Sau Khi Tôi Giả Chết, Đám Nam Phụ Nổi Điên Hắc Hóa Rồi - Chương 483: Chỗ Đó Mà Cũng Có Thể Tùy Tiện Xem Sao?
Cập nhật lúc: 01/02/2026 19:21
Câu nói của cậu ta giống như một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, khiến Tô Bình bị sốc đến mức “ngoài khét trong mềm”. Không phải chứ, cậu ta thật sự không biết mình đang nói gì sao?
Chỗ đó mà cũng có thể tùy tiện xem sao?
Thế nhưng cậu ta chẳng giống như đang đùa giỡn, ngón tay cứ thế nương theo làn da cô mà trượt dần lên trên. Tô Bình sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy, cô ấn c.h.ặ.t t.a.y cậu ta lại, nhất quyết không thỏa hiệp: “Chỗ này không được, cậu đừng có quậy nữa.”
Lông mi Tống Kỳ khẽ run, đáy mắt hiện lên vẻ tổn thương sâu sắc. Giây tiếp theo, giọng nói đã mang theo tiếng nấc nghẹn: “Quả nhiên ngay cả học tỷ cũng chê em bẩn sao? Đến mức không nguyện ý...”
Cái “mũ cối” to tướng này chụp xuống khiến Tô Bình trực tiếp đờ người.
“Tôi không có chê cậu bẩn, cậu đừng nói bậy.”
Nghe thấy vế đầu của cô, trên mặt thiếu niên lập tức lộ ra vẻ vui mừng hớn hở, mở miệng hỏi: “Vậy là học tỷ đồng ý rồi?”
“???”
Không phải chứ, cậu ta lật mặt nhanh thế à? Không đi đóng phim đúng là phí hoài nhân tài mà.
Giây tiếp theo, Tống Kỳ. Chỗ ấy truyền đến cảm giác ấm nóng, một cảm giác khó có thể diễn tả bằng lời. Tô Bình không ngờ cậu ta nói làm là làm ngay, chẳng cho cô chút chuẩn bị tâm lý nào. Sự đụng chạm đột ngột khiến cô như chim sợ cành cong, cái chân còn lại theo phản xạ định đạp cậu ta một cái.
Không ngờ lại bị cậu ta linh hoạt né được. Thậm chí cậu ta còn nhanh tay lẹ mắt tóm lấy cổ chân cô, kéo mạnh về phía mình. Đáy bồn tắm vốn trơn, do quán tính, cả cơ thể Tô Bình trượt thẳng về phía cậu ta. Nơi vốn đang bị cậu ta ấn vào lại càng chịu thêm lực đạo nặng nề, Tô Bình không khống chế được mà rên rỉ thành tiếng. Nước trong bồn cũng theo động tác của hai người mà tràn ra ngoài không ít.
Khốn nỗi tay cậu ta cũng theo sự d.a.o động của nước mà động đậy một chút, cơ thể Tô Bình lập tức cứng đờ. Tống Kỳ nhìn khuôn mặt vì thẹn thùng mà nhuốm hồng của cô, khẽ nhếch môi, có vẻ rất hài lòng với dáng vẻ hiện tại của cô.
Khoảnh khắc này vô tình lọt vào mắt Tô Bình, cô trợn tròn mắt không dám tin, muốn xác nhận lại xem từ lúc vào phòng tắm đến giờ có phải cậu ta đang giả vờ hay không. Nếu thật sự là cậu ta cố ý, vậy thì quá đáng ghét rồi, cô sẽ không tha thứ cho cậu ta đâu!
Nhưng khi cô nhìn kỹ lại, chỉ thấy cậu ta đang mang vẻ mặt nghiêm túc cúi đầu lấy sữa tắm, dường như cái nhếch môi vừa nãy chỉ là ảo giác của cô mà thôi. Chẳng lẽ cô vì bị kích thích quá độ nên nhìn nhầm thật?
Không đợi cô kịp nghĩ nhiều, sự kích thích lại ập đến khiến cô chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện khác, chỉ có thể bấu c.h.ặ.t lấy thành bồn tắm, nghiến c.h.ặ.t răng không cho bản thân phát ra tiếng động.
Tẩy rửa hết lần này đến lần khác, cậu ta giống như không biết mệt mỏi, cũng chẳng thấy nhàm chán. Tô Bình cảm thấy cơ thể đã mỏi nhừ không còn chút sức lực, đầu óc cũng nhẹ bẫng như đang lơ lửng trên chín tầng mây.
Nhiệt độ nước trong bồn tắm dần tăng lên, Tống Kỳ nhìn Tô Bình đã mệt đến mức nằm liệt trong bồn, có chút xót xa mà dừng động tác trong tay lại. Hôm nay cứ tạm tha cho cô vậy, để xem sau này cô còn dám đi đêm không về, còn dám để người đàn ông khác hôn đến mức khắp người toàn vết tích nữa hay không!
Tô Bình rùng mình một cái không rõ lý do, vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt có phần đáng sợ của cậu ta. Cậu ta tỉnh rồi sao?
Nghĩ đến khả năng này, Tô Bình chẳng buồn để tâm đến sự đau nhức của cơ thể, vội vàng ngồi bật dậy lùi về phía sau. Sau đó cô thấy Tống Kỳ thu tay lại, lẳng lặng đứng dậy không nói một lời. Đây là tỉnh táo lại rồi biết mình đã làm chuyện gì nên thấy hổ thẹn sao?
Tô Bình chớp chớp mắt, nhất thời cũng không biết nên nói gì để phá vỡ bầu không khí im lặng này. Dù sao thì so với cậu ta, cô giống nạn nhân hơn nhiều, cảm xúc trong cơ thể vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống. Nhưng giây tiếp theo, cô lại thấy Tống Kỳ quay người đi về phía mình lần nữa.
Không phải chứ, lại nữa à?
“Sạch rồi sạch rồi, không rửa nữa đâu.”
Tô Bình chống tay vào thành bồn định đứng dậy, kết quả chưa kịp đứng vững đã vì hai chân bủn rủn mà ngồi phịch xuống bồn tắm lần nữa. Cùng với bọt nước b.ắ.n tung tóe, Tô Bình thấy cậu ta cúi người vươn tay về phía mình. Cậu ta chơi đến nghiện rồi đúng không?
Cảm nhận được tay cậu ta luồn qua lưng ôm lấy eo cô, tay kia xuyên qua khoeo chân. Giây tiếp theo, cả người cô được cậu ta bế bổng lên. Tô Bình kinh hãi kêu lên, chiếc áo choàng tắm rời khỏi mặt nước bắt đầu nhỏ giọt tong tong, chẳng mấy chốc đã làm ướt sũng người Tống Kỳ.
“Cậu định làm gì?”
Tống Kỳ nhìn gương mặt đầy vẻ kinh hoàng của cô, ngay cả cơ thể cũng đang khẽ run rẩy. Xem ra vừa rồi mình thật sự đã dọa cô sợ phát khiếp rồi, nếu không cô đã chẳng hoảng loạn đến mức này.
“Em bế học tỷ đi ngủ.”
Nghe thấy hai chữ “đi ngủ”, trong đầu Tô Bình không tự chủ được mà hiện ra tầng nghĩa đen tối kia, vội vàng vùng vẫy trong lòng cậu ta.
“Tôi chưa buồn ngủ, tôi không ngủ!”
Vì đang phát sốt, Tống Kỳ có chút không chịu nổi sự cựa quậy của cô, khó khăn lắm mới đứng vững được. Ngay lập tức, cậu ta khống chế đôi chân đang không ngừng vùng vẫy của cô, sau đó cúi đầu nghiến răng đe dọa: “Học tỷ, đừng cử động nữa.”
Cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể cậu ta, Tô Bình lập tức ngoan ngoãn như chim cút, nép vào lòng cậu ta không dám nhúc nhích, mặc kệ cậu ta bế mình ra khỏi phòng tắm.
Bên ngoài là phòng ngủ, bộ váy ngủ bằng lụa tơ tằm cô chuẩn bị đang đặt trên giường, nhưng lúc này xem ra không tiện thay cho lắm. Tống Kỳ đặt Tô Bình xuống tấm t.h.ả.m, sau đó đi tới đóng cửa phòng lại. Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa dứt, gió thổi từng trận khiến nhiệt độ trong phòng giảm đi không ít. Chiếc áo choàng tắm ướt đẫm mặc trên người, gió thổi qua khiến Tô Bình không nhịn được mà rùng mình. Nhưng Tống Kỳ đang ở đây, cô cũng không tiện thay đồ ngay tại phòng.
Ngay lúc cô định cầm váy ngủ vào phòng tắm để cởi áo choàng ra thì thấy Tống Kỳ đã khóa c.h.ặ.t cửa phòng. Căn phòng không nhỏ, nhưng đối mặt với thiếu niên đang từng bước tiến về phía mình, Tô Bình cảm thấy một áp lực đè nặng. Cậu ta khóa cửa định làm gì?
Mắt Tô Bình không rời cậu ta nửa bước, thấy cậu ta dừng lại khi còn cách mình hai bước chân. Sau đó, cậu ta tự ý cởi chiếc áo phông trắng đã ướt sũng ra. Dưới ánh đèn, cơ thể rắn rỏi, mạnh mẽ của thiếu niên lộ ra không chút che giấu. Vì làn da trắng nên những chỗ ửng hồng trông càng rõ rệt, lúc này không biết là do lạnh hay vì lý do gì khác.
Nhìn thân hình cực phẩm của cậu ta, Tô Bình vô thức nuốt nước bọt. Cậu ta tuy gầy nhưng cơ bắp chỗ nào ra chỗ đó, đường nét rất lực điền, chẳng giống vẻ ngoài vô hại của khuôn mặt kia chút nào. Như nhận ra ánh mắt của cô, Tống Kỳ khựng lại một chút rồi nhìn về phía này. Chiếc áo phông cởi dở dang đang che trước n.g.ự.c, trông có vẻ gì đó rất gợi cảm.
Nhận ra mình thế mà lại nhìn chằm chằm người ta t.h.o.á.t y, Tô Bình vội vàng thu hồi tầm mắt, trong lòng không khỏi thấp thỏm. Đang yên đang lành, cậu ta đột nhiên cởi đồ làm gì?
Tống Kỳ thấy vẻ mặt muốn nhìn mà không dám của cô, khóe môi thoáng hiện nét cười.
“Học tỷ, chị không thay quần áo sao? Mặc đồ ướt sẽ bị cảm lạnh đấy.”
Khi Tống Kỳ nói lời này, ánh mắt cậu ta cứ như có như không lướt qua người cô. Giống như có thể xuyên thấu lớp áo choàng để nhìn thấy bên trong, nóng bỏng vô cùng. Tô Bình cúi đầu kiểm tra, thấy cổ áo đã được kéo kín mít mới thở phào nhẹ nhõm. Nửa tiếng đồng hồ trong phòng tắm vừa rồi đã t.r.a t.ấ.n cô đến mức sắp có bóng ma tâm lý luôn rồi.
Không đợi cô lên tiếng, Tống Kỳ đã nói tiếp: “Nếu học tỷ thấy ngại thì em không nhìn là được chứ gì.”
Nói xong, sau khi cởi bỏ hẳn chiếc áo trên người, cậu ta thật sự xoay lưng lại, không nhìn về phía này nữa. Tô Bình nhìn chằm chằm bóng lưng cậu ta hai giây, dứt khoát cầm lấy váy ngủ trên giường, rón rén đi về phía phòng tắm sau lưng. Bây giờ lời cậu ta nói, cô chẳng dám tin lấy một chữ.
Tống Kỳ thầm đếm trong lòng vài giây mà không nghe thấy động động tĩnh phía sau. Cô thay quần áo yên lặng thế sao? Nghĩ vậy, trong đầu cậu ta không kìm được mà hiện lên cảm giác dưới lớp áo choàng trong bồn tắm lúc nãy. Cậu ta bỗng nhiên rất muốn xem sau khi cởi áo choàng ra, bên dưới sẽ là dáng vẻ gì.
Đầu óc chưa kịp phản ứng thì cơ thể đã hành động trước mà xoay người lại. Nhưng phía sau trống không, ngay cả bộ váy ngủ trên giường cũng biến mất. Đề phòng cậu đến mức đó cơ à?
Tống Kỳ chớp chớp mắt, bỗng nhiên có chút bất lực mà mỉm cười. Cậu ta nhìn chằm chằm cánh cửa phòng tắm đang đóng c.h.ặ.t, lông mi khẽ run, giơ tay nhìn đầu ngón tay mình. Cậu ta không quên dáng vẻ học tỷ khép hờ đôi mắt đầy tình tứ trong bồn tắm vì những động tác của mình. Ánh đèn phòng tắm chiếu lên mặt cô, ánh mắt lúng liếng, khuôn mặt như hoa đào, khiến cậu ta suýt chút nữa thì mất kiểm soát. Nghĩ đến đây, cậu ta cảm thấy nhiệt độ cơ thể lại tăng lên rồi. Đặc biệt là bên dưới, dường như rất nóng, căng tức đến khó chịu.
Tống Kỳ có chút bất lực nhìn xuống chiếc quần jeans của mình, ống quần và phần đùi đã bị thấm ướt không ít, mặc trên người cũng thấy khó chịu vô cùng. Hay là... cởi luôn nhỉ?
Khi Tô Bình thay quần áo xong từ phòng tắm bước ra, thấy Tống Kỳ đã không còn ở trong phòng nữa. Là tự giác xuống lầu ngủ hay là về rồi? Đêm hôm thế này, bên ngoài lại đang mưa...
Nghe tiếng sấm chớp đùng đoàng bên ngoài, Tô Bình rùng mình, sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản xong thì chuẩn bị lên giường. Kết quả đi được nửa đường, cô nhìn thấy quần áo và quần dài được gấp gọn gàng đặt trên sàn cạnh giường. Tức thì, trong lòng cô dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Nhanh chân bước đến trước giường, quả nhiên thấy chăn hơi nhô lên. Cô lật chăn ra, thấy Tống Kỳ đang cuộn tròn trên giường, nhắm nghiền mắt.
“Tỉnh dậy đi, chỗ này không ngủ được đâu.”
Tô Bình đi tới vỗ vỗ vai cậu ta, lại bị cậu ta nắm ngược lấy tay. Cái này... Những hình ảnh trong phòng tắm ùa về, Tô Bình theo bản năng muốn thoát ra, nhưng lại bị cậu ta nắm c.h.ặ.t hơn.
“Em lạnh, đừng bỏ rơi em có được không?”
Cậu ta dường như đang rơi vào một cơn ác mộng nào đó, lúc này mắt nhắm c.h.ặ.t, khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ, miệng không ngừng nói mê. Tô Bình thầm kêu không ổn, vội đưa tay sờ trán cậu ta, phát hiện còn nóng hơn cả lúc ở dưới lầu. Chắc chắn là cơn sốt vẫn chưa hạ, vừa nãy lại còn nghịch ngợm trong phòng tắm lâu như thế.
“Được, tôi không bỏ cậu, cậu buông tay tôi ra trước đã nhé?” Tô Bình nhẹ nhàng vỗ vai cậu ta, dịu dàng trấn an.
Nhưng Tống Kỳ đang chìm sâu trong giấc mộng không thể nghe thấy lời cô, cảm nhận được ý định rút tay của cô, cậu ta liền dùng sức siết c.h.ặ.t. Cho đến khi hai bàn tay đan vào nhau không còn kẽ hở, cậu ta mới chịu thôi. Tô Bình bất lực, nhìn cậu ta một cái. Trong chăn, trên người cậu ta chỉ mặc duy nhất một chiếc quần lót, Tô Bình đành phải chui vào chăn trước, một tay lấy điện thoại định gọi cho bác sĩ gia đình.
Cô cố ý để lại khoảng cách hai ba mươi centimet giữa hai người, không ngờ chăn vừa đắp lên, Tống Kỳ giống như cảm nhận được điều gì đó, tự giác xích lại gần phía cô. May mà cậu ta chỉ ngoan ngoãn dán sát bên cạnh, không có hành động gì khác, nên Tô Bình cũng mặc kệ cậu ta.
Vừa cúp điện thoại, Tô Bình nhìn Tống Kỳ đang áp đầu vào cạnh eo mình. Biểu cảm trên mặt cậu ta dường như đã bớt căng thẳng, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t cũng giãn ra không ít. Nhìn tư thế kia của cậu ta, trông thế nào cũng giống như một người giữa trời tuyết mịt mù tìm thấy đống lửa đang cháy để sưởi ấm vậy.
Vì sốt kéo dài, chẳng mấy chốc môi cậu ta đã khô nứt, giống như người lâu ngày không được uống nước.
“Khát...”
Trong cơn mê, Tống Kỳ khẽ lẩm bẩm, bản năng vươn tay về phía cô. Tô Bình giật mình, nhìn quanh phòng. Lúc này ngoài ly nước cô đang uống dở trên bàn thì lấy đâu ra nước nữa? Nhưng cậu ta dường như thật sự khát khô cả cổ, ngay cả giọng nói cũng mang theo sự khàn đặc khó tả.
Thôi kệ, dù sao cậu ta cũng đang hôn mê, chắc cũng không biết ly nước đó là cô đã uống qua đâu. Ngay khi Tô Bình định nhổm dậy xuống giường lấy nước cho cậu ta thì bị cậu ta phản ứng cực nhanh ôm lấy eo. Chất liệu váy ngủ tơ tằm rất thoải mái, khoảnh khắc tay Tống Kỳ ôm lên, ký ức của cơ thể ngay lập tức thức tỉnh.
Tô Bình trực tiếp nắm lấy tay cậu ta, nhìn về phía cậu ta. Thế nhưng mắt cậu ta vẫn nhắm nghiền, dường như không biết mình đang làm gì.
“Tôi đi lấy ly nước cho cậu.” Cô nói xong câu này thì chính mình cũng sững sờ. Giờ cậu ta có nghe thấy đâu, mắc gì phải phí lời?
Không ngờ giây tiếp theo, Tống Kỳ lưỡng lự buông tay đang ôm eo cô ra, miệng lẩm bẩm: “Được, học tỷ đừng lừa em.”
Sao lại là câu này? Cô cũng có lừa cậu ta bao giờ đâu, sao nói như thể cô thường xuyên lừa gạt cậu ta vậy. Tô Bình xuống giường cầm ly nước đi sang phía bên kia giường, một tay đỡ Tống Kỳ dậy. Tống Kỳ sốt đến mức mơ màng, được cô đỡ ngồi dậy. Vì bị ủ trong chăn một lúc nên mặt cậu ta lúc này trông có chút đỏ, giống như được đ.á.n.h phấn hồng vậy.
Tô Bình đưa ly nước đến bên miệng cậu ta, thấy cậu ta hơi ngửa đầu, đồng thời mở miệng ra. Nhìn dáng vẻ này của cậu ta, Tô Bình bỗng nhiên rất muốn trêu chọc một chút. Cô hơi nghiêng ly nước, nhìn độ ngửa của cổ Tống Kỳ càng lúc càng lớn, nhưng ngay khi nước sắp chạm đến môi cậu ta thì động tác bỗng dừng lại.
Tống Kỳ mở miệng đến mức sắp mỏi nhừ cả quai hàm mà vẫn không uống được nước. Cậu ta không khỏi thấy phiền lòng, cảm giác khát khô cổ ngày càng mãnh liệt. Giây tiếp theo, Tô Bình thấy cậu ta trực tiếp nắm lấy mu bàn tay mình, dùng lực kéo về phía cậu ta.
Cả nửa ly nước đó mà đổ ập xuống thì đừng nói đến môi với cổ cậu ta, ngay cả giường của cô cũng sẽ bị ướt sũng! Tô Bình phản ứng nhanh ch.óng giữ vững ly nước, mới không để nước bên trong đổ hết xuống.
