Sau Khi Trở Thành Chim Hoàng Yến, Tôi Lén Dùng Chiếc Maybach Của Kim Chủ Để Đăng Ký Chạy Didi. - Chương 2
Cập nhật lúc: 30/07/2026 12:01
Dọc đường, cô gái ríu rít không ngừng.
"Mấy năm rồi em không tự gọi xe. Không ngờ bây giờ phát triển thế này, xe công nghệ còn là Maybach nữa!"
"Anh Quan Diên, em nhớ anh cũng có một chiếc Maybach mà? Trước đây chẳng phải anh bảo xe này chỉ có mấy ông già mới lái, nhất quyết không mua sao? Sao giờ đổi ý rồi?"
Quan Diên còn chưa kịp trả lời.
Điện thoại tôi lại reo.
Liếc nhìn, vẫn là đại ca.
Theo phản xạ chột dạ, tôi định tắt máy.
Ai ngờ càng cuống càng loạn.
Điện thoại bị tôi hất rơi xuống sàn.
Giây tiếp theo, giọng đại ca vang lên từ loa ngoài.
"Em gái, em nói rõ với cậu em chuyện lấy xe chạy Didi chưa? Anh đang rảnh, cần thì anh nói giúp vài câu."
Tấm lòng thì tôi nhận.
Nhưng lần này toang thật rồi.
Trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi không dám quay đầu nhìn lấy một cái.
Giữa bầu không khí c.h.ế.t lặng ấy.
Tôi nghe thấy Quan Diên khẽ cười.
"Vì sao lại mua Maybach à. Chắc là vì… tôi chính là ông già đó."
4
Theo chỉ dẫn của hệ thống.
Đáng lẽ phải đưa Quan Diên xuống trước.
Cuối cùng mới đến Hứa Như Nghi.
Sắp tới biệt thự.
Đột nhiên anh lên tiếng.
"Đi thẳng đến Tinh Hồ Loan."
Hứa Như Nghi ngạc nhiên nhìn anh.
"Anh không về à?"
"Ừm, có chút việc cần xử lý."
Vừa nói, ánh mắt lạnh nhạt của anh lướt qua tôi.
Tôi vô thức rùng mình.
Hứa Như Nghi cũng không hỏi thêm.
Chỉ lẩm bẩm:
"Anh đúng là giống bố em thật, đều là cuồng công việc. Bay lâu thế mà không thấy mệt sao?"
Chẳng mấy chốc, cô gái xuống xe.
Trong xe chỉ còn lại tôi và Quan Diên.
Anh từ hàng ghế sau bước xuống.
Mở cửa ghế phụ.
Ánh mắt lặng lẽ nhìn đôi găng tay trắng của tôi.
Rồi nhìn sang hai chiếc điện thoại gắn trên cửa gió điều hòa.
Không nói một lời nhưng toàn thân tôi lập tức nổi da gà.
Cạch.
Cửa xe khóa.
Rầm.
Tấm chắn nắng được hạ xuống.
Đúng lúc tôi còn đang không hiểu anh định làm gì.
Quan Diên đã cúi người áp sát.
"Cậu và cháu. Tài xế và hành khách. Đó là bất ngờ em chuẩn bị cho anh à?"
"Cái... cái gì? Không phải, anh bình tĩnh đã, nghe em giải thích..."
Nhưng Quan Diên chẳng cho tôi cơ hội mở miệng.
Anh cúi xuống.
Trực tiếp chặn môi tôi bằng một nụ hôn.
Xong rồi, lại phát bệnh nữa rồi!
5
Quan Diên có bệnh.
Là bệnh thật.
Nhu cầu của anh ấy... thật sự quá mạnh so với người bình thường.
Mà một khi đã bắt đầu chuyện đó thì rất khó dừng lại.
Vì chuyện này, tôi còn đặc biệt đi hỏi bác sĩ.
Bác sĩ nói anh ấy quanh năm đè nén cảm xúc, nên những tiếp xúc thân mật là một cách cơ thể tự cứu lấy chính mình.
Vấn đề là anh ấy được cứu rồi.
Thế còn ai cứu tôi đây?
Một tuần mười bảy lần.
Ngoại trừ kỳ kinh nguyệt thì gần như cả năm không có ngày nghỉ.
Đến con lừa kéo cối xay cũng không chịu nổi kiểu hành xác này.
Cho nên dù không có vị hôn thê, tôi cũng vẫn sẽ chia tay anh ấy.
Đang miên man suy nghĩ thì điện thoại lại vang lên hai tiếng ting ting.
"Didi đã tự động nhận đơn! Đón hành khách số cuối 8083 từ Tinh Hồ Loan đến ga tàu phía Đông. Tuyến đường đã được cập nhật, vui lòng lái xe theo chỉ dẫn."
Tôi còn chưa kịp phản ứng.
Đã có người gõ cửa kính xe.
"Anh tài, mở cửa với."
C.h.ế.t tiệt!
Vị khách này ở gần vậy sao?
Tôi quay sang nhìn Quan Diên.
Anh miễn cưỡng nhấc đầu khỏi n.g.ự.c tôi.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hít sâu hai hơi, rồi cầm chiếc áo vest vừa cởi phủ lên đùi để che đi sự ngượng ngùng.
"Hủy đơn."
Ngoài cửa, thấy tôi mãi không mở cửa, hành khách lại giục.
"Sao vậy? Tài xế không có trong xe à?"
Ngay sau đó, điện thoại tôi reo lên.
Là số lạ.
Chắc chắn là anh chàng đang đứng ngoài gọi.
"Tới giờ rồi. Nếu hủy sẽ bị trừ điểm uy tín. Hay là... anh đi cùng em giao nốt chuyến này nhé?"
Người đàn ông ngồi thẳng dậy, nghiến răng.
"Đợi xong rồi xem anh xử em thế nào."
6
Chuyến này khá xa.
Đến lúc về tới nhà đã là một tiếng sau.
Người lúc nãy còn hùng hổ dọa cho tôi đẹp mặt.
Giờ cũng không chống nổi cơn mệt.
Dựa vào ghế phụ ngủ thiếp đi.
Ánh đèn vàng mờ trong gara phủ lên gương mặt nghiêng của anh.
Đường nét cằm càng thêm sắc sảo.
Tôi nhìn đến thất thần.
Rồi bất giác nhớ tới lần đầu gặp anh.
Tôi quen Quan Diên cách đây hai năm.
Khi ấy tôi vẫn là tài xế lái xe thuê.
Vì còn trẻ, lại là con gái.
Nhiều người không muốn gọi tôi.
Lần đầu gặp anh.
Là lúc tôi bị một hành khách nam c.h.ử.i mắng.
Ông ta uống say.
Vừa ngồi lên ghế phụ đã định sờ tay tôi.
Tôi lập tức nhảy xuống xe, từ chối chở ông ta.
Gã đàn ông thẹn quá hóa giận, c.h.ử.i bới om sòm.
"Một con nhóc như mày thì biết lái xe gì? Đã làm nghề này chẳng phải để người ta sờ vài cái sao? Bố đây có thiếu tiền của mày đâu, còn giả bộ trinh tiết cái gì."
Lúc đó tôi vừa mới vào đại học.
Miệng lưỡi vụng về, chẳng biết cãi lại thế nào.
Bị dọa đến phát khóc.
Quan Diên bước tới.
Đưa chìa khóa xe cho tôi.
Chỉ vào chiếc Maybach của mình.
"Lên xe ngồi đợi."
Sau đó quay sang bảo vệ.
"Mời vị khách này ra ngoài. Sau này đừng để ông ta vào nữa. Ồn quá."
Khi ấy tôi mới biết.
Anh là ông chủ của khách sạn này.
Cũng là doanh nhân nổi tiếng...
Quan Diên.
Sau lần đó, không biết có phải anh cố ý chăm sóc việc làm cho tôi hay không.
Chỉ cần tôi có mặt, anh đều để tôi lái xe đưa mình về.
Anh khác hẳn những vị khách khác.
Trên xe, anh không hỏi mấy chuyện linh tinh.
Không khoe khoang thành tích.
Càng không kể mấy câu chuyện cười tục tĩu tự cho là hài hước.
Lên xe là nhắm mắt nghỉ ngơi.
Yên lặng vô cùng.
Thậm chí lúc xuống xe.
Anh còn lịch sự trả tiền boa rất hậu hĩnh.
Tôi rất thích anh.
