Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 123.

Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:13

Tô Tô thẹn thùng chuyển chủ đề, giọng điệu mang theo sự kiêu hãnh của người mẹ: “Hoàng thượng, hôm nay T.ử Mặc đã biết gọi ‘Mẹ’ rồi đấy ạ!”

Lịch Thiên Triệt quả nhiên kinh ngạc vui mừng: “Ồ? Con của trẫm thông minh đến thế sao? Nhanh, cho trẫm nghe thử xem nào.”

Hai người dắt tay nhau tới gian điện phụ nơi đám trẻ ở. Nhũ mẫu đang bế T.ử Mặc và Chiêu Nguyệt chơi đùa. T.ử Mặc thấy người mẹ quen thuộc liền nhe cái miệng nhỏ chưa mọc răng ra, lầm bầm gọi không rõ chữ: “Mẹ... Mẹ...” Cậu bé chẳng qua là thường xuyên nghe đám cung nhân gọi Tô Tô nên mưa dầm thấm lâu mà học được từ này đầu tiên. Bé Chiêu Nguyệt bên cạnh thấy anh phát âm cũng ê ê a a học theo, phát ra một tiếng không mấy rõ ràng: “Mẹ...”.

Tô Tô và Lịch Thiên Triệt vừa mừng vừa kinh ngạc nhìn đôi trẻ nhỏ này. Tô Tô tiến lên đón lấy Chiêu Nguyệt từ tay nhũ mẫu, hôn một cái lên gò má hồng hào của bé, vui sướng nói: “Nguyệt nhi cũng biết gọi rồi này! Giỏi quá!”

Lịch Thiên Triệt cũng ghé sát tới hôn nhẹ lên bé Chiêu Nguyệt nhỏ xíu, rồi vươn tay xoa xoa mặt con trai, mang theo một chút vị chua ghen tuông khó giác mà trêu cậu bé: “Mặc nhi, gọi phụ hoàng đi nào, để phụ hoàng con cũng được vui vẻ một chút.”

Tiểu T.ử Mặc xoay đôi mắt to đen láy tò mò nhìn Lịch Thiên Triệt, cái miệng nhỏ mím lại nhất quyết không mở lời. Bé Chiêu Nguyệt thì chỉ mải mê cười khanh khách, tiếng cười thanh thúy vui tai.

Lịch Thiên Triệt bị tiếng cười của bé Chiêu Nguyệt làm cho lây lan, chút hụt hẫng nhỏ nhoi ngay lập tức tan thành mây khói, hắn bế bổng bé Chiêu Nguyệt lên cao một chút, chạm trán mình vào trán bé, nuông chiều nói: “Nguyệt nhi cười cái gì thế nhỉ? Để trẫm đoán xem nào, là thấy phụ hoàng nên vui đúng không?” Bé Chiêu Nguyệt bị hắn trêu lại càng cười không dứt.

Tô Tô nhìn màn tương tác ấm áp của ba cha con họ mà lòng thấy dạt dào ấm áp, nàng cũng bế T.ử Mặc lên. Tiểu T.ử Mặc dựa dẫm cuộn vào lòng mẹ, lại gọi rõ một tiếng: “Mẹ!” làm Tô Tô sướng đến mở cờ trong bụng.

Tới sau bữa cơm tối, Tô Tô tắm rửa xong xuôi, ngồi trước bàn trang điểm cầm lược ngọc chậm rãi chải mái tóc đen nhánh như suối.

Lịch Thiên Triệt tắm rửa đi ra liền thấy mỹ nhân dưới đèn, tóc mây xõa lỏng, bóng dáng nghiêng yểu điệu, tỏa ra mùi hương thanh khiết cùng vẻ lười biếng đặc trưng sau khi tắm. Hắn lòng xao động, đi tới đón lấy chiếc lược ngọc trong tay nàng, động tác nhẹ nhàng chải tóc dài cho nàng.

Tô Tô nhìn thần sắc tập trung của hắn qua gương, đôi bàn tay nắm giữ giang sơn, phê duyệt tấu chương kia lúc này đang cẩn thận từng chút một chải tóc cho nàng, lòng nàng được lấp đầy bởi niềm hạnh phúc và mãn nguyện to lớn. Được chồng như ý, con cái đủ đầy, đời này nàng chẳng còn mong cầu gì hơn nữa.

Lịch Thiên Triệt chải đầu xong, đặt lược ngọc xuống liền cúi người bế ngang nàng lên, đi về phía giường sập trong tẩm điện, giọng nói trầm thấp đầy ẩn ý: “Tối nay Hoàng hậu của trẫm không được phép lấy bất kỳ lý do gì để đẩy trẫm ra xa nữa đâu đấy.” Hắn đang ám chỉ mấy lần tình nồng trước đó hễ Tô Tô nghe thấy tiếng Chiêu Nguyệt khóc quấy là lập tức mềm lòng đòi đi xem, bỏ mặc hắn sang một bên.

Tô Tô gò má đỏ rực, vùi mặt vào bên cổ hắn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Thần thiếp... biết rồi ạ.”

Lịch Thiên Triệt nhẹ nhàng đặt nàng lên chiếc giường mềm mại, ngay lập tức phủ người lên, ánh mắt rực cháy khóa c.h.ặ.t lấy nàng. Kể từ khi sinh xong, ngoài việc khuôn n.g.ự.c vì nuôi con mà càng thêm đẫy đà đầy đặn, thì vòng eo của Tô Tô vẫn thanh mảnh không đầy một nắm tay, thân hình trái lại càng thêm vài phần phong vận trưởng thành quyến rũ khiến hắn yêu chiều không nỡ buông tay.

Hắn không nhẫn nhịn thêm nữa, cúi đầu chiếm lấy đôi môi mềm mại mà hắn hằng đêm mong nhớ một cách chuẩn xác. Ban đầu là sự mơn trớn dịu dàng quyến luyến, ngay sau đó là nụ hôn sâu theo kiểu chiếm giữ lãnh địa, mang theo khao khát tích tụ bấy lâu và d.ụ.c vọng chiếm hữu không thể nghi ngờ, chiếm đoạt lấy hơi thở thanh ngọt trong miệng nàng.

Tô Tô bị hắn hôn tới mức cả người mềm nhũn, ý thức hôn trầm, chỉ có thể bị động đón nhận, trong cổ họng bật ra những tiếng nỉ non vụn vặt.

Bàn tay lớn của hắn gấp gáp phủ lên sự mềm mại quen thuộc khiến hắn luôn nhớ mong kia, cách một lớp đồ ngủ mỏng manh vẫn có thể cảm nhận được sự đàn hồi và nhiệt độ đáng kinh ngạc bên dưới. Những đầu ngón tay hơi có vết chai mơn trớn mang tới cho nàng từng đợt run rẩy nhỏ xíu. Hắn thuần thục cởi bỏ dải thắt dây rườm rà của đồ ngủ, vạt áo mở ra để lộ chiếc yếm màu đỏ nước bên trong cùng một khoảng lớn làn da trắng mịn như mỡ đông.

Nụ hôn của hắn theo đó đi xuống như đóng dấu, rơi trên chiếc cổ thanh mảnh, xương quai xanh tinh tế, cuối cùng dừng lại trên sự đầy đặn nhấp nhô kia, cách lớp lụa mỏng cảm nhận nhịp tim dồn dập bên dưới. Tô Tô chỉ thấy một luồng hơi nóng lạ lẫm chạy dọc khắp cơ thể khiến nàng vừa yếu ớt vừa khao khát, ngón tay thanh mảnh không tự chủ được mà bám vào bờ vai rắn chắc của hắn.

Màn trướng hạ xuống, che kín hoàn toàn một phòng xuân quang tình tứ. Chiếc giường bắt đầu khẽ lay động, phát ra những tiếng kêu nhỏ xíu nhịp nhàng mà ám muội, hòa cùng tiếng thở dốc ngày càng gấp gáp và những tiếng rên rỉ quyến rũ không thể kiềm chế. Thân nhiệt nóng bỏng của hắn sưởi ấm làn da hơi lạnh của nàng, hai người dán c.h.ặ.t vào nhau không còn lấy một kẽ hở.

Chẳng biết đã qua bao lâu, lờ mờ dường như lại truyền tới tiếng bé Chiêu Nguyệt khóc quấy. Cơ thể Tô Tô cứng lại, theo bản năng định ngồi dậy nhưng bị Lịch Thiên Triệt trên người ghì c.h.ặ.t lấy.

“Có nhũ mẫu ở đó rồi, không cần lo lắng đâu.” Giọng hắn khàn đặc vì tình động, mang theo sự mạnh mẽ không cho phép từ chối. Tô Tô dưới sự tấn công rực lửa của hắn chẳng mấy chốc đã mê muội tình ý, chìm đắm trong đó, không còn sức lực đâu mà nghĩ tới chuyện khác nữa...

Mây thu mưa tạnh đã là đêm khuya. Lịch Thiên Triệt mãn nguyện ôm lấy Tô Tô đã kiệt sức ngủ say, đặt một nụ hôn yêu chiều lên vầng trán đẫm mồ hôi của nàng, lúc này mới khép mắt cùng nàng chìm vào giấc nồng.

Chương 77: Phượng nghi thiên hạ và bái đường dân gian

Điển lễ phong Hậu diễn ra trước điện Phụng Thiên trang nghiêm và uy nghi. Bên trong cung Khôn Ninh, Tô Tô vận bộ lễ phục Hoàng hậu do Nội vụ phủ dốc sức ngày đêm hoàn thành.

Chiếc áo choàng phượng bằng lụa kháp ti màu đỏ thắm dùng chỉ vàng chỉ bạc thêu hình chim phượng hoàng tung cánh giữa chín tầng mây và những đóa hoa mẫu đơn ung dung quý phái. Tà váy dài thướt tha điểm xuyết trân châu bảo ngọc tỏa sáng hào quang, lộng lẫy không sao tả xiết. Chiếc mũ phượng Cửu Long Tứ Phượng đội trên đầu lại càng tràn ngập châu báu ngọc ngà, chính giữa là một con phượng hoàng vàng ngậm hạt châu đang như muốn tung cánh bay, hai bên rủ xuống những dải tua rua bằng trân châu dày đặc khẽ đung đưa theo mỗi cử động của nàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.