nói với điện thoại: “Chị xuống uống hớp nước rồi lát về tiếp tục nhé...”
Lời còn chưa dứt, màn hình điện thoại áp sát tai bỗng sáng lên, lại vang lên tiếng chuông quen thuộc. Hỏng rồi, lúc nãy cô vội gạt báo thức, hình như đã gạt nhầm vào chế độ "nhắc lại sau". Giờ năm phút đã trôi qua, báo thức lại nhắc lần nữa.
Tức thì, động tác chuẩn bị xuống giường của Tô Bình khựng lại, theo bản năng nhìn về phía Tống Kỳ sau lưng. Tống Kỳ không biết đã ngồi dậy từ lúc nào, lúc này đang nhìn cô với vẻ mặt cười như không cười. Trong đôi mắt kia rõ ràng mang theo ý cười, nhưng Tô Bình lại thấy được sự tĩnh lặng trước cơn bão, khiến cô có chút rùng mình.
Không đợi cô kịp phản ứng, Tống Kỳ đã vươn tay nhanh ch.óng giật lấy điện thoại của cô. Nhìn màn hình điện thoại, nụ cười trên mặt Tống Kỳ càng trở nên kỳ quái.
“Học tỷ, rõ ràng người phát sốt là em, sao người hồ đồ lại hóa ra là chị thế?”
Tim Tô Bình thót lại một cái, nghe cậu ta nói tiếp: “Sao còn xuất hiện ảo thính nữa rồi, để em giúp học tỷ đo nhiệt độ xem có phải cũng phát sốt rồi không.”
Tống Kỳ nói xong liền ấn tắt màn hình điện thoại, sau đó túm lấy cánh tay Tô Bình, hơi dùng lực một chút đã đưa cô trở lại giường. Tô Bình vội vàng ấn c.h.ặ.t t.a.y cậu ta đang định cởi váy mình ra, cuống quýt giải thích: “Vừa rồi điện thoại tình cờ bị ngắt kết nối thôi, tôi không có sốt, không cần cậu kiểm tra!”
Biết thế lúc nãy cô xuống lầu luôn cho rồi, nếu không cũng chẳng bị cậu ta bắt quả tang ngay khi định xuống giường thế này. Tống Kỳ có chút tức giận, vừa nghĩ đến việc cô thế mà lại cài báo thức để đề phòng mình, cậu ta càng giận hơn. Cô lại không muốn để mình chạm vào cô đến thế sao? Thật đúng là tốn bao tâm tư.
Nghĩ vậy, nhìn vào xương quai xanh tinh tế trước mặt, cậu ta trực tiếp há miệng c.ắ.n xuống. Tô Bình hừ hị một tiếng, vỗ vỗ đầu cậu ta nhưng chẳng có tác dụng gì. Răng cậu ta dùng chút lực, giống như hạ quyết tâm phải để lại dấu vết trên đó mới thôi.
Váy ngủ vốn là loại dây mảnh, bị cậu ta nhẹ nhàng gạt một cái đã trượt xuống vai. Tức thì, cảnh xuân trước n.g.ự.c lúc ẩn lúc hiện, lờ mờ còn có thể thấy nốt ruồi đỏ kia. Giống như nốt chu sa vậy, mang theo sức quyến rũ chí mạng. Vì lúc ở phòng tắm bị ngăn cách bởi áo choàng nên không thấy bên trong, lúc này nhìn thấy nốt ruồi trên n.g.ự.c trái của cô, cậu ta không khống chế được mà hôn xuống.
Cảm giác tê dại nhanh ch.óng lan tỏa khắp toàn thân. Qua mấy lần "kinh nghiệm", cậu ta ngày càng biết cách hôn rồi, chẳng mấy chốc Tô Bình đã không còn sức lực để phản kháng nữa. Đôi tay đang đẩy đầu cậu ta cũng từng chút một trở nên yếu ớt, cảm nhận những sợi tóc mềm mại của cậu ta cọ xát trong lòng bàn tay, trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Giống như đang xoa đầu một chú ch.ó lớn vậy, mềm mại khôn cùng.
Đáng tiếc động tác của cậu ta chẳng giống ch.ó lớn ngoan ngoãn chút nào, ngược lại càng giống một con sói đang tranh giành thức ăn, hạ miệng không chút nương tình. Ngón tay Tô Bình mất khống chế trượt sang bên cạnh, vô tình chạm vào vành tai cậu ta. Thế là Tống Kỳ đang hôn c.ắ.n bỗng dừng lại động tác, ngẩng đầu u tối nhìn cô. Giây tiếp theo, cậu ta khó chịu gầm nhẹ một tiếng.
Sau đó hai tay Tô Bình bị cậu ta gỡ khỏi đầu mình, mười ngón tay đan c.h.ặ.t bị đè xuống hai bên cơ thể. Tư thế này khiến cô có chút không thích ứng, khốn nỗi Tống Kỳ đang trong cơn giận vì bị cô lừa dối, chẳng màng nhiều như thế, chỉ muốn trừng phạt để lần sau cô không dám lừa cậu ta nữa.
Cảm nhận được những nụ hôn c.ắ.n chi chít trên người mình, Tô Bình c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không cho mình phát ra tiếng động. Không cần nghĩ cũng biết ngày mai tỉnh dậy dấu vết trên người cô sẽ lại đậm thêm cho xem. Chẳng mấy chốc, hơn nửa bờ vai đã lộ ra ngoài.
Vướng mắt.
Dù đã chính tay tắm rửa một lần, nhưng khi thấy những vết hôn đó trên người cô, Tống Kỳ vẫn thấy chướng mắt vô cùng. Cậu ta thật sự muốn sau này trên người học tỷ chỉ có dấu vết của riêng mình, còn những kẻ khác, đừng hòng nghĩ tới.
Cảm nhận được cô dường như đang thất thần, Tống Kỳ dời lòng bàn tay xuống dưới, nhéo một cái vào vòng eo thon gọn của cô. Chỗ đó mềm mại vô cùng, giống như nếu cậu ta dùng thêm chút lực nữa là sẽ bị bóp gãy mất vậy. Cảm giác ngứa ngáy ở eo khiến ý thức của Tô Bình từng chút quay về, phát hiện váy áo trên người đã bị cậu ta lột xuống hơn nửa. Phần thân trên của hai người có thể nói là đã trực tiếp “thành thật đối diện” với nhau rồi.
Cậu ta dường như có một sự chấp niệm đặc biệt với chỗ n.g.ự.c trái của cô, cứ lặp đi lặp lại hôn lấy hôn để nơi đó. Tô Bình thẹn đến mức không chịu nổi, nhưng hai tay bị cậu ta nắm c.h.ặ.t, căn bản không thể cử động được phân nào.
“Học tỷ, em thích chị lắm.” Tống Kỳ mượn cơn sốt, không kìm lòng được mà thốt ra những lời tình tứ với cô.
Lúc này bên ngoài sấm chớp liên hồi, ánh đèn lãng mạn, đôi nam nữ cô độc ở chung một phòng, hormone tăng cao nhanh ch.óng.
