Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 832
Cập nhật lúc: 31/03/2026 01:02
Kết hợp với lần trước Dĩ Trạch dùng quả trứng của sư tôn làm vật dẫn mà lại có thể truyền tống thẳng đến Trùng Lâu Cung, cộng thêm những lời mắng c.h.ử.i lúc Ngân Trúc nổi trận lôi đình mà nàng nghe được, Lăng Miễu có thể mơ hồ đoán ra được những uẩn khúc bên trong.
Hai vợ chồng này cất công bày ra trận thế lớn như vậy, chắc chắn là để xuống hạ giới tìm con trai.
Kết quả đám ma tướng ngốc nghếch kia lại nhận nhầm nàng thành người cần tìm.
Nguyên nhân có lẽ liên quan đến cây trâm đó. Lúc bấy giờ sư tôn nàng có đeo trâm để che giấu ma khí, còn nàng thì không. Nói như vậy, ma khí trong cơ thể nàng xác suất cao cũng có liên quan đến sư tôn nhà mình.
Chỉ là không ngờ tới, một quyết định tựa như trò đùa của những kẻ ở thượng giới lại khiến đám người ở hạ giới điên cuồng đến mức đầu rơi m.á.u chảy, nghĩ lại đúng là nực cười.
Tuy nhiên, điều càng không thể ngờ tới hơn là đám ma tướng đó đi quanh đi quẩn, vòng vèo mãi cuối cùng cũng thành công xuống được hạ giới, nhưng lại lôi chính Thái t.ử nhà mình ra đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Thứ gọi là duyên phận, đúng là vi diệu không thể diễn tả bằng lời.
Nhớ lại bộ dáng tức giận bừng bừng của Ngân Trúc trong đại điện hôm đó, Lăng Miễu nhịn không được muốn thè lưỡi.
Chuyện này mà để Ngân Trúc xâu chuỗi lại được tiền nhân hậu quả, e rằng nóc chính điện của Trùng Lâu Cung cũng bị bà ấy lật tung mất!
Mẫu thân của sư tôn tính tình thật đáng sợ, dọa người quá đi mất.
Thân phận đột ngột bị Lăng Miễu vạch trần, tiểu hắc xà nghiêng đầu, lại thè lưỡi khè một tiếng. Đôi mắt nó nhìn Lăng Miễu chằm chằm, nhưng cũng chẳng có thêm biểu hiện gì khác.
Thấy vậy Lăng Miễu khẽ thở dài, cũng phải, sư tôn nhà nàng hiện tại chỉ là một con rắn nhỏ, nàng còn trông mong người bày tỏ thái độ gì được cơ chứ.
Nàng chống cằm, vừa định nói thêm vài câu.
Bên ngoài điện chợt truyền đến tiếng bước chân 'lạch cạch lạch cạch' vô cùng dồn dập.
Lăng Miễu giật mình, vội vàng đè thấp giọng, nói với con rắn nhỏ đang nghiêng đầu: "Sư tôn, có người đến rồi, con phải đi đây, vài ngày nữa lại tới thăm người nhé!"
Trước khi đi, nàng ngẫm nghĩ một chút, lại bổ sung thêm một câu.
"Người phải ăn nhiều cơm vào, mau mau lớn lên nha!"
Nói xong, Lăng Miễu khởi động ngọc bài, thân ảnh liền biến mất vô tung.
Giây tiếp theo, cửa phòng bị đẩy mạnh 'rầm' một tiếng, Thương Linh nhíu c.h.ặ.t mày đứng sừng sững ở bậu cửa.
Kể từ lần trước trải qua cơn chấn động khó hiểu vì một đứa trẻ, dạo gần đây hắn luôn bất giác lưu tâm đến những chấn động khí tức xung quanh, chỉ cần nhận thấy có khí tức lạ là lập tức lao đến ngay.
Tuy Ẩn thân pháp bào kia lợi hại, nhưng đối diện với Thương Linh, căn bản không thể che đậy đến mức không một kẽ hở.
Thương Linh đi vài bước đã đến trước sập. Hắn cau mày đảo mắt nhìn một vòng xung quanh, phóng ma khí ra cẩn thận dò xét mọi ngóc ngách trong phòng. Chẳng tìm thấy gì cả, ngoại trừ việc tiểu hắc xà đáng lẽ đang ngủ nay lại thức giấc, trong phòng không có bất kỳ dị thường nào khác.
Thương Linh cúi đầu hỏi tiểu hắc xà: "A Ngô, vừa rồi có người tới đúng không?"
"Có một tiểu nữ oa từng đến đây, phải không?"
Tiểu hắc xà thò lưỡi khè một tiếng, không có chút phản ứng nào khác, tự mình cuộn tròn lại, nằm úp sấp, chớp chớp mắt, sau đó nhắm nghiền lại.
Đối phương, con rắn nhỏ kia, thái độ vô cùng lạnh nhạt, đến một sắc mặt hòa hoãn cũng không có, càng không có chút ý muốn hợp tác nào.
Thương Linh: "?"
Thế là ý gì? Con rắn nhỏ này bị sao vậy? Sao thoạt nhìn tâm trạng có vẻ không được tốt cho lắm? Hắn đến không đúng lúc sao? Nó không thích hắn đến à?
Nhìn biểu hiện của tiểu hắc xà, hắn có thể lờ mờ đoán được kẻ đó chính là tiểu nữ oa đã xông vào Trùng Lâu Cung ngày hôm đó.
Nghe Lê Nguyên báo cáo rằng dò xét được khí tức của Thương Ngô trong cơ thể tiểu nữ oa kia, hắn đã mường tượng ra được nguyên nhân sự tình.
Thương Linh nhìn tiểu hắc xà đã nhắm mắt say ngủ, môi hơi hé mở, rồi lại khép vào, cuối cùng vẫn nuốt câu "con lớn khôn không thể giữ lại bên mình" trở lại vào bụng.
Ở một đầu khác, Lăng Miễu khởi động tấm ngọc bài thần kỳ trong tay, chỉ trong chớp mắt đã an tọa trở lại Thôn Sơn Các. Dĩ Trạch và Cẩn Chu vẫn đứng đực ở chỗ cũ chờ nàng về.
Thấy nhóc con lại xuất hiện, Dĩ Trạch không nói hai lời, bước những bước dài xông tới, vươn tay túm c.h.ặ.t lấy cổ áo sau của nàng xách bổng lên, chỉ sợ nàng lại chạy mất.
Lăng Miễu: "Ây ây? Huynh làm cái gì vậy hả?"
Cẩn Chu: "Không đúng! Phải là ngươi làm cái gì mới đúng! Vừa rồi ngươi chạy đi đâu!"
Lăng Miễu: "Ta đi viễn du chứ đi đâu hỡi người bạn thân mến, nhưng chẳng phải ta đã về rồi đây sao! Hai người các huynh bị làm sao vậy, sao lúc nào cũng giật mình thon thót thế!"
