Sau Khi Vị Hôn Phu Đào Hôn, Em Trai Anh Ta Mừng Phát Điên - Chương 6
Cập nhật lúc: 31/08/2026 18:01
hôn nhân ép buộc ba có hiểu không hả?"
"Con không cần biết, mau đưa sổ hộ khẩu cho con."
"Đó là vợ con rồi, cứ không chịu đi đăng ký thì ra cái thể thống gì, nói ra người ta lại bảo Tạ gia chúng ta làm trò giở trò lưu manh đấy!"
"Rõ ràng là ba thiên vị."
Ba Tạ bị cậu ta nhức hết cả óc.
"Hồi ở đám cưới bảo con lên thì con nhất quyết không chịu, giờ lại lật lọng."
"Còn quay sang trách cả thằng bố mày."
"Đợi anh mày về thì sao nào?"
"Dù sao nó cũng không chịu kết hôn, con cứ nói thẳng là con muốn cưới, gọi nó về nhà bảo một tiếng là xong chuyện chứ gì."
Nghe thấy thế, Tạ Tẫn ấp úng ngập ngừng, có nỗi niềm mà khó cất thành lời.
Cậu ấy làm sao có thể thốt ra rằng, mình đã đào góc tường nhà anh trai suốt nửa năm trời rồi chứ.
Khó khăn lắm mới đợi được cơ hội, thậm chí còn tự dâng dâng hiến cả bản thân mình luôn rồi.
Đúng lúc cậu ấy đang giằng xé nội tâm, đột nhiên nhận được tin nhắn của Tạ Du:
"Tiểu Tẫn, anh đã biết danh tính chị dâu em rồi, hóa ra lại chính là Hoắc Ương - người sắp liên hôn với anh đấy."
"Anh mua vé máy bay về ngay đây, em giúp anh giữ cô ấy lại nhé."
"Anh định mua một bó hoa để xin lỗi cô ấy, em thấy hoa màu hồng đẹp hơn hay màu đỏ đẹp hơn?"
"Gặp mặt lần đầu tiên thì anh phải xin lỗi thế nào đây, quỳ xuống được không nhỉ?"
"Có chút hồi hộp quá, tim đập nhanh thật đấy."
Tạ Tẫn: "..."
Đúng thật là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
"Anh à, may mà anh nhắn tin cho em, bằng không là tới nơi hụt chân rồi đúng không?"
"Chị dâu tâm trạng không tốt, dạo này đi Maldives du lịch rồi."
"Chị ấy chẳng nói với ai cả, ngay cả ba mẹ cũng không hề hay biết."
"Bây giờ anh bay thẳng sang Maldives đi, phong cảnh bên đó đẹp mê hồn, chị ấy vui vẻ lên cái là nhất định sẽ tha lỗi cho anh ngay."
Đang lúc mùa cao điểm du lịch, vé đi Maldives đã sớm bị tranh giật sạch bách từ lâu.
Anh cậu ấy mà muốn đi thì phải bay qua Singapore trước, rồi sau đó ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ nữa.
Đến khi anh ta mò về lại nước, thì con của cậu ấy chắc cũng đã ra đời rồi.
Sau khi dụ dỗ c.h.é.m gió xong với Tạ Du.
Tạ Tẫn cũng chẳng ngồi yên chờ c.h.ế.t.
Tình địch sắp sửa trỗi dậy trở về, làm sao cậu ấy có thể ngồi yên cho nổi chứ?
Lập tức quẳng ông ba đang uống trà lại đằng sau, lao tới trước tấm gương lớn soi tới soi lui.
Thuận tiện tút tát lại diện mạo vốn đã hoàn hảo của mình một chút.
Để thuyết phục bà xã tâm phục khẩu phục cùng mình đi đăng ký kết hôn.
9
Tôi cùng Hoắc Miểu lao vào đ.á.n.h nhau hỗn loạn.
Nói chính xác hơn, là một mình tôi đè cô ta ra đ.á.n.h.
Tuy dáng vẻ tôi nhìn qua có phần gầy gò, nhưng từ nhỏ luyện quyền anh với tán thủ đâu phải để trưng.
Còn Hoắc Miểu vì điệu đà nên vẫn đang đi giày cao gót, làm sao đủ trình làm đối thủ của tôi.
Mọi người xung quanh chẳng ai dám lao vào can ngăn, không biết kẻ nào đã chạy đi gọi ba tôi tới.
……
Lúc ông ấy bước tới, tôi đang thư thái ngồi trên ghế.
Hoắc Miểu thì đang bị chân tôi đạp lên m.ô.n.g, nằm bẹp dí trên mặt đất.
Ông bố tồi của tôi vốn dĩ đã thiên vị, vừa xuất hiện liền chẳng cần phân biệt đúng sai mà gầm lên mắng c.h.ử.i tôi.
"Hoắc Ương, con đã bị người ta hủy hôn rồi, lẽ nào còn không biết tự kiểm điểm lại bản thân, thu bớt cái tính nết xấu xa lại sao?"
"Sao ta lại có đứa con gái như con cơ chứ."
Dáng vẻ đó rõ ràng là xem tôi như một mối nhục nhã ê chề của cái gia đình này.
"Con vẫn nghĩ mình còn là đại tiểu thư của Hoắc gia đấy à?"
"Cả hai cậu thiếu gia nhà họ Tạ đều không thèm con, chứng tỏ nhân phẩm của con có vấn đề đấy!"
"Bây giờ con lấy cái gì ra mà so sánh với Miểu Miểu đây."
"Suốt ngày không biết giữ mình cho ngoan ngoãn thì thôi đi, lại còn ăn h.i.ế.p em gái, rồi chơi trò yêu đương qua mạng nữa."
"Bây giờ danh tiếng của con thối rữa hoàn toàn rồi, Hoắc gia chúng ta không nuôi nổi con nữa."
"Con đã trưởng thành rồi, giao công ty ra đây, tự mình cút đi mà tự sinh tự diệt."
Ông bố tồi trực tiếp đẩy xô tôi ra, rồi xót xa đỡ Hoắc Miểu đứng dậy.
Thực lực bản thân Hoắc gia vốn chẳng ra sao, muốn đứng vững trong giới thượng lưu thì chủ yếu dùng chiêu bài liên hôn.
Hoắc Miểu tuy mọi mặt đều kém xa tôi, nhưng ít nhất thân thế lai lịch của cô ta còn trong sạch.
Không giống như tôi, trong mắt ông ấy đã trở thành một quân cờ bỏ đi.
Đối mặt với những lời mắng c.h.ử.i cùng lời đe dọa đuổi khỏi nhà của ông bố tồi.
Tôi sắc mặt không hề biến đổi, bình thản hỏi lại một lần nữa:
"Ba, ba chắc chắn chỉ vì những lời đồn bịa đặt của Hoắc Miểu mà muốn tổng giám đốc công ty phải nghỉ việc sao?"
Ba tôi nhíu c.h.ặ.t lông mày, vẻ mặt tràn ngập sự mất kiên nhẫn.
"Với cái danh tiếng bốc mùi của con hiện tại, không lẽ con còn muốn tiếp tục quản lý công ty đấy à?"
"Con nhìn xem bây giờ có ai thèm nghe lời một đứa con gái bị hủy hôn không."
"Bây giờ mau tự giác
