Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 833
Cập nhật lúc: 31/03/2026 01:02
"Chúng ta giật mình thon thót!?"
Dĩ Trạch và Cẩn Chu đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
"Tự ngươi thoắt ẩn thoắt hiện, lại còn trách chúng ta cứ làm quá lên!?"
"Vậy có phải chúng ta còn nợ ngươi một lời xin lỗi không?"
"Rốt cuộc vừa rồi ngươi đã chạy đi đâu!"
Lăng Miễu cất gọn đồ đạc, nhẹ giọng dỗ dành xoa dịu cảm xúc của hai người.
"Ây da, hai huynh bình tĩnh một chút đi nào, ta chỉ đi Ma giới một chuyến thôi mà."
"Cái gì!?"
Cảm xúc của hai người kia càng lúc càng kích động hơn! Thậm chí có chút ngấp nghé ranh giới của sự sụp đổ.
"Vừa rồi ngươi! Tự mình chạy đến Ma giới á?"
"Ngươi qua đó bằng cách nào!"
"Đi một lần thì thôi đi, tại sao lại còn đi lần thứ hai!"
"Lần thứ hai tại sao đi lâu như vậy!"
"..."
Lăng Miễu cạn lời nhìn Dĩ Trạch và Cẩn Chu, âm thầm cất tấm ngọc bài đi. Hai người này, ngoài miệng thì nói đã sống ngần ấy năm, thực chất là yếu bóng vía, chẳng chịu được chút đả kích nào.
Lăng Miễu: "Được rồi, ta ra ngoài cũng đủ lâu rồi, ta phải quay về Hỗn Độn chi cảnh đây."
Dĩ Trạch sửng sốt một chút, không ngờ tâm trạng của nhóc con này lại bình tĩnh đến thế. Hắn vội vàng lên tiếng: "Khoan đã! Chuyện đi Ma giới, nếu ngươi không muốn nói thì chúng ta tạm thời không nhắc tới. Nhưng ngươi đừng vội về Hỗn Độn chi cảnh! Hai người chúng ta còn có chuyện muốn tìm ngươi!"
Hắn nhìn ra rồi, đối với cái chuyện chạy đi Ma giới một cách khó hiểu của mình, Lăng Miễu căn bản là không có ý định giải thích rõ ràng với hắn.
Thôi bỏ đi! Không nói rõ thì không nói rõ, ai bảo người ta là tiểu Các chủ cơ chứ!
Đứa trẻ này hành xử phi lý đến cực điểm.
Hắn mà quản nhiều, lỡ người ta không vui, chạy mất dạng thì biết làm sao.
Nhưng đối với những chuyện hoang đường xảy ra mấy ngày nay, hắn vẫn phải lắm miệng khuyên can vài câu.
Thấy ánh mắt Lăng Miễu rơi trên người mình, Dĩ Trạch hít sâu một hơi.
"Lăng Miễu, chúng ta hãy cùng xem xét lại chuyện ngày hôm nay một chút!"
"Tuy Tiên vương không so đo tính toán."
"Nhưng, ngươi đường đường là Các chủ của Thôn Sơn Các, thanh danh vốn đã chẳng tốt đẹp gì, vừa mới trở về đã vác cả căn nhà đi đập người ta, lại còn đi tạc nổ Thanh Vân Các của người ta, nói thế nào cũng không thích hợp."
"Huynh nói đúng, ta cũng thấy không thích hợp."
Gần như ngay trong giây tiếp theo, Lăng Miễu liền gật đầu, đồng ý với cách nói của Dĩ Trạch.
Sự chất vấn của Dĩ Trạch và cái gật đầu tán thành của nhóc con nối đuôi nhau, cực kỳ trôi chảy mượt mà.
Dĩ Trạch ngẩn người, hắn dùng ánh mắt quái dị chằm chằm nhìn nhóc con hồi lâu, giọng nói cứng đờ cất lên.
"Vậy sau này ngươi còn làm thế nữa không?"
Nhóc con trông có vẻ rất ngoan ngoãn: "Sau này sẽ không làm vậy nữa."
Dĩ Trạch: "..."
Cẩn Chu: "Ít nhất ngươi cũng phải giả bộ suy nghĩ hai giây rồi mới trả lời câu hỏi của Dĩ Trạch chứ?"
Làm lệ qua loa đến mức lộ liễu thế này!
Hay là ngươi trực tiếp viết tám chữ 'Hư tâm tiếp thu, kiên quyết không sửa' lên mặt luôn cho rồi.
Dĩ Trạch và Cẩn Chu đồng loạt thở dài sườn sượt.
Nhóc con: "Được rồi! Hai người các huynh, còn việc gì khác không vậy?"
Dĩ Trạch bất lực thở dài, nhẫn nhịn hồi lâu, cuối cùng chỉ biết suy sụp xua xua tay: "Không còn gì nữa."
Nhóc con: "Được, vậy ta về trước đây."
Cẩn Chu phẩy tay: "Đi đi đi đi."
Bầu không khí yên tĩnh chừng vài giây.
Lăng Miễu quái dị nhìn Dĩ Trạch: "Vậy huynh còn đứng ngây ra đó làm gì? Tiễn ta về đi chứ!"
Cứ làm như nàng biết đường tự đi về không bằng.
Dĩ Trạch: "..."
Khung cảnh trước mắt biến đổi, Lăng Miễu một lần nữa xuất hiện tại Hỗn Độn chi cảnh, dưới bầu trời xám xịt ấy.
Nàng đạp lên Huyền Thiết đại kiếm, nương theo phương vị của Lai Phúc mà bay đi.
Dọc đường, Lăng Miễu hiếm khi chìm vào trầm mặc.
Giọng nói non nớt của Thải Diễm vang lên trong đầu nàng: 'Lăng Miễu, ngươi đều đã biết con tiểu hắc xà kia chính là Ma tộc Thái t.ử rồi, vì sao còn muốn quay lại thăm hắn?'
Lăng Miễu: 'Hắn là sư tôn của ta, lại từng cứu mạng ta, tại sao không đi thăm hắn?'
Thải Diễm: 'A lế? Ngươi quên rồi sao? Chẳng phải Dĩ Trạch đã nói với ngươi rồi ư? Kiếp trước ngươi chính là bị Ma tộc Thái t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t đó!'
'Lúc đầu ta còn tưởng, ngươi quay lại là muốn nhân lúc hắn ốm mà lấy mạng hắn cơ đấy.'
Kết quả ngươi lại chạy về dặn dò người ta phải ăn nhiều cơm hơn một chút?
Lăng Miễu trầm mặc chốc lát: 'Mỗi người khác nhau, đứng ở những lập trường khác nhau, thứ nhìn thấy được cũng sẽ khác nhau.'
'Điều ngươi vừa nói, đó là lời lẽ của Dĩ Trạch.'
'Nhưng rốt cuộc nên đưa ra phán đoán như thế nào, đó là chuyện của ta.'
'Quạ đen là loài chim mang điềm lành, nó cảm nhận được nguy hiểm liền bay đến nhắc nhở con người tai họa sắp ập đến, nhưng con người lại nói chính quạ đen đã mang tai họa đến.'
