Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Chương 2

Cập nhật lúc: 30/07/2026 14:02

Một bóng người thong dong bước qua ngưỡng cửa.

Lạc Chiêu Nhan mặc bộ y phục cũ đã rách rưới, nhuốm đầy vết m.á.u khô dính tàn tàn, từng bước từng bước tiến vào đại sảnh.

Tất cả quan khách gấm vóc lụa là hai bên đồng loạt lùi lại, ánh mắt tràn ngập kinh hãi như nhìn thấy ma quỷ.

Mặt Lạc Thanh Dao cắt không còn một giọt m.á.u, hô hấp ngưng trệ.

Tiêu Cảnh Nguyên đứng bật dậy, trợn tròn mắt không tin nổi vào thị lực của mình.

Lạc Chiêu Nhan dừng bước, ánh mắt lướt qua chiếc quan tài màu đen đặt giữa sảnh, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười giễu cợt.

"Tang lễ hoành tráng thế này..."

"Là chuẩn bị cho ai vậy?"

Lạc Thanh Dao nhanh ch.óng thu lại sự hoảng loạn trong mắt, giọt nước mắt thương xót lại dâng lên.

Nàng ta lao tới, vươn tay muốn ôm lấy Lạc Chiêu Nhan để giả vờ vui mừng khôn xiết:

"Chiêu Nhan! Muội còn sống! Tốt quá rồi, muội làm tỷ tỷ lo..."

"Bốp!"

Một cái tát giòn tan vang dội giữa đại sảnh yên tĩnh.

Lạc Thanh Dao bị tát ngã giật lùi về sau, gương mặt xinh đẹp lập tức sưng đỏ.

Lạc Chiêu Nhan thu tay lại, cúi đầu nhìn xuống Lạc Thanh Dao, giọng nói bình tĩnh đến rợn người nhưng lạnh thấu xương tủy:

"Tỷ tỷ, cú đẩy xuống vực hôm đó... muội còn nhớ rất rõ."

2.

Tiếng "Bốp!" vang lên ch.ói tai giữa đại sảnh Lạc phủ.

Toàn bộ khách khứa, trưởng lão cùng gia nhân trợn mắt ngơ ngác, cả đại sảnh lập tức c.h.ế.t lặng.

Lạc Thanh Dao ôm lấy một bên mặt sưng đỏ, nước mắt rã rời trôi theo lớp phấn nát.

Nàng ta ngước mắt nhìn Lạc Chiêu Nhan, giọng nghẹn ngào tủi hổ:

"Chiêu Nhan... Ta vì quá đau lòng khi nghe tin muội ngã xuống vực, hoảng hốt nên mới lầm tưởng muội đã..."

Mấy vị trưởng lão lập tức nhíu mày, có người bước ra quát lớn:

"Nghiệt chướng! Tỷ tỷ ngươi vì ngươi mà thương khóc đến ngất đi nảy lại, ngươi vừa trở về đã giơ tay đ.á.n.h người, thật hỗn láo!"

Lạc Chiêu Nhan không buồn liếc mắt nhìn vị trưởng lão nọ.

Nàng thong dong đi tới bên cạnh chiếc quan tài màu đen tuyền bằng gỗ tuyết tùng đắt giá đặt ngay giữa sảnh.

Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên nắp gỗ cứng gõ.

"Cốc. Cốc."

"Quan tài tốt như vậy."

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua một lượt:

"Không biết là chuẩn bị cho ai nữa."

Một câu nói nhẹ hẫng khiến cả đại sảnh nghẹn ngào cứng họng.

Chưa ai kịp lên tiếng phản bác, một thân ảnh trượng phu đã bước vội ra từ phía sau Lạc Thanh Dao.

Tiêu Cảnh Nguyên.

Hắn nhìn Lạc Chiêu Nhan, ánh mắt chứa đầy sự ghét bỏ cùng chán ghét không giấu giếm.

"Lạc Chiêu Nhan, ngươi đủ rồi đấy!"

Tiêu Cảnh Nguyên hất tay áo, giọng điệu kiêu ngạo:

"Một phế vật đan điền vỡ vụn như ngươi không xứng làm vị hôn thê của ta. Lần này sống sót trở về chẳng qua là may mắn mò mẫm ra được, bản chất ngươi vẫn chỉ là một phế vật bỏ đi mà thôi."

Nói rồi, hắn móc từ trong n.g.ự.c ra một tờ hôn thư màu đỏ thắm, lạnh giội nói:

"Hôm nay có mặt đông đủ trưởng lão hai gia tộc ở đây, ta muốn ngay trước mặt mọi người chính thức hủy bỏ hôn ước này!"

Lạc Thanh Dao vội vã nắm lấy tay áo hắn, giả vờ dịu dàng khuyên lăm:

"Cảnh Nguyên huynh... đừng như vậy, Chiêu Nhan muội ấy vừa mới trở về..."

Lạc Chiêu Nhan bật cười.

Nụ cười rực rỡ nhưng tràn ngập giễu cợt.

Nàng sải bước tới, không đợi Tiêu Cảnh Nguyên phản ứng đã giật phắt lấy tờ hôn thư trên tay hắn.

"Rắc! Rắc!"

Hôn thư hóa thành từng mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống đất.

Nàng gạt giọt bụi trên vai, nhếch môi:

"Không phải ngươi bỏ ta."

"Là ta chướng mắt ngươi."

Đại sảnh xôn xao náo loạn.

Tiêu Cảnh Nguyên bị chọc giận đến mức đỏ bừng mặt, gân xanh nổi ngoằn ngoèo trên trán. Hắn quát lớn:

"Lạc Chiêu Nhan! Ngươi bớt tự dát vàng lên mặt mình đi! Bất luận thế nào, ta sớm đã thích Thanh Dao rồi!"

"À? Thích từ sớm sao?"

Lạc Chiêu Nhan chậm rãi tháo từ trên cổ ra một miếng ngọc bội bạch ngọc.

Đây là tín vật đính ước mà nguyên chủ luôn coi như tính mạng, lúc nào cũng đeo bên mình.

Nàng lật mặt sau ngọc bội lên, ngón tay miết qua từng nét khắc tinh xảo.

"Nét chữ sắc sảo, phượng múa rồng bay, là chính tay Tiêu đại công t.ử khắc đúng không?"

Nàng đọc to bài thơ tình đượm màu ân ái khắc phía sau:

"'Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri... Tặng Thanh Dao muội muội.'"

Lạc Chiêu Nhan ngẩng đầu, khóe mắt cong lên:

"Người nhận đính ước là ta, nhưng chữ khắc tặng lại là Lạc Thanh Dao. Tiêu đại công t.ử cùng tỷ tỷ ta tư thông từ bao giờ vậy? Cần ta tính lại thời gian giúp không?"

Quan khách xung quanh lập tức chỉ trỏ, xầm xì bàn tán.

"Trời ơi, hóa ra đã lén lút sau lưng từ lâu rồi..."

"Lạc Thanh Dao bình thường nhìn băng thanh ngọc khiết thế mà lại cướp vị hôn phu của muội muội à?"

Mặt Lạc Thanh Dao tái nhạt như tờ giấy, lùi lại hai bước.

Tiêu Cảnh Nguyên hốc mắt trợn ngược, cứng họng không nói nổi một lời phản bác.

Đúng lúc này, một nha hoàn mặt mũi hốt hoảng từ hậu viện vội vã chạy ra.

"Không xong rồi! Lão gia ngất rồi! Lão gia nôn ra m.á.u rồi!"

Đại sảnh lập tức hỗn loạn.

Tất cả lập tức bỏ dở câu chuyện, kéo nhau xông vào hậu viện.

Trên giường lớn, Lạc lão gia nằm bất động, sắc mặt xám xịt, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió.

Mấy vị luyện đan sư danh tiếng nhất thành trì xung quanh lắc đầu bất lực:

"Ngũ tạng câu tổn, linh khí hỗn loạn, e là..."

Lạc Thanh Dao lập tức bước lên, lấy ra một viên đan d.ư.ợ.c tỏa ra dị hương:

"Đây là Bách Thảo Đan ta vất vả xin được từ tông môn, có thể hộ vệ tâm mạch của ông nội!"

Nàng ta định nhét viên đan vào miệng Lạc lão gia.

"Không muốn ông nội c.h.ế.t."

Lạc Chiêu Nhan đứng ở cửa, giọng lạnh như băng:

"Thì đừng cho ông ấy uống viên t.h.u.ố.c đó."

Mấy vị trưởng lão bốc hỏa:

"Nghiệt chướng! Ngươi không biết y thuật thì câm miệng! Thanh Dao đang cứu mạng ông nội ngươi đấy!"

Lạc Chiêu Nhan không tốn lời cãi lộn.

Nàng lướt tới, giơ tay đ.á.n.h bộp vào cổ tay Lạc Thanh Dao.

Viên đan d.ư.ợ.c rơi xuống đất, vỡ tan tành.

"Xuy..."

Viên t.h.u.ố.c vừa vỡ, một luồng hắc khí hôi hám liền bốc lên cuồn cuộn.

Sàn nhà bằng đá hoa cương lập tức bị ăn mòn thành một lỗ đen ngoạn mục.

Toàn bộ luyện đan sư có mặt biến sắc:

"Kịch độc! Đây là Táng Tâm Tán!"

Ánh mắt mọi người dồn dập đổ dồn về phía Lạc Thanh Dao.

Lạc Thanh Dao hoảng hốt quỳ sụp xuống: "Không... không phải ta! Ta không biết đan d.ư.ợ.c này có độc!"

Lạc Chiêu Nhan lờ nàng ta đi, dứt khoát bước tới bên giường.

Huyết Đồng mở rộng trong tích tắc, nhìn xuyên qua da thịt, soi rõ từng đường kinh mạch đen kịt đang bị độc tố gặm nhấm của Lạc lão gia.

Nàng rút ra ba cây ngân châm từ chiếc túi mang theo bên người.

"Xuy! Xuy! Xuy!"

Ba cây ngân châm cắm chính xác vào ba đại huyệt trên n.g.ự.c Lạc lão gia.

"Khặc!"

Lạc Lão gia đột nhiên ngồi bật dậy, nôn ra một ngụm m.á.u đen ngòm xuống đất.

Máu độc vừa chạm đất liền bốc khói nghi ngút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD