Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 392

Cập nhật lúc: 27/03/2026 06:06

Huynh không định quản chuyện này sao!? Đại sư huynh như huynh là để trưng bày à!?

Đoạn Vân Chu cau mày, "Chúng ta phải đi theo tiểu sư muội, ra ngoài sẽ thông báo cho các người, nhân phẩm của ta mà ngươi cũng không yên tâm sao?"

Lăng Vũ khựng lại, giọng lí nhí, "Muội không có ý đó..."

Phương Trục Trần đứng bên cạnh cau mày lên tiếng: "Thôi, cứ sắp xếp như vậy đi, xin lỗi ba người, tiểu Vũ sư muội chỉ hơi nhạy cảm thôi, xin ba người đừng để bụng."

Phương Trục Trần cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng lại không thể nói rõ là ở đâu, rõ ràng bình thường Lăng Vũ không phải như thế này.

Lăng Miễu không nói gì thêm, tìm một vật cố định gần lối vào, buộc sợi chỉ vàng vào đó.

Đúng lúc này, một giọng nói trầm ấm vang lên trong không gian, "Thời gian thử thách còn nửa nén hương."

Mấy người bên trong: "?"

Mọi người tìm kiếm xung quanh mấy vòng, không thấy bóng dáng ai, âm thanh chắc hẳn phát ra từ một pháp khí nào đó.

Lăng Miễu cau mày hỏi những người khác, "Lúc chúng ta mới bước vào, quản sự có nói là bị giới hạn thời gian không?"

Đoạn Vân Chu cẩn thận suy nghĩ một hồi, rồi lắc đầu, "Không có."

Bạch Sơ Lạc lập tức gào lên.

"Sao tự nhiên lại lòi ra thêm cái quy định này, lúc chúng ta vào cũng đâu có nói, thế này chẳng phải là ăn vạ sao?"

Đối diện với thắc mắc của Bạch Sơ Lạc, giọng nói vô hình kia chẳng thèm đoái hoài, cứ thế rành rọt tuyên bố: "Quá nửa nén hương mà vẫn chưa phá được toàn bộ cơ quan, coi như thử thách thất bại."

"Cái gì thế này."

Bạch Sơ Lạc nhăn nhó, "Đường đường là Trích Tinh Lâu mà cũng chơi trò lật lọng giữa chừng sao, giờ phải làm thế nào đây?"

"Chỉ đi qua đường hầm ban nãy thôi mà chúng ta đã mất gần nửa nén hương rồi. Giờ lại bắt phá hết cơ quan trong mê cung chỉ với nửa nén hương còn lại, chuyện này thực sự hoang đường."

"Hoang đường à? Có gì mà không thể."

Đứng đằng kia, Lăng Miễu, người đang cúi gập gỡ sợi chỉ vàng, mang vẻ mặt đăm chiêu. Nàng dứt khoát tháo tung sợi chỉ vàng vừa mới cột xong, bước tới chỗ Phương Trục Trần, lấy nốt cuộn chỉ vàng trên tay hắn rồi nhét lại vào túi Càn Khôn của mình.

Sau đó, đứa nhỏ uốn éo tay chân, khởi động gân cốt.

"Theo sát ta."

Lăng Miễu: Tốt thôi, nếu các người đã chơi xấu trước, không tuân thủ luật lệ, vậy thì đừng trách ta không nương tay nhé.

Trong căn phòng bí mật, quản sự lo lắng nhìn vị thiếu niên vừa buông pháp khí xuống.

"Thiếu chủ, sao lại đột nhiên thêm cái luật này vào? Trước đó chúng ta đâu có giới hạn thời gian."

Thật ra ông cũng chẳng phản đối việc thêm luật, chỉ là sợ đám tu sĩ này ra ngoài sẽ bêu rếu chuyện bọn họ tự ý thay đổi luật chơi.

E rằng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Trích Tinh Lâu.

Lời của quản sự lọt thỏm vào tai thiếu niên, "Hừ, giờ thì có rồi đấy."

Lật lọng thì đã sao, đây là mê cung do hắn tạo ra, chẳng lẽ hắn lại trơ mắt đứng nhìn đám người này phá nát tâm huyết của mình?

Hắn đã nương tay cho nửa nén hương, không đá họ ra ngoài ngay lập tức, như vậy là nhân nhượng lắm rồi!

RẦM!

Thiếu niên vừa dứt lời, từ viên đá Truyền Ảnh bỗng vang lên tiếng tường đá vỡ vụn inh tai nhức óc.

Một tiếng nổ lớn vừa dứt, lại tiếp tục vang lên những tiếng nổ khác dồn dập.

Hai người giật mình nhìn sang. Khi nhận ra hình ảnh phản chiếu trong viên đá Truyền Ảnh, con ngươi họ co rụt lại, tim như nghẹn lại, thiếu niên thậm chí còn cảm nhận được vị m.á.u tanh xộc lên tận cổ.

Tại lối vào mê cung, bóng dáng năm người đã biến mất dạng.

Lúc này, họ đang băng qua mê cung với tốc độ ch.óng mặt.

Đúng vậy, băng ngang qua mê cung!

Chỉ thấy bên trong mê cung, đứa nhỏ tung một đ.ấ.m đập nát bức tường trước mặt, năm người ung dung bước qua. Tiếp tục đ.ấ.m vỡ bức tường tiếp theo, năm người lại đi qua. Lại đ.ấ.m nát thêm bức nữa, năm người lại đi qua.

Đứa nhỏ chẳng cần nghỉ ngơi, một đ.ấ.m là một bức tường vỡ vụn, mọi chuyện diễn ra vô cùng trơn tru. Chỉ trong chớp mắt, năm người đã tới trung tâm mê cung, rồi chỉ vài hơi thở sau, họ đã sắp thoát ra ngoài.

Thiếu niên và quản sự trong phòng bí mật c.h.ế.t sững, trố mắt nhìn nhóm người đang vượt qua mê cung bằng một phương thức man rợ và bạo lực chưa từng thấy. Hồi lâu sau, thiếu niên mới định thần lại, mặt tái mét vì tức giận.

"Sao nó lại dám làm thế! Nó lấy gan hùm mật gấu ở đâu ra!!!"

Tiếng quát của hắn vừa dứt, bức tường cuối cùng cũng bị đập vỡ, Lăng Miễu đã dẫn theo bốn người vượt qua mê cung theo đường chim bay.

Đứa nhỏ phủi tay, rũ sạch bụi đất trên người, ngoái đầu nhìn lại lối vào mê cung, rồi cảm thán một câu triết lý: "Đường chim bay là con đường ngắn nhất."

Phương Trục Trần và Lăng Vũ nhìn hàng lỗ thủng lớn phía sau, trong lòng thầm hiểu, dù hôm nay họ có thực sự phá được mê cung và giành được Cửu Chuyển Ngọc Trục Long, thì dựa theo công lao, mười mươi là nó sẽ thuộc về Lăng Miễu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 392: Chương 392 | MonkeyD