Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 391

Cập nhật lúc: 27/03/2026 06:06

Phía trước đường bò của đứa nhỏ vẫn còn hai cơ quan nữa.

Thiếu niên liếc nhìn, đồng t.ử rung lên bần bật không ngừng.

"Sao? Tính tặng thêm hai bức tường đá cho nó bẻ à? Hay là muốn tăng thêm độ khó cho việc sửa chữa mật thất của chúng ta?"

Hiện trạng quá mức kỳ dị, cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ nghi ngờ bản thân mình mới là kẻ ăn vạ mất.

Thế là, trên đoạn đường Lăng Miễu tiến tới không còn xuất hiện thêm bất kỳ chướng ngại vật nào nữa. Đứa nhỏ thuận lợi bò men theo trần nhà, đến tận cùng của đường hầm.

Lăng Miễu buông tay, nhảy từ trần nhà xuống, tiếp đất chính xác lên đài đá đặt vòng quay, rồi bắt đầu xoay vòng quay.

Phía sau vòng quay, một cánh cửa bí mật mở ra. Những cơ quan liên tục tấn công bốn người kia đều dừng lại. Những cái nào còn nguyên vẹn chưa bị hỏng hóc, chầm chậm rụt lại vào trong tường.

Đường hầm phía trước được dọn sạch, bốn người đi phía sau có thể thuận lợi vượt qua đường hầm.

Nhìn đứa nhỏ vô tư tiến vào không gian tiếp theo.

Đáy mắt Phương Trục Trần sầm xuống. Hết cách rồi, trong điều kiện không được sử dụng linh khí, ưu thế của đứa trẻ này quá lớn.

Bên trong mật thất, ánh mắt của thiếu niên và viên quản sự vẫn dán c.h.ặ.t vào khối Truyền Ảnh Thạch. Cả hai á khẩu hồi lâu khi nhìn những cơ quan bị phá hỏng và đống đá vụn vương vãi trên mặt đất trong đường hầm trống rỗng.

Quản sự: "Thiếu chủ, đứa trẻ đó rất kỳ lạ."

Thiếu niên: "Ta có mắt nhìn mà."

Quản sự: "Vậy các cơ quan trong mê cung của chúng ta, có cần kích hoạt nữa không?"

Thiếu niên im lặng hồi lâu.

Hắn cũng có chút mơ hồ. Hắn đã quy định không được dùng linh lực trong mật thất chính là để phòng việc tu sĩ làm hỏng các cơ quan của hắn.

Nhưng đứa trẻ này không dùng linh lực, chỉ dựa vào sức trâu mà lại có thể đập phá cơ quan của hắn tơi bời hoa lá như vậy, hắn thật sự muốn tống cổ tất cả bọn họ ra ngoài.

Thiếu niên suy nghĩ một chút, rồi cầm lấy một pháp khí trên bàn, chậm rãi lên tiếng.

Bên kia, trong mật thất.

Sau cánh cửa bí mật ở cuối đường hầm là một mê cung.

Vài người đứng ở lối vào mê cung, trước mặt là hai ngã rẽ.

Lăng Miễu xót xa lôi từ trong túi Càn Khôn ra hai cuộn chỉ vàng, buộc ở lối vào, rồi quay sang Phương Trục Trần và Lăng Vũ.

"Chia làm hai đội đi, các người chọn một đường, bọn ta đi đường còn lại."

"Nếu một đội tìm được lối ra, đội kia cứ đi theo sợi chỉ vàng là sẽ nhanh ch.óng thoát ra ngoài."

Phương Trục Trần đưa tay nhận lấy cuộn chỉ vàng, "Được."

Lăng Vũ khẽ cau mày, "Không được, nhỡ các người ra ngoài rồi mà không gọi bọn ta thì sao? Ta muốn đổi, ngươi đi với đại sư huynh của ta, ta đi cùng Đoạn sư huynh và Bạch sư huynh!"

Cứ theo đà này, cho dù cuối cùng bọn họ phá giải được, quản sự cũng sẽ trao cửu chuyển Ngọc Trục Long cho Lăng Miễu. Nàng ta bắt buộc phải làm một việc gì đó, phải tìm cơ hội ở riêng với Đoạn Vân Chu mới được.

Khóe mắt Lăng Miễu giật giật, "Cái quái gì vậy, các người còn định giở trò trao đổi con tin à?"

Có tin đứa nhỏ này lật lọng, đập cho cô nương thơm tho mềm mại này, cùng với đại sư huynh của cô ta một trận nhừ t.ử ngay bây giờ không.

Dù sao thì nàng cũng có hai tên tay sai đi theo mà.

Lăng Vũ: "Không phải chúng ta muốn trao đổi con tin, mà là do ngươi không đáng tin. Nếu ngươi là người khiến ta yên tâm, ta đã không đưa ra yêu cầu này. Đây là cơ hội tốt để ngươi chứng minh bản thân là người đáng tin cậy đấy."

Lăng Miễu cười khẩy trong lòng, lại là trò bắt cóc đạo đức, nàng cần quái gì phải làm người khiến Lăng Vũ yên tâm chứ.

Làm một đứa thần kinh vui vẻ không tốt sao?

Thế là, đứa nhỏ hai tay chống nạnh, lớn tiếng chỉ trỏ.

"Ta biết ngươi có lý lẽ riêng, nhưng trước tiên chúng ta đừng nói lý."

"Ngươi cứ nói thẳng đi, rốt cuộc các người có muốn làm theo lời ta không? Nếu không, ta sẽ bảo hai vị sư huynh của ta đập các người một trận."

"Đại sư huynh của ta sẽ đ.á.n.h Phương sư huynh, tứ sư huynh của ta sẽ đ.á.n.h ngươi, còn ta sẽ đứng bên cạnh reo hò cổ vũ."

Sắp xếp rõ ràng rành mạch, năm người bọn họ, chủ yếu là mỗi người đều có việc để làm, không ai rảnh rỗi.

"Ngươi... ngươi sao lại vô lý như vậy!"

Lăng Vũ tức giận đến mức mất trí, nàng ta nhìn Bạch Sơ Lạc, giọng nói đầy ủy khuất và rụt rè.

"Bạch sư huynh, muội muội ta nói huynh sẽ đ.á.n.h ta, huynh... thật sự sẽ đ.á.n.h ta sao?"

Bạch Sơ Lạc bày ra vẻ mặt hoàn toàn không hiểu nàng ta đang nói gì, "Hả? Nếu thật sự đ.á.n.h nhau, tất nhiên ta sẽ ra tay rồi, nhưng ngươi tại sao lại muốn đ.á.n.h nhau với ta chứ, ngươi đâu có đ.á.n.h lại ta."

Lăng Vũ sững sờ, đây là tên ngốc sao.

Thế là nàng ta bày ra vẻ đáng thương, quay sang nhìn Đoạn Vân Chu, "Đoạn sư huynh..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 391: Chương 391 | MonkeyD