Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 122.
Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:12
Tô Tô nghiêng đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng của bé gái, quả nhiên thấy một đôi mắt to trong trẻo minh mẫn đang tò mò mở ra, không khóc không quấy.
Nàng lại nhìn sang bé trai mặc tã lót màu vàng rực rỡ trong lòng Đường Uyển Khanh, thấy ngũ quan đường nét của bé trai thâm trầm hơn, tuổi còn nhỏ mà đã thấy rõ vài phần bóng dáng của Lịch Thiên Triệt rồi, lúc này cậu bé đang ngủ rất yên bình, bộ dạng ngoan ngoãn vô cùng.
Nàng vươn bàn tay yếu ớt, chạm thật nhẹ thật nhẹ vào gò má mềm mại ấm nóng của hai đứa trẻ, một luồng ấm áp khó tả trộn lẫn giữa niềm hạnh phúc to lớn và cảm giác thành tựu ngay lập tức lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, khiến vành mắt nàng hơi nóng lên, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà nhếch lên, dịu dàng nói: “Đáng yêu quá...”
Lịch Thiên Triệt đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấm áp này, ánh mắt quyến luyến lưu chuyển trên người Tô Tô và hai đứa con, nghe vậy hắn cười thấp nói: “Giống Tô Tô nên tự nhiên là đáng yêu nhất rồi.”
Chương 76: Lập Hậu và sự ghen tuông
Từ trước đến nay, đám quần thần ở tiền triều luôn lấy lý do “Trung cung để trống thì gốc rễ quốc gia không định; đích thứ chưa rõ thì dễ sinh tai họa” để năm lần bảy lượt dâng sớ xin Lịch Thiên Triệt sớm định đoạt ngôi vị Hoàng hậu để làm an lòng thiên hạ.
Tấu chương bay vào Ngự thư phòng nhiều như tuyết rơi, giữa các dòng chữ không cái nào là không ám chỉ việc gia đình mình có những người con gái ưu tú đang chờ nơi khuê các, chỉ đợi quân vương để mắt tới.
Lịch Thiên Triệt đối với việc này luôn luôn không tỏ rõ thái độ, hoặc là giữ lại không phê, hoặc là nhạt nhẽo bác bỏ.
Hiện giờ tình thế đã hoàn toàn khác biệt. Quý phi Tô Tô một lúc sinh hạ đôi long phượng song sinh, sự ra đời của hoàng trưởng t.ử Lịch T.ử Mặc và trưởng công chúa Lịch Chiêu Nguyệt giống như hai viên đá định vị, hoàn toàn làm vững chắc mạch thừa kế của hoàng thất.
Hoàng trưởng t.ử là cái gốc của quốc gia, trưởng công chúa là viên minh châu trên tay đế vương, lại thêm cái danh “long phượng trình tường” là điềm lành trăm năm khó gặp, báo hiệu quốc vận hưng thịnh.
Trong tình cảnh như thế, Lịch Thiên Triệt tại buổi triều hội đã công khai ban chiếu thư lập Hậu, sắc phong Quý phi Tô thị làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Những vị triều thần năm xưa còn có thể lấy lý do “phòng bị ngoại thích lớn mạnh” để khuyên can một cách khéo léo, thì lúc này đối diện với vị công thần đã sinh hạ hoàng trưởng t.ử và vị công chúa điềm lành kia, họ chẳng còn chút dư địa nào để can dự nữa, việc lập Hậu cứ thế được định đoạt.
Lịch Thiên Triệt bãi triều xong không dừng lại một khắc nào mà đi thẳng tới cung Trường Thọ. Kể từ khi Tô Tô sinh con, nàng gần như đem toàn bộ tâm trí đặt lên người hai đứa nhỏ, nào là cho b.ú, dỗ ngủ, trêu đùa, bận rộn tới mức vui vẻ vô cùng.
Lịch Thiên Triệt cảm nhận rõ ràng vị thế của mình trong mắt Tô Tô đã rớt xuống tận đáy xã hội, thường xuyên hắn trở về nàng cũng chỉ liếc nhìn qua loa một cái rồi ánh mắt lại dính c.h.ặ.t lấy đám trẻ con.
Hôm nay hắn vừa bước chân vào cổng cung, Tô Tô vậy mà lại hiếm khi chạy ra đón, trên mặt treo nụ cười dịu dàng thấu hiểu, chủ động hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp nghe nói sáng nay lúc thượng triều... Người đã lập thần thiếp làm Hậu sao? Đám đại thần kia chắc hẳn lại lôi kinh sách ra cãi nhau tới mức làm Hoàng thượng đau đầu rồi phải không ạ?” Trong lời nói của nàng mang theo sự quan tâm, rõ ràng nàng cũng biết những sự phiền nhiễu ở tiền triều vì việc này.
Lịch Thiên Triệt thấy rất vừa ý, vươn tay ôm lấy nàng vào lòng, đầu ngón tay mang vài phần nuông chiều lại như đang phàn nàn mà véo nhẹ gò má mịn màng của nàng, hừ một tiếng: “Hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây sao? Tô Tô cuối cùng cũng nhìn thấy trẫm rồi à? Mọi khi trẫm về thì trong mắt trong lòng nàng chỉ có hai cái thằng nhóc T.ử Mặc và Chiêu Nguyệt kia thôi, có bao giờ chủ động ra đón trẫm thế này đâu?”
Tô Tô bị lời nói đầy vị chua này của hắn làm cho bật cười thành tiếng, ánh mắt đưa tình trách khéo: “Hoàng thượng sao lại còn đi ghen với chính con mình thế ạ?”
“Hừ, trẫm không quan tâm,” Lịch Thiên Triệt siết c.h.ặ.t cánh tay, đặt cằm lên đỉnh đầu nàng, giọng điệu mang sự bá đạo không cho phép thương lượng, “hôm nay lập Hậu là ngày đại hỉ, tối nay Tô Tô là của trẫm, ai cũng không được cướp, đám trẻ con cũng không được.”
Tô Tô gò má hơi hồng, khẽ đẩy hắn một cái: “Hoàng thượng lúc nào cũng không đứng đắn như vậy.”
Lịch Thiên Triệt lúc này mới thu lại vẻ mặt đùa giỡn, giả vờ ho khẽ một tiếng rồi nghiêm túc nói: “Đám triều thần kia giờ đâu còn dám nói nhiều nữa? Tô Tô nàng sinh hạ cho trẫm T.ử Mặc và Chiêu Nguyệt, có công với hoàng thất, có công với xã tắc, lập nàng làm Hậu là danh chính ngôn thuận, họ tự nhiên là câm như hến rồi.”
Hắn khựng lại một lát, ánh mắt thâm trầm mà trịnh trọng nhìn nàng: “Trẫm đã lệnh cho Lễ bộ bắt tay vào chuẩn bị, nhất định phải trao cho nàng một điển lễ phong Hậu hoành tráng nhất, long trọng nhất, để thiên hạ đều biết nàng là vị Hoàng hậu duy nhất của trẫm.”
Tô Tô hiểu tâm ý của hắn, cảm kích sự xót thương và coi trọng của hắn nên lòng thấy ấm áp nồng nàn, nàng bèn kiễng chân lên chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi hắn làm phần thưởng.
Cái chạm nhẹ như chuồn chuồn đạp nước ấy trong tích tắc đã đốt cháy luồng tình triều luôn bị đè nén bấy lâu của Lịch Thiên Triệt. Hắn ngay lập tức ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, cúi đầu hôn thật sâu xuống, ra sức mơn trớn mút mát mang theo sự nóng bỏng và khao khát không thể kháng cự.
Kể từ lúc nàng m.a.n.g t.h.a.i cho tới lúc ở cữ, hắn đã phải nhịn thèm quá lâu rồi, lúc này môi răng quấn quýt dường như muốn đem hết nỗi nhớ nhung suốt thời gian qua mà trút hết vào đây. Cho tới khi Tô Tô hơi thở không ổn định, nhẹ nhàng đ.ấ.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn thì hắn mới luyến tiếc buông ra, nhìn đôi gò má đỏ rực và đôi mắt long lanh nước của nàng mà tâm trạng cực tốt.
