Sau Khi Vị Hôn Phu Đào Hôn, Em Trai Anh Ta Mừng Phát Điên - Chương 7
Cập nhật lúc: 31/08/2026 18:02
mà cút đi, đừng để ta phải gọi bảo vệ vào."
"Chúng ta dù sao cũng là cha con một nhà, ta không muốn làm cho mọi chuyện trở nên quá khó coi."
"Cái loại người như con, bị người ta hủy hôn rồi đuổi đi cũng là tự làm tự chịu mà thôi!"
"Ai bảo Ương Ương bị đuổi ra ngoài thế?"
Nơi cửa phòng làm việc xuất hiện một bóng hình bờ vai rộng rãi, thắt lưng thon gọn.
Nhìn lại khuôn mặt, đường nét lông mày và đôi mắt cậu ấy sinh ra vô cùng xuất sắc, đôi mắt hoa đào mê đắm lòng người với phần đuôi mắt khẽ nhếch lên.
Tinh tế đài các tới mức còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ vài phần.
Toàn bộ đám người xem hóng hớt trong công ty khi nhìn thấy cậu ấy thì tất cả đều sững sờ ngơ ngác.
Không chỉ vì họ hiếm khi nào được tận mắt chứng kiến nhị thiếu gia nhà họ Tạ.
Mà là vì Tạ Tẫn sở hữu nhan sắc quá đỗi đỉnh cao, chỉ có thể dùng hai từ "đẹp đẽ" mới diễn tả nổi.
Chẳng trách cả giới thượng lưu đều đồn đại rằng, được gả vào nhà họ Tạ mới là hạnh phúc nhất.
Ngày ngày đối diện với gương mặt này và thân hình này, có nằm mơ cũng tỉnh giấc vì cười mất thôi.
Ngay lập tức, mấy cô em gái con riêng của tôi đều liếc nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy ghen tức.
Nhận ra tầm mắt của mọi người, tôi quét nhìn qua từng người một.
Tất cả mọi người: "..."
Được rồi, cả hai vợ chồng nhà này đều là trùm nhan sắc.
Hoắc Miểu là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi sự mê muội vì trai đẹp.
Thật sự là bởi mấy chỗ bị ăn đòn quá đỗi đau đớn.
Lại thêm việc bị Tạ Tẫn đ.â.m thọt vào mắt, cô ta ghen tị đến mức đau nhói cả tim gan.
"Tạ thiếu gia, anh không cần phải che giấu giùm chị ta đâu."
"Chúng tôi ai cũng biết rõ, Tạ gia các anh vốn dĩ chẳng thèm để mắt đến chị ta, cũng là do chị tôi đây vô phước vô phần."
Hoắc Miểu hùng hổ sục sôi như thể đang đòi lại công lý, chỉ mải mê trút ra một tràng dài.
Cô ta hoàn toàn không nhận ra nét mặt Tạ Tẫn đang dần dần sa sầm xuống.
"Vợ của tôi rất đáng yêu cô có biết không hả?"
"Nếu biết thì cô c.h.ế.t chắc rồi."
"Nếu không biết thì cô cũng c.h.ế.t chắc rồi."
"Cả nhà chúng tôi ai nấy đều tranh nhau làm cún cưng cho cô ấy, có phải cô đang muốn chia rẽ đ.â.m thọt để rồi đàng hoàng leo lên vị trí đó không hả."
Tạ Tẫn hệt như một chú ch.ó điên hễ gặp ai là c.ắ.n người đó.
Vẻ mặt Hoắc Miểu rõ ràng bị làm cho buồn nôn ghê tởm.
Nhưng miệng vẫn còn ngoạn mục cãi cố.
"Mấy người rõ ràng là không tình nguyện, nếu không thì sao anh trai anh lại trốn biệt đám cưới chứ?"
"Anh trai tôi đào hôn là vì anh ấy tự biết lượng sức mình, anh ấy làm sao xứng với Ương Ương chứ."
"Xin tự giới thiệu một chút: Hoắc Ương, vợ của tôi."
Tạ Tẫn giương giương tự hào nhìn ra xung quanh, trong mắt ngập tràn vẻ hãnh diện.
"Ai bảo tôi không muốn kết hôn chứ? Kết hôn tuyệt vời muốn c.h.ế.t, tôi phải đu bám trên người vợ tôi hằng ngày hằng giờ mới được."
"Có ai mà không vắt chân lên cổ tranh nhau gả cho Hoắc Ương, rồi làm một người chồng hiền cha giỏi cơ chứ."
Mặt Tạ Tẫn chợt ửng đỏ, vì sở hữu nước da trắng sứ, cả khuôn mặt lẫn cổ cậu ấy đều hồng rực lên.
Tạ Tẫn một mình chấp hết cả đám, sau khi tuyên bố xong tràng ngôn luận ngập tràn não yêu đương của mình thì liền dắt tôi bước đi.
Cậu ấy cũng thành công trở thành nhân vật nổi tiếng trong công ty —— Người chồng lụy tình của đại tiểu thư!
10
Tôi bước theo Tạ Tẫn ra khỏi công ty.
Suốt cả quãng đường cậu ấy cứ hệt như một gã lính trinh sát, ngó bên trái dòm bên phải, chẳng biết là đang phòng bị cái gì nữa.
Cậu ấy dắt tôi chạy thẳng tới Cục Dân chính.
Đến khi hai cuốn sổ đỏ ch.ót trao tận tay, Tạ Tẫn hệt như đang ôm trong tay bảo vật vô giá, bọc vào tận bảy lớp két sắt rồi mà vẫn chưa thấy an tâm.
Đúng lúc cậu ấy định bọc tiếp lớp thứ tám.
Tạ Du đã trở về.
Anh ta xách một đống quà cáp đầy ắp lao về phía tôi.
Tôi theo bản năng nhích người né sang một bên.
Ai ngờ anh ta cũng nhích người né theo.
Rõ ràng là nhắm thẳng vào tôi mà tới.
Ngước mắt nhìn Tạ Tẫn, tôi liền thấy khóe môi cậu ấy đang nhếch lên một nụ cười kỳ quặc.
Rất nhanh sau đó, cậu ấy đã chẳng thể cười nổi nữa.
Bởi vì Tạ Du đã quỳ sụp một tiếng "bịch" ngay trước mặt tôi.
"Bà xã, anh xin lỗi, anh biết lỗi rồi, gả cho anh nhé!"
Nói xong, anh ta thâm tình dạt dào ngẩng đầu lên.
Ngay giây tiếp theo, liền chạm phải bản mặt đen như đ.í.t nồi của Tạ Tẫn.
Cậu ấy đứng phắt ra chắn ngay trước mặt tôi, cười thâm hiểm ngoài mặt mà trong lòng chẳng vui:
"Anh à, sao anh lại đi cầu hôn em dâu của mình thế nhỉ?"
Tạ Du ngẩn ngơ người ra.
Anh ta liếc nhìn Tạ Tẫn một cái, rồi lại nhìn tôi đang bị che khuất ở phía sau, có chút không hiểu rốt cuộc tình hình là thế nào.
Còn Tạ Tẫn thì dường như cũng chẳng cần anh ta giải thích gì, hào hứng cất lời.
"Có phải cái đầu anh đang vo ve ong ong không?"
"Anh có biết cái lúc anh chẳng thèm nói năng gì mà lén bỏ trốn khỏi
