Sau Khi Trở Thành Chim Hoàng Yến, Tôi Lén Dùng Chiếc Maybach Của Kim Chủ Để Đăng Ký Chạy Didi. - Chương 3

Cập nhật lúc: 30/07/2026 12:01

Mối quan hệ của chúng tôi thay đổi vào ba tháng sau.

Một hôm, tôi bất ngờ nhận được điện thoại của anh.

Anh hỏi tôi hôm đó có chạy lái xe thuê ở khách sạn không.

Đúng lúc sắp thi cuối kỳ.

Thực ra hôm ấy tôi không đi làm nhưng sau khi cúp máy.

Tôi vẫn vội vàng chạy tới.

Đến nơi mới biết, Quan Diên say rồi.

Có một người đàn ông đang dìu anh đứng trước cửa.

Thấy tôi, người kia nhíu mày.

"Hay gọi lão Trần đến đi."

"Không cần."

Quan Diên bước tới.

Tự nhiên xoa đầu tôi.

"Là cô nhóc quen biết. Yên tâm."

Hôm ấy, anh ngủ thiếp trên ghế sau.

Một tay ôm bụng, trông rất khó chịu.

Tôi cũng chẳng hiểu vì sao.

Rõ ràng đã đưa đến nơi rồi.

Nhưng tôi không nỡ rời đi.

Tôi mua cho anh một chai nước suối và t.h.u.ố.c đau dạ dày, rồi cứ ngồi trong xe chờ.

Chờ suốt năm tiếng.

Cho tới khi trời hửng sáng.

Anh mới từ từ mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Tôi mới nhận ra mình có chút ngượng ngùng, lúng túng giải thích.

"Em thấy anh ngủ rồi, lại có vẻ không khỏe nên... hơi lo..."

"Cảm ơn."

Giọng anh vẫn còn khàn.

Anh nhìn đồng hồ.

"Vẫn còn sớm. Có muốn ngủ thêm chút nữa không?"

"Không cần đâu. Em phải về trường. Sáng còn có một môn thi."

Anh nhíu mày.

"Đi xe điện nguy hiểm. Anh bảo tài xế đưa em."

Nói rồi, anh gọi một cuộc điện thoại.

Chẳng bao lâu sau.

Một người đàn ông chạy vội tới.

Lúc ấy tôi mới biết. Hóa ra, Quan Diên vốn có tài xế riêng.

7

Quan Diên bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.

Trên đầu còn dựng một sợi tóc ngốc nghếch.

Ánh mắt chưa tỉnh hẳn lại có chút ngây thơ hiếm thấy.

Cuộc gọi được kết nối.

Giọng trợ lý vang lên.

"Tổng giám đốc Quan, anh hạ cánh rồi chứ? Anh có thấy tin tức trên mạng chưa? Dư luận hiện giờ khá lớn. Bộ phận truyền thông nên phản hồi thế nào?"

Nghe vậy, tôi lập tức ngồi thẳng lưng.

Đến thở mạnh cũng không dám.

Quan Diên nhìn thấy phản ứng của tôi.

Dứt khoát đặt điện thoại lên bảng điều khiển.

Bật loa ngoài.

"Hiện giờ có những phương án nào?"

Trợ lý biết mối quan hệ giữa tôi và Quan Diên nên nói rất cẩn thận.

"Hiện bên tôi chuẩn bị hai phương án. Thứ nhất, xử lý theo quy trình. Gửi thư luật sư và đồng thời truy cứu trách nhiệm pháp lý. Thứ hai, xử lý nội bộ. Nói rằng người nhà lái xe ra ngoài, đồng thời tôi sẽ gỡ hot search."

Nghe vậy, tôi vội vàng giơ hai ngón tay.

Ra sức lắc lắc trước mặt anh.

Quan Diên khẽ cong môi, rồi chỉ lên đùi mình.

Tôi lập tức hiểu ý.

Vội vàng tiến tới định bóp chân cho đại gia.

Bàn tay mềm vừa chạm vào đùi rắn chắc của anh.

Người đàn ông bỗng khẽ rên một tiếng.

Tay tôi lập tức cứng đờ.

Quan Diên nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Chậm rãi ghé sát.

Đầu dây bên kia mãi không nghe thấy ai nói.

Trợ lý gọi liên tục.

"A lô? A lô?"

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc.

Tôi giơ tay tát bốp vào mặt anh một cái.

"Người ta hỏi anh kìa!"

Tiếng tát vang dội.

Đến chính tôi cũng giật mình.

Trong xe lập tức chìm vào im lặng.

Giữa bầu không khí c.h.ế.t lặng.

Tôi nghe thấy giọng trợ lý cuống cuồng.

"A lô! Tổng giám đốc Quan, anh không sao chứ? Vừa rồi là tiếng gì vậy? Có phải anh bị người ta tấn công không?"

Tôi: ...

8

Lấy xe riêng đi chạy dịch vụ.

Lại còn đ.á.n.h kim chủ.

Với tính cách thù dai từng chút của Quan Diên.

Lần này e rằng thần tiên cũng không cứu nổi tôi.

Trong phòng tắm, Quan Diên đang tắm.

Tôi ngồi xếp bằng trên giường.

Lo lắng đến mức c.ắ.n móng tay.

Đang suy nghĩ lát nữa anh bước ra, thì tôi nên quỳ theo hướng nào cho đẹp.

Cạch.

Cửa phòng tắm mở ra.

Quan Diên bước ra ngoài.

Thân trên để trần.

Bên dưới chỉ quấn một chiếc khăn tắm màu xám.

Những giọt nước theo mái tóc còn ướt chảy xuống hõm cổ.

Cuối cùng đọng lại trên cơ n.g.ự.c.

Tôi vô thức nuốt nước bọt.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Đang định nói gì đó.

Điện thoại bỗng reo lên.

Tôi lén liếc màn hình.

Hứa Như Nghi.

Vị hôn thê của anh.

Quan Diên khẽ nhíu mày.

Do dự một lát rồi vẫn nghe máy.

Không biết đầu dây bên kia nói gì.

Sắc mặt anh lập tức nghiêm lại.

"Ở nhà chỉ có mình em à? Đừng hoảng, anh đến ngay."

Cúp máy.

Anh nhanh ch.óng mặc áo sơ mi.

"Anh ra ngoài một lát. Em ngủ trước đi."

Cửa lớn khép lại.

Tôi ngơ ngác chớp mắt.

Một lúc lâu mới hoàn hồn.

À… Suýt nữa thì quên mất.

Bây giờ Quan Diên là người đã có vị hôn thê rồi.

9

Tôi và Quan Diên ở bên nhau đã hai năm.

Khi đó, tim của bố tôi xảy ra vấn đề.

Ở quê điều kiện y tế có hạn.

Tôi đưa ông lên Bắc Kinh chữa trị.

Chi phí ca phẫu thuật rất đắt.

Mức độ rủi ro cũng cực kỳ cao.

Tôi hoàn toàn hoảng loạn, chẳng biết phải làm gì.

Không hiểu bằng cách nào, Quan Diên biết được chuyện này.

Anh chủ động liên hệ bác sĩ giúp tôi.

Còn thuê cả điều dưỡng giàu kinh nghiệm chăm sóc bố.

Anh nói với tôi: "Đừng lo chuyện tiền bạc. Hiện giờ giữ được mạng sống mới là quan trọng nhất."

Ca phẫu thuật ấy tổng cộng tốn 320.000 tệ.

Toàn bộ đều do Quan Diên ứng trước.

Sau khi bố xuất viện, tôi trả lại anh 200.000 tệ.

Số còn lại viết giấy nợ.

"Em nhất định sẽ trả hết cho anh sớm nhất có thể.” 

“Nếu em định tiếp tục làm tài xế lái thuê để trả nợ cho anh thì thôi đi. Quãng đời đại học rất quý giá. Anh không muốn em lãng phí thời gian vào những việc chẳng có ý nghĩa gì."

Tôi khó hiểu.

"Vậy... anh định b.a.o n.u.ô.i em sao?"

Đồng t.ử Quan Diên chấn động.

"Cái gì?"

Tôi từng nghe bạn học bàn tán.

Người có tiền rất thích tìm các nữ sinh đại học trẻ trung xinh đẹp.

Đặc biệt là sinh viên trường danh tiếng.

Không cần chịu trách nhiệm.

Dắt ra ngoài còn nở mày nở mặt.

Quan Diên đối xử tốt với tôi như vậy.

Lại còn cho tôi tiền.

Chắc cũng là kiểu đó nhỉ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.