Sau Khi Trọng Sinh Quý Phi Không Tranh Sủng Nữa, Lục Cung Đều Tĩnh Lặng - 124.

Cập nhật lúc: 06/03/2026 21:13

Xuân Lan cẩn thận từng chút một cắm chiếc trâm phượng điểm thúy bằng vàng ròng cuối cùng lên mái tóc mây của nàng, còn Thu Cúc thì quỳ dưới đất để chỉnh sửa lần cuối cho tà váy dài quét đất dài tới vài thước kia.

Tô Tô nhìn vào trong gương, người con gái từng kiêu căng tùy tiện năm xưa, rồi sau đó lại trầm tĩnh nhẫn nhịn kia, lúc này giữa đôi mày vừa có hào quang dịu hiền của người mẹ, lại vừa thêm vài phần uy nghi và rạng rỡ của bậc mẫu nghi thiên hạ. Ngay cả chính nàng cũng có chút thẩn thờ, chưa bao giờ nghĩ tới thực sự có một ngày mình được khoác lên bộ đồ tượng trưng cho ngôi vị chí tôn của nữ t.ử trong thiên hạ này.

“Hoàng hậu nương nương hôm nay thật là đẹp quá.” Xuân Lan nhìn bóng hình khuynh quốc khuynh thành trong gương mà chân thành tán thưởng.

Thu Cúc cũng liên tục gật đầu, giọng điệu đầy vẻ kiêu hãnh: “Cái thiên hạ rộng lớn này chẳng tìm đâu ra được người thứ hai xứng đáng với bộ phượng bào này hơn Hoàng hậu nương nương nhà chúng ta đâu ạ!”

Tô Tô nhìn hai cô bé trung thành qua gương, khóe môi cong lên một đường cong dịu dàng: “Chỉ có hai em là dẻo mồm thôi, hở tí là dỗ bản cung vui vẻ.”

Thu Cúc vội nói: “Nô tì nói lời tận đáy lòng mà!”

Giờ lành đã tới, nhạc lễ vang lên. Xuân Lan và Thu Cúc một trái một phải dìu lấy Tô Tô đang vận bộ lễ phục lộng lẫy, từng bước từng bước đạp trên con đường ngự lộ lát bằng đá trắng Quảng Tây mà đi về phía thềm đan cao v.út kia. Văn võ bá quan chia đứng hai bên, cúi đầu cung kính đứng chờ.

Lịch Thiên Triệt vận bộ衮 phục thêu mười hai chương văn, đầu đội mũ miện mười hai lưu, đứng ở đỉnh thềm đan, ánh mắt xuyên qua từng bậc thang để khóa c.h.ặ.t lấy bóng hình đang chậm rãi tiến về phía mình kia.

Ánh nắng trải dài trên người nàng, bộ phượng bào phản chiếu hào quang rực rỡ. Nàng dung nhan tuyệt mỹ, tư thái đoan trang, mỗi một bước đi đều vô cùng trầm ổn và kiên định.

Vào khoảnh khắc này nhìn người trong lòng khoác lên vinh quang do chính tay mình ban tặng, từng bước tiến về phía mình để cùng mình chia sẻ vạn dặm giang sơn này, trong lòng hắn ngập tràn sự mãn nguyện và viên mãn chưa từng có. Hắn may mắn hơn phụ hoàng của mình, hắn đã bảo vệ được người mà mình muốn bảo vệ và cùng nàng đứng trên đỉnh cao của thiên hạ.

Khi Tô Tô bước lên mấy bậc thang cuối cùng, Lịch Thiên Triệt không một chút do dự vươn tay ra. Tô Tô ngước mi mắt chạm vào đôi mắt thâm trầm chứa đầy ý cười của hắn, nhẹ nhàng đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp dày rộng của hắn. Hắn hơi dùng lực dắt nàng đứng bên cạnh mình, hai người sánh vai đứng đó cùng đón nhận sự bái lạy của văn võ bá quan.

“Thần đẳng bái kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Bái kiến Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!” Tiếng chúc tụng vang dội như sóng trào vang vọng khắp quảng trường, chấn động cả chín tầng mây xanh. Điển lễ phong Hậu đã hoàn thành trong nghi thức trang nghiêm này.

Cả một ngày dài với những lễ nghi rườm rà khiến Tô Tô mệt tới mức rã rời. Sau khi di giá về chính cung của Hoàng hậu là cung Khôn Ninh, nàng gần như đến sức lực để nhấc tay cũng chẳng còn, nàng nhắm mắt để mặc Xuân Lan tháo bỏ chiếc mũ phượng nặng nề và bộ lễ phục rườm rà kia. Đang lúc thấy cả người nhẹ nhõm thì nàng cảm thấy động tác của Xuân Lan dừng lại, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, ngay sau đó một tấm khăn che đầu bằng lụa đỏ mềm mại nhẹ nhàng rơi trên đầu nàng, che khuất tầm mắt nàng.

“Xuân Lan? Xong chưa em?” Tô Tô thắc mắc hỏi nhưng không có ai trả lời. Nàng theo bản năng định vươn tay vén khăn che đầu ra thì một bàn tay lớn ấm áp đã kịp thời phủ lên tay nàng, ngăn cản hành động của nàng.

“Đừng vén.”

Là giọng của Lịch Thiên Triệt. Tô Tô trong lòng kinh ngạc gọi: “Hoàng thượng?”

Lịch Thiên Triệt không trả lời mà chỉ dắt tay nàng, dẫn nàng thong thả đi về phía trước vài bước rồi dừng lại ở một vị trí. Giọng nói của hắn vang lên từ bên ngoài tấm lụa đỏ, mang một sự ôn hòa chưa từng có cùng một tia căng thẳng khó giác: “Tô Tô, nghi thức trong cung là để cho thiên hạ xem. Hiện giờ trẫm muốn bù đắp cho nàng một lễ bái đường chỉ thuộc về riêng hai chúng ta... theo kiểu dân gian.”

Tô Tô nghe xong cơ thể mạnh bạo run lên một cái, vành mắt ngay lập tức đỏ rực. Nàng vạn lần không ngờ được rằng hắn với thân phận đế vương mà lại có thể cân nhắc cho nàng tới mức này, làm ra cái hành động vượt quá quy tắc như thế này.

Lúc này Thẩm Cao Nghĩa đóng vai người điều hành lễ cưới mang theo ý cười, lên giọng hô to bằng cái tông giọng mang đầy không khí tin hỉ của dân gian:

“Nhất bái thiên địa--”

“Nhị bái cao đường--” (hai người hành lễ với vị trí tôn quý đang để trống, ý là kính báo tổ tiên).

“Phu thê đối bái--”

Tô Tô theo sát động tác của Lịch Thiên Triệt, thành tâm hoàn thành ba lễ bái này. Thẩm Cao Nghĩa cười híp mắt kéo dài âm cuối: “Lễ thành-- đưa vào động phòng--”

Dứt lời Lịch Thiên Triệt liền cúi người bế ngang Tô Tô lên. Tô Tô khẽ kêu một tiếng, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn. Hắn bế nàng bước chân vững chãi đi về phía chiếc giường trong tẩm điện có trải tấm chăn gấm thêu hình uyên ương hý thủy đỏ thắm, nhẹ nhàng đặt nàng ngồi xuống cạnh giường.

Lịch Thiên Triệt cầm lấy cây ngọc như ý đã chuẩn bị sẵn bên cạnh, chậm rãi khêu tấm khăn che đầu màu đỏ thắm kia lên.

Dưới tấm khăn Tô Tô ngẩng mặt lên, dưới ánh nến gương mặt trang điểm lộng lẫy của nàng so với ban ngày càng thêm vài phần kiều diễm, đôi mắt lưu chuyển chứa đầy sự kinh ngạc và xúc động.

Nàng nhìn hắn, lúc này mới phát hiện ra hắn vậy mà cũng đã thay bộ Gỗn phục ra, mặc trên người một bộ hỷ phục màu đỏ tương xứng với bộ phượng bào của nàng, bớt đi vài phần lẫm liệt của đế vương mà thêm vài phần khôi ngô của một vị quý công t.ử hào hoa.

Lịch Thiên Triệt đi tới bàn, bưng hai ly rượu hợp cẩn đã rót đầy quay lại ngồi xuống cạnh giường, đưa một ly cho Tô Tô. Tô Tô tâm đầu ý hợp đón lấy ly rượu, cùng hắn cánh tay đan xen, bốn mắt nhìn nhau và cùng uống hết ly rượu giao bôi này.

Uống rượu xong ánh mắt Tô Tô lướt qua mặt giường trải đầy táo đỏ, lạc, nhãn nhục, hạt sen, đây vậy mà cũng áp dụng đúng tập tục tin hỉ “nhiều con nhiều phúc” của dân gian. Lòng nàng trào dâng một luồng ấm áp, nhẹ giọng nói: “Hoàng thượng đã nhọc lòng vì thần thiếp rồi... thần thiếp thích lắm ạ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.