Sau Khi Xuyên Thành Phế Vật, Vạn Thú Đều Gọi Ta Là Chủ Nhân - Chương 3

Cập nhật lúc: 30/07/2026 14:02

Giây tiếp theo, Lạc lão gia mở bừng mắt, sắc mặt dần khôi phục chút hồng hào.

Cả gian phòng im phăng phắc, không một tiếng động.

Lạc lão gia thở dốc vài hơi, ánh mắt đục ngầu nhìn xung quanh, giọng khàn đục rung lên:

"Là ai..."

"Là ai muốn đầu độc ta..."

Lạc Chiêu Nhan rút ngân châm ra, bình thản lau vệt m.á.u trên ngón tay:

"Ông nội, người không phải người duy nhất bị người ta hạ độc tàn hại đâu."

Nàng xoay người, ánh mắt bén nhọn như lưỡi d.a.o ghim thẳng vào Lạc Thanh Dao.

"Năm ta sáu tuổi, vốn có Thiên Linh Cốt tự nhiên. Nhưng sau một đêm sốt cao, linh cốt biến mất, đan điền tắc nghẽn, từ đó biến thành phế vật."

Lạc Chiêu Nhan tiến lại gần Lạc Thanh Dao từng bước một:

"Mà cùng năm đó, tỷ tỷ đây lại đột nhiên thức tỉnh linh cốt hiếm có, trở thành thiên tài của gia tộc. Tỷ tỷ, sự trùng hợp này, tỷ giải thích thế nào?"

Lạc Thanh Dao giật mình, hoảng hốt phản bác:

"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người! Linh cốt của ta là do bẩm sinh!"

"Muốn biết thật hay giả, mở từ đường kiểm tra hồ sơ thiên phú năm đó là biết." Lạc Chiêu Nhan quay sang Gia chủ: "Gia chủ, người dám mở không?"

Lạc Gia chủ sắc mặt trầm xuống: "Mở từ đường!"

Mọi người kéo nhau đến từ đường gia tộc.

Cuốn hồ sơ bằng da thú cổ xưa được giở ra trước mặt tất cả trưởng lão.

Trang giấy ngả vàng ghi rõ ràng:

Lạc Chiêu Nhan – Thức tỉnh Thiên Linh Cốt, thiên tài số một hàng trăm năm qua của Lạc gia.

Mọi ánh mắt lập tức nghi ngờ nhìn sang Lạc Thanh Dao.

Lạc Thanh Dao run rẩy, trán vãi mồ hôi hột: "Hồ sơ... hồ sơ này có người làm giả! Ta không có cướp!"

Ngay lúc Lạc Thanh Dao cuống cuồng không biết phải giải thích thế nào.

Một giọng nói lạnh nhạt, trầm đục vang lên từ phía đỉnh không trung:

"Nàng nói không sai một câu nào."

Mọi người ngẩng đầu.

Một dải hắc khí cuồn cuộn giáng xuống từ tầng mây.

Nam nhân áo đen bước ra, khí thế tôn quý ép người đến mức khiến tất cả mọi người trong từ đường đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

"Bái... bái kiến Cửu Tiêu Điện chủ!"

Dung Mặc hạ cánh. Hắn không liếc nhìn bất kỳ ai, đôi mắt đen thẫm chỉ dồn thẳng vào Lạc Chiêu Nhan.

Hắn giơ tay, một khối linh ngọc lơ lửng giữa không trung.

Ánh sáng từ linh ngọc chiếu ra một màn hình ảnh rõ nét dưới đáy Vạn Thú Cốc.

Hình ảnh Lạc Thanh Dao dữ tợn sai sát thủ truy sát Lạc Chiêu Nhan, cùng cảnh nàng ta chính tay đẩy Lạc Chiêu Nhan xuống vực sâu hiện ra không thiếu một chi tiết.

Lạc Thanh Dao sợ đến mức liệt cả người, ngã sụp xuống sàn đá.

Dung Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt đằng sát khí quét qua toàn bộ Lạc gia:

"Từ hôm nay."

"Ai dám động đến nàng, chính là đối địch với Cửu Tiêu Thần Điện ta."

Toàn bộ Lạc gia run rẩy, không một ai dám thở mạnh.

Lạc Thanh Dao dập đầu lia lịa cúi đầu nhận lỗi, nhưng sâu trong đôi mắt đang gục xuống lại là sự sợ hãi cùng nghi ngờ tột cùng.

Lạc Chiêu Nhan trước đây nhút nhát, yếu đuối.

Nàng ta không biết y thuật, không biết trận pháp, càng không thể nào quen biết chứ đừng nói là khiến Cửu Tiêu Điện chủ đích thân đến chống lưng thế này.

Kẻ trước mặt này...

Có thật sự là Lạc Chiêu Nhan không?

Lạc Thanh Dao âm thầm bóp nát một giọt m.á.u giấu trong tay áo, truyền tin cho thế lực bí mật đứng sau背 để điều tra thân phận thật của Lạc Chiêu Nhan.

Đột nhiên.

"Cục... Cục..."

Một con linh điểu lông vàng óng ánh xé gió bay vào đại sảnh từ đường.

Linh điểu đáp xuống ngay trước mặt Lạc Chiêu Nhan, nhả ra một bức kim thư óng ánh.

Trên phong bì chỉ vỏn vẹn khắc bốn chữ lớn rực rỡ:

Thiên Khư Thánh Viện.

Sứ giả đi kèm linh điểu cúi người cung kính nói:

"Theo lệnh Viện trưởng, đặc biệt mang thư mời đến giao cho Lạc Chiêu Nhan cô nương nhập học."

Toàn bộ Lạc gia c.h.ế.t lặng.

Tiêu Cảnh Nguyên trợn tròn mắt không thể tin nổi. Thiên Khư Thánh Viện là thánh địa tu luyện cao nhất đại lục, người thường có rách cổ họng cũng không vào nổi!

Lạc Thanh Dao siết c.h.ặ.t t.a.y áo đến mức móng tay gãy lìa, m.á.u chảy rỉ ra.

Dung Mặc nhìn Lạc Chiêu Nhan, khóe môi khẽ nhếch lên một nét cười hiếm hoi:

"Cuộc chơi..."

"Bây giờ mới bắt đầu."

Lạc Chiêu Nhan đưa tay nhận lấy thư mời.

Ngay khi ngón tay nàng vừa bóc mở phong thư, một tấm bản đồ da dê cổ xưa lập tức rơi ra ngoài.

Ở chính giữa tấm bản đồ có khắc một biểu tượng màu đỏ rực như m.á.u.

Đó chính là dấu ấn đồng thuật từng xuất hiện trong Huyết Đồng của nàng.

Phía dưới bản đồ chỉ có một dòng chữ ngắn gọn được viết bằng m.á.u:

"Muốn biết thân thế thật sự của ngươi... hãy đến Thiên Khư Thánh Viện."

3.

Cổng chính Thiên Khư Thánh Viện.

Hàng ngàn đệ t.ử mới từ khắp các đại châu tụ hội, xếp thành từng hàng dài dằng dặc trước cánh cổng đá cao sừng sững.

Lạc Chiêu Nhan mặc bộ đồ gọn gàng, tay cầm thư mời bằng vàng nhạt thong dong bước tới.

Sự xuất hiện của nàng lập tức hút lấy mọi ánh nhìn.

"Này, kia không phải là Tam tiểu thư Lạc gia sao?"

"Lạc Chiêu Nhan? Cái cô nàng phế vật bị nát đan điền nổi tiếng khắp Huyền Linh đại lục ấy hả?"

"Một phế vật đan điền tan vỡ mà cũng đòi vào Thiên Khư Thánh Viện? Chắc chắn là đi cửa sau rồi!"

Tiếng xì xào, mỉa mai vang lên khắp bốn phía. Có kẻ còn cố tình nói to:

"Cứ chờ xem, loại ăn bám này không trụ nổi quá ngày đầu tiên đâu!"

Lạc Chiêu Nhan không thèm quay đầu, biểu cảm trên mặt tĩnh lặng như nước hồ thu. Nàng bước từng bước dứt khoát vượt qua đám đông.

Trên đài cao, một vị trưởng lão râu tóc bạc phơ nheo mắt nhìn bóng lưng nàng rất lâu. Ánh mắt ông tràn ngập kinh ngạc, như thể nhận ra một luồng khí tức huyền bí tàng ẩn trong người nàng.

Đúng lúc này, một nhóm đệ t.ử áo gấm cố tình bước sang ngang, chắn ngang lối đi của Lạc Chiêu Nhan.

Kẻ cầm đầu nhếch môi khinh bỉ: "Cút ra đằng sau xếp hàng. Loại phế vật như ngươi đứng chung hàng với chúng ta là một sự sỉ nhục."

Lạc Chiêu Nhan chưa kịp động tay, một bóng người cao ráo đã từ bên cạnh bước ra, chắn ngay trước mặt nàng.

"Chướng mắt quá đấy."

Thiếu niên mặc y phục lam nhạt, tay cầm chiếc quạt xếp, ánh mắt dứt khoát:

"Đánh giá người khác bằng lời đồn nhảm nhí, các ngươi không thấy xấu hổ à?"

Gã đệ t.ử kia tức giận quát: "Cố Trường Phong, ngươi điên rồi sao? Bênh vực một phế vật?"

Cố Trường Phong nhẹ nhàng xòe quạt: "Ta không bênh vực phế vật, ta chỉ không ưa đũa mốc mà đòi mâm son thôi."

"Ngươi——!"

Lạc Chiêu Nhan lướt mắt qua gã đệ t.ử chắn đường, khóe môi khẽ cong:

"Chó tốt không chắn đường. Muốn sủi bọt mép thì về nhà mà sủi, đứng đây cản trở người khác làm gì?"

"Ngươi nói ai là ch.ó?!"

"Ai sủi bọt mép thì ta nói người đó."

Lời vừa thốt ra, cả nhóm đệ t.ử ngẩn người, mặt mày tím tái nhưng không thể thốt thêm được câu nào để đáp trả.

Cố Trường Phong bật cười gập quạt lại, quay sang nhìn nàng bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn thích thú:

"Thú vị thật. Tại hạ Cố Trường Phong."

"Lạc Chiêu Nhan." Nàng gật đầu.

Hai người nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra sự tán thưởng ngầm.

"Đong——"

Tiếng chuông cổ vang dội xé tan bầu không khí, báo hiệu giờ tập hợp phân chia lớp học đã đến.

Tại khu vực hội trường, các đệ t.ử mới được đưa về từng phân khu.

Cố Trường Phong kéo Lạc Chiêu Nhan lại gần một nhóm ba người đang đứng riêng biệt.

"Để ta giới thiệu, đây là những người cùng phân khu với chúng ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.