Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 980

Cập nhật lúc: 01/04/2026 04:02

Hắn bàng hoàng, con phế vật này... lại có thêm một con linh thú nữa sao? Vô lý! Nàng ta không phải bị coi là kẻ bỏ đi, đến mức chẳng con linh thú nào thèm dòm ngó, mãi không lập khế ước được với con nào hay sao? Mới rời Thần Thú Phủ bao lâu mà đã tậu được hai con rồi?

Một tiếng nổ lớn vang lên, kéo theo đó là một bóng đen khổng lồ che lấp cả tầm nhìn của hắn.

Kỷ Hoài Triệt mở to mắt, liên tục lùi lại, mồ hôi lạnh lập tức ướt đẫm áo khi nhìn thấy con quái vật đồ sộ thình lình hiện ra trước mặt Thẩm Họa Lan.

Con kỳ lân rực lửa khổng lồ ấy gần như choán hết diện tích võ đài.

Đứng trước sự vĩ đại của nó, hai con linh thú của hắn chẳng khác nào những món đồ chơi trẻ con nhỏ bé.

Cuộc chiến chưa kịp bắt đầu đã vội vàng ngã ngũ.

"Rống rống rống rống!"

Hỏa Kỳ Lân ngửa cổ lên trời gầm vang, nhưng tiếng gầm ấy không mang tính chất khích lệ tinh thần, mà giống như một khúc khải hoàn ca mừng chiến thắng.

Âm thanh rúng động cả đất trời.

Tại khu vực của Thần Thú Phủ, Thẩm Kỳ bật khỏi ghế, không giấu nổi vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy con quái thú trong l.ồ.ng giam lửa: "Kỳ... Lân?"

Thẩm Thiên Vũ cũng sững sờ trước cảnh tượng trên võ đài, tim đập thình thịch. Vậy là nãy giờ Thẩm Họa Lan đấu với nàng ta mà chưa thèm lật ngửa át chủ bài. Đôi môi nàng ta run rẩy không kiểm soát.

Nó có kỳ lân!? Nó lập khế ước với một con kỳ lân!?

"Không thể nào... Sao con phế vật đó lại được sở hữu kỳ lân... Nó lấy tư cách gì chứ..."

Trên võ đài.

Hỏa Kỳ Lân sau khi đ.á.n.h giá tình hình liền lao vào tấn công không chút chần chừ.

Cú húc đầu tiên của nó nhắm thẳng vào Trường Tí Cự Viên, đẩy mạnh con vật này vào bức tường dây leo bốc cháy, khiến nó xuyên thủng cả l.ồ.ng giam. Cú đớp thứ hai, nó dễ dàng ngoạm lấy cổ họng Bát Trảo Hải Hoàng, nhai nghiến một cách tàn nhẫn, mặc kệ những tiếng kêu la ngăn cản tuyệt vọng của Kỷ Hoài Triệt. Chỉ trong chớp mắt, hai con linh thú của Kỷ Hoài Triệt đã nằm sóng soài bên mép võ đài, không còn chút sinh khí.

Kỷ Hoài Triệt bị kỳ lân dồn ép, khí thế hung hãn của nó khiến hắn khiếp sợ, đứng chôn chân tại chỗ, ngay cả việc nhận thua cũng quên béng. Trong khoảnh khắc thất thần đó, một sắc xanh lạnh lẽo xẹt ngang qua khóe mắt hắn.

"Từ từ đã!"

Kỷ Hoài Triệt hốt hoảng quay đầu, nhìn Thanh Xà Đằng đang lao tới như một mũi tên, miệng gào to: "Ta bảo đợi đã!"

Bốp! Kỷ Hoài Triệt bị Thanh Xà Đằng tông mạnh văng xa, lưng đập vào bức tường dây leo rực lửa rồi ngã lăn quay xuống đất. Toàn thân hắn đau nhức như bị xé toạc, khả năng chiến đấu cũng biến mất hoàn toàn ngay tức khắc.

"Hộc!"

Kỷ Hoài Triệt phun ra một ngụm m.á.u, cố gắng gượng dậy nhưng lại nghe thấy tiếng xẻng cày sột soạt tiến về phía mình.

Ngẩng đầu lên một cách khó nhọc, hắn thấy Thẩm Họa Lan đang từ tốn bước tới. Nàng đang cúi nhìn hắn bằng gương mặt vô hồn, trên tay lăm lăm chiếc xẻng cỡ lớn ban nãy.

"Đợi... Đợi chút!"

Kỷ Hoài Triệt cố hết sức chống đỡ, nghiến răng trừng mắt nhìn Thẩm Họa Lan, muốn khơi dậy chút lòng trắc ẩn từ nàng.

"Thẩm Họa Lan! Y tu... sao có thể làm hại người khác chứ!"

"Ngươi có biết không?"

Thẩm Họa Lan mở miệng, giọng nói bình thản đến rợn người.

Ngôn Khanh, nãy giờ vẫn dán mắt vào trận đấu, không hiểu sao Thẩm Họa Lan dù nắm chắc phần thắng lại toát lên một nỗi tuyệt vọng tột độ đến vậy.

Thẩm Họa Lan từ từ giơ cao chiếc xẻng. Tay nắm cán xẻng của nàng hằn lên những đường gân xanh, nhưng trên khuôn mặt lại có những giọt nước lăn dài.

Nàng nhìn xoáy vào Kỷ Hoài Triệt, thầm thì:

"Ta đã từng thề, đôi bàn tay này, cả đời chỉ dùng để chữa bệnh cứu người."

Trong cơn mơ hồ, Thẩm Họa Lan như nghe thấy lời dặn dò của mẹ.

'Lan nhi, đôi tay y tu của chúng ta, sinh ra là để bảo vệ.'

Nhưng mẹ ơi, nếu một người yếu đuối đến mức không bảo vệ nổi chính mình, thì làm sao bảo vệ được người khác? Hơn nữa, trên đời này, có biết bao kẻ chẳng xứng đáng được bảo vệ, phải không mẹ? Keng! Chiếc xẻng phang thẳng xuống, giáng một cú tàn bạo lên Kỷ Hoài Triệt.

Mái tóc nàng xõa tung, che khuất nửa khuôn mặt, giấu đi cả những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Nhát xẻng này khiến toàn bộ người ở phía đại lục Thần Thú c.h.ế.t lặng. Chẳng ai ngờ Thẩm Họa Lan - kẻ từng bị xem là đồ bỏ đi yểu điệu, lại có lúc ra tay tàn nhẫn đến thế.

Ngôn Khanh ngẩn người nhìn những gì đang diễn ra trên đài.

Có giọt nước rớt xuống tay hắn. Hắn nhìn xuống, bàn tay mình đã ướt đẫm từ khi nào. Hắn sững sờ, đưa tay lên ngắm nhìn giọt nước đọng trên tay.

Hắn... khóc rồi sao? Bốp! Từ trên đài lại truyền đến một tiếng va chạm đinh tai nhức óc.

Ngôn Khanh cau mày, trấn tĩnh lại, đứng dậy nhìn về phía trưởng lão của Tiên Đảo Phủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 950: Chương 980 | MonkeyD