Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Có Đến Bốn Người Cha - Chương 55
Cập nhật lúc: 17/01/2026 07:05
— Cô quên mất rằng nguyên chủ mỗi lần đi học môn mô phỏng động vật thường hay đối đầu với Giang Tự Niên, tính tình như hỏa diệm sơn. Mọi người đều nhớ rõ nên chẳng ai dám bắt chuyện, sợ làm cô nổi giận.
Có lẽ thấy giọng điệu cô ôn hòa, không có dấu hiệu sắp nổi khùng, cô bạn mặt tròn thả lỏng hơn hẳn, hỏi thêm vài câu nữa, Khương Miên đều trả lời tận tình.
Những người ngồi gần đó nghe thấy cô nói chuyện cũng bắt đầu đặt câu hỏi. Khương Miên đều giải đáp hết. Qua lại vài câu, không khí trở nên hòa hợp hơn nhiều.
Không ít người thầm thắc mắc, sao cảm giác tính tình Khương Miên thay đổi nhiều thế, chẳng lẽ đi đóng phim về là đổi tính sao?
Chuông vào học chưa reo, Giang Tự Niên đang chuẩn bị bài trên bục giảng. Anh liếc nhìn về phía Khương Miên một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Khương Miên biết kiềm chế tính khí thế này quả thực trông dễ mến hơn hẳn trước kia.
Kết thúc buổi học, Khương Miên về nhà. Trong nhà tuy một tháng không có người ở nhưng bà Lưu mỗi ngày đều qua dọn dẹp và mở cửa cho thoáng khí, nên mọi thứ vẫn y như lúc cô rời đi.
Khương Miên tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ ngủ thoải mái. Vừa ra khỏi phòng ngủ thì chuông cửa vang lên. Nhìn qua màn hình điện t.ử, người đứng ngoài là Kỳ Yến Thư.
Ách... Nghĩ đến bàn tay của anh, Khương Miên bỗng thấy như có chủ nợ đến đòi tiền. Cô mở cửa: “Chú Kỳ.”
Mắt Kỳ Yến Thư vẫn che dải lụa trắng, anh nói: “Tôi nghe thấy có tiếng động nên qua xem thử.”
“Cháu vừa mới về được một lát ạ.” Cảm thấy không khí hơi ngượng ngùng, ánh mắt Khương Miên dừng lại ở cổ tay anh: “Để cháu xem tay chú thế nào rồi.”
Trước đó Khương Miên đã hỏi qua bà Lưu và biết tay Kỳ Yến Thư đã tháo bột, phục hồi rất tốt, không có vấn đề gì.
Lẽ ra cô định gọi điện hỏi thăm, nhưng khi mở điện thoại mới nhận ra mình không có số của anh, mà số của trợ lý La Gia Nhạc cô cũng quên không lưu.
“Đã không còn gì đáng ngại.” Kỳ Yến Thư cử động tay phải một cách tự nhiên. Anh chần chừ vài giây rồi hỏi: “Phim quay xong rồi sao?”
“Dạ chưa, mới xong phần ở trong núi thôi ạ, sắp tới còn phải quay hơn một tháng nữa.” Cô chợt thấy trên tay Kỳ Yến Thư đang xách một chiếc túi, nhìn kỹ thì ra là đồ ăn nhanh.
Thảm thế sao.
Khương Miên: “...”
“Chú Kỳ, chú ăn đồ ăn nhanh ạ??”
Kỳ Yến Thư khẽ “ừ” một tiếng. Khương Miên đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới. Anh dường như biết cô đang ngạc nhiên nên mím môi, nhàn nhạt giải thích: “Tiểu La đi công tác rồi.”
Dù anh có thể nghe tiếng động để định vị, sinh hoạt cá nhân không thành vấn đề, nhưng cũng chưa đến mức thần thánh tới mức có thể tự nấu ăn được.
Anh không thích La Gia Nhạc cứ chạy qua chạy lại đây, nên cậu trợ lý đành phải liên hệ với một nhà hàng cao cấp chuyên phục vụ riêng cho Kỳ Yến Thư, mỗi ngày đưa cơm đúng giờ, gọi là đồ ăn nhanh cũng không sai.
Những chuyện này anh không giải thích, Khương Miên đương nhiên không biết đó là loại đồ ăn nhanh “quý tộc”. Cô đã nhìn thấy rồi thì thực sự không nỡ để Kỳ Yến Thư phải ăn như vậy nữa.
“Chú chờ cháu một chút.” Khương Miên chạy vào bếp mở tủ lạnh ra, rồi nhíu mày vì bên trong trống rỗng.
Bà Lưu biết cô đi công tác không có nhà nên mỗi ngày chỉ qua dọn dẹp chứ không nấu nướng. Đồ ăn để trong tủ lâu ngày sẽ hỏng nên bà không mua.
Khương Miên định nếu có nguyên liệu thì sẽ nấu chút gì đó. Cô quay lại cửa: “Chú Kỳ ơi, đồ ăn nhanh không tốt cho sức khỏe đâu, hay cháu mời chú ra ngoài ăn nhé.”
Coi như là lời xin lỗi vì cả tháng qua không đoái hoài gì đến vết thương của anh.
Với thính lực của mình, Kỳ Yến Thư nghe rõ mồn một tiếng cô mở tủ lạnh và đoán ngay được ý định của cô.
Anh dừng một chút rồi nói: “Tiểu La mấy hôm trước có mang ít nguyên liệu để trong tủ lạnh nhà tôi...”
Anh chưa kịp nói hết câu, Khương Miên đã mừng rỡ: “Ôi, may quá, tủ lạnh nhà cháu hết đồ rồi, vậy chúng ta cùng nấu nhé.”
Cô cũng lười ra ngoài, tự tay nấu nướng xem ra có thành ý hơn. Tay anh cũng đã gần như khỏi hẳn, hành động này coi như hóa giải hoàn toàn cái “nhân quả” do cô làm anh bị thương.
“... Được.” Khóe môi Kỳ Yến Thư chậm rãi cong lên.
---
Khương Miên sang nhà Kỳ Yến Thư gom ít nguyên liệu mang về, rồi bảo anh: “Chú Kỳ chờ cháu một lát, nấu xong cháu mang qua cho chú.”
Kỳ Yến Thư: “...”
Cánh cửa khép lại, Khương Miên đã rời đi.
Kỳ Yến Thư đứng ở phòng khách. Nhờ sự xuất hiện của Khương Miên mà căn phòng vừa có chút hơi ấm đã lại trở nên tĩnh lặng. Vài giây sau, anh bước vào phòng tắm, gỡ dải lụa trắng trên mắt xuống.
Mặt gương nhẵn bóng phản chiếu khuôn mặt anh. Sau hai tháng điều dưỡng, sắc mặt anh không còn vẻ trắng bệch ốm yếu nữa.
Hàng mi dài run rẩy, đuôi mắt dường như mở ra một khe hở nhỏ, nhưng một lát sau lại rũ xuống.
Vẫn không được.
Kỳ Yến Thư giơ tay nhẹ nhàng vuốt qua mí mắt, rồi thản nhiên lấy dải lụa trắng che lại như cũ.
Trong bếp, Khương Miên bận rộn tay chân. Động tác của cô rất nhanh, chỉ nửa tiếng sau đã xong ba món mặn và một món canh. Đang định bưng sang đối diện thì điện thoại reo — là Ba đại gia gọi đến.
Ba đại gia vẫn đang ở Mỹ chưa về, Khương Miên hơi ngạc nhiên. Tính theo múi giờ thì bên Mỹ đang là rạng sáng, Ba đại gia lẽ ra phải đang nghỉ ngơi mới đúng. Gọi giờ này chắc là có việc gì gấp.
Cô lo lắng bắt máy ngay, giọng nói đầy vẻ quan tâm: “Ba ơi.”
“Miên Miên, đoán xem ba đang ở đâu nào!”
Khương Miên thở phào. Giọng điệu này chứng tỏ Ba đại gia không sao. Cô nương theo lời ông: “Ba đang ở đâu thế ạ?”
Hàn Húc cười lớn: “Mở cửa đi.”
====================
