Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Có Đến Bốn Người Cha - Chương 56

Cập nhật lúc: 17/01/2026 07:06

Cùng lúc đó, tiếng chuông thang máy vang lên. Hàn Húc trong bộ vest may đo cao cấp bước ra cùng hai vệ sĩ. Trông ông khá mệt mỏi, đôi mắt có những tia m.á.u nhạt.

Hàn Húc không biết chuyện Khương Miên đi đóng phim. Khi về Mỹ, do lệch múi giờ và bận rộn xử lý sự cố tập đoàn nên ông chẳng có lúc nào liên lạc với cô.

Vừa xong việc là ông tức tốc bay về ngay, việc đầu tiên đương nhiên là đi thăm con gái cưng rồi.

Để tạo bất ngờ, ông không báo trước. Vừa xuống máy bay là chạy thẳng tới đây, chỉ mong được nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn của con gái ngay lập tức.

Đứng trước cửa, ông liếc nhìn sang căn hộ đối diện — nhà họ Kỳ đúng là mặt dày thật.

Từ khi biết Kỳ Yến Thư ở đối diện nhà Khương Miên, Hàn Húc đã tìm đủ cách để đuổi anh đi, thậm chí còn âm thầm ra tay vài lần nhưng không thành, đành thôi.

— Những việc này ông đều giấu không cho Khương Miên biết.

Khương Miên cúp máy, ngẩn người hai giây rồi mới phản ứng lại, vội vàng cởi tạp dề, nhanh chân ra mở cửa.

“Ba!” Đối diện với Ba đại gia, Khương Miên nở nụ cười ngọt ngào nhất: “Ba về lúc nào thế ạ, sao không bảo trước với con.”

Nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe của ông, đôi lông mày cô khẽ nhíu lại.

“Ba muốn cho con gái cưng một bất ngờ mà.” Hàn Húc bước vào nhà, hai vệ sĩ đứng canh hai bên cửa như hai vị thần hộ pháp.

“Tốt lắm, không bị gầy đi.” Hàn Húc cẩn thận quan sát Khương Miên, cảm thấy con gái dường như còn xinh đẹp, rạng rỡ hơn lúc ông đi, hài lòng gật đầu.

Mũi ông khịt khịt, rồi nhìn thấy ba món mặn và một món canh trên bàn — Hàn Húc đi đường dài chưa ăn gì, ngửi thấy mùi thơm này bụng liền kêu biểu tình.

“Vừa hay, ba cũng đang đói, để ba ăn cơm cùng con.”

Hai cha con ngồi xuống bàn ăn. Khương Miên thầm nói lời xin lỗi với Kỳ Yến Thư trong lòng. Ba đại gia vừa xuống máy bay đã chạy đến thăm cô, lại mệt mỏi và đói bụng, đương nhiên cô phải ưu tiên ba ruột rồi.

Cô vội xới cơm cho ông. Hàn Húc ăn thử hai miếng, mắt sáng lên: “Tay nghề của bà Lưu dạo này tiến bộ vượt bậc nhỉ.”

Khương Miên khẽ hừ một tiếng.

“Sao thế con?” Ba đại gia lập tức buông đũa, lo lắng nhìn con gái.

Khương Miên: “Ba ơi, đây là con tự nấu mà.”

Cứ ngỡ sẽ được một lời khen ngợi, ai dè sắc mặt Hàn Húc thay đổi ngay lập tức. Ông đặt bát xuống, vẻ mặt lạnh lùng: “Miên Miên, nói ba nghe, có phải bà Lưu làm việc không ra gì không?”

Khương Miên ngơ ngác: “Dạ???”

“Ba sẽ đuổi việc bà ta ngay, tìm người khác cho con.” Hàn Húc nắm lấy tay Khương Miên, nghĩ đến việc con gái cưng phải tự tay vào bếp nấu nướng là lòng ông lại bốc hỏa.

Chuyện bếp núc này có phải là việc của bảo bối trong lòng bàn tay ông đâu!

Chắc chắn là bà Lưu kia thấy con gái dạo này hiểu chuyện nên bắt đầu lười biếng, đẩy việc cho con bé làm rồi?!

Ông định rút điện thoại ra mắng người, Khương Miên mới sực tỉnh, dở khóc dở cười giật lấy điện thoại của ông: “Ba ơi, ba hiểu lầm rồi.”

Lòng cô ấm áp vô cùng, chỉ là nấu một bữa cơm thôi mà Ba đại gia đã liên tưởng xa xôi thế, xót con đến mức không chịu nổi.

Cô chẳng biết nói sao, đành ôm lấy cánh tay Hàn Húc: “Ngày thường bà Lưu nấu cơm con hay đứng cạnh xem nên học lỏm được, thỉnh thoảng tự tay làm chút đồ ăn thấy vui lắm ạ.”

“Ba thấy con có giỏi không, chỉ xem vài lần đã biết nấu cơm rồi.”

Cơ thể Hàn Húc mới từ từ thả lỏng: “Thật sao?”

Khương Miên: “Thật mà ba.”

Hàn Húc lập tức đổi sang vẻ hớn hở. Chỉ cần con gái không bị ức h.i.ế.p là được, nhìn đống thức ăn trên bàn, ông thấy con gái mình đúng là cái gì cũng giỏi.

“Thỉnh thoảng làm cho vui thì được, chứ không được làm thường xuyên đâu.” Ông cẩn thận kiểm tra tay Khương Miên: “Nếu không tay sẽ bị thô ráp, không đẹp đâu.”

Khương Miên ngoan ngoãn gật đầu.

“Miên Miên.” Ba đại gia hắng giọng, vờ như tình cờ hỏi: “Mấy ông bố khác có biết con biết nấu cơm không?”

Khương Miên nén cười.

Câu hỏi của Ba đại gia thực chất là muốn biết mấy ông kia đã được ăn cơm cô nấu chưa.

Từ nhỏ đến lớn, những câu hỏi kiểu này chưa bao giờ dứt.

Ví dụ như hồi nhỏ, Khương Miên chia quà cho bốn ông bố, ai cũng sẽ hỏi xem những người khác có được chia không — nếu ai là người đầu tiên được nhận quà, người đó có thể đi khoe khoang suốt mấy ngày trời.

Tóm lại, bốn ông bố tranh giành tình cảm của con gái bằng đủ mọi chiêu trò.

Thiên sư ba ba thực ra đã ăn cơm cô nấu rồi, nhưng...

Khương Miên lắc đầu, cố tình hạ thấp giọng như thể đang chia sẻ bí mật: “Hiện tại chỉ có mình ba biết thôi đấy ạ.”

Nụ cười trên môi Hàn Húc càng rộng hơn. Ông trân trọng bày biện thức ăn lại một chút, dùng điện thoại chụp ảnh, rồi còn chụp chung với con gái một tấm, cuối cùng ăn sạch sành sanh mọi thứ trên bàn.

Hạnh phúc nhất trên đời là khi đi xa về được thấy con gái, lại được ăn bữa cơm do chính tay con nấu~

Hàn Húc đã hơn hai mươi tiếng không chợp mắt, nhưng ăn xong vẫn cố gắng gượng để trò chuyện với Khương Miên.

“Ba ơi, để con bóp vai cho ba nhé.” Chẳng đợi ông từ chối, Khương Miên đã đứng sau lưng ông, nhấn vào các huyệt đạo trên vai, tiện thể truyền một chút linh lực vào người ông.

Hàn Húc định bảo con đừng làm kẻo mỏi tay, nhưng mí mắt cứ díp lại, chưa đầy một phút sau ông đã tựa vào ghế sofa ngủ say.

Tay Khương Miên không dừng lại, cô tiếp tục xoa bóp cho đến khi linh lực mỏng manh của mình chạy được một vòng trong người Ba đại gia mới thôi.

Lau mồ hôi trên trán, nhìn Ba đại gia ngủ ngon lành, Khương Miên mỉm cười.

====================

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.