Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 981

Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:09

"Thôi đủ rồi, Kỷ Hoài Triệt của Vân Liên Tông xin chịu thua."

"Chịu thua?"

Trưởng lão của Tiên Đảo Phủ còn chưa kịp mở miệng, tiếng Thẩm Họa Lan đã cất lên.

Nàng không thèm ngẩng đầu lên, chỉ giáng thêm một cú xẻng nữa vào cằm Kỷ Hoài Triệt. Kỷ Hoài Triệt lập tức hộc m.á.u mồm, không thốt nên lời nào nữa.

Nàng ngẩng khuôn mặt không cảm xúc lên, chạm ánh mắt Ngôn Khanh, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương.

Nàng nhàn nhạt nói: "Nhưng hắn ta, có nói tiếng nào là muốn nhận thua đâu."

"Ngươi..."

Ngôn Khanh sững sờ nhìn Thẩm Họa Lan, chợt nhận ra nàng trở nên quá đỗi xa lạ. Gương mặt rõ ràng vẫn là nét thân thuộc ấy, nhưng hắn lại thấy dường như nhòa đi, mờ ảo khó nắm bắt.

Trước kia, nàng luôn bám lấy hắn, coi hắn là người quan trọng nhất trên đời, kiên nhẫn chờ đợi hắn gạt bỏ rào cản trong lòng để đón nhận nàng.

Hắn từng tin tưởng điều đó một cách tuyệt đối.

Nhưng chỉ trong tích tắc này, niềm tin vững chãi ấy tựa hồ sụp đổ tan tành. Một cảm giác bất lực, như sắp đ.á.n.h mất đi thứ gì đó vô giá, len lỏi khắp cơ thể, khiến hắn khẽ run rẩy, đến cả đầu ngón tay cũng trở nên buốt lạnh.

Trong giây phút ấy, hắn dường như quên mất việc phải lên tiếng ngăn cản hành động tiếp theo của Thẩm Họa Lan.

Đoàng! Đoàng! Đoàng! Nhát xẻng thứ ba giáng xuống người Kỷ Hoài Triệt, tiếp đó là nhát thứ tư, thứ năm. Tiếng xẻng va chạm với da thịt, xương cốt vang lên một âm thanh rùng rợn, vang vọng khắp võ đài.

Kỷ Hoài Triệt vốn đã mang trọng thương từ đòn tấn công của Thanh Xà Đằng. Đối mặt với chiếc xẻng hung hãn, hắn hoàn toàn không còn khả năng phản kháng. Hắn nằm gục trên mặt đất, đau đớn oằn mình, nôn ra ngụm m.á.u tươi, ý thức dần nhạt nhòa.

"Cứu... với..."

"Có ai... cứu... ta... với..."

"Thẩm... Thẩm Họa Lan... cầu xin cô... ta cầu xin cô..."

Đôi môi Kỷ Hoài Triệt mấp máy, phát ra những âm thanh đứt quãng, mờ mịt. Cằm hắn đã trật khớp, khiến hắn chẳng thể nào nói tròn vành rõ chữ.

"Suỵt."

Trong khoảnh khắc mê man sắp sửa ngất lịm, hắn nhìn thấy Thẩm Họa Lan đặt ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng.

Mái tóc xõa tung theo từng cử động, che đi nửa khuôn mặt, trông nàng lúc này tiều tụy nhưng đáng sợ đến rợn người. Nước mắt lã chã rơi trên má, lại bị sức nóng ngùn ngụt xung quanh hong khô ngay lập tức, chẳng kịp rơi xuống mặt đất.

Hắn nghe thấy tiếng nàng thì thầm nhè nhẹ, tựa như lời nỉ non của quỷ dữ.

"Đừng lên tiếng."

"Bởi vì hiện tại, kẻ yếu đuối là ngươi."

"Vậy nên, họ sẽ chẳng nghe thấy gì đâu."

Kỷ Hoài Triệt ho sặc sụa, phun ra ngụm m.á.u đỏ tươi, tuyệt vọng nhìn chiếc xẻng một lần nữa giơ cao.

Thẩm Họa Lan thều thào: "Đau không? Ta mong ngươi sẽ khắc cốt ghi tâm cảm giác này, cái cảm giác bị kẻ khác tàn nhẫn chà đạp là như thế nào."

Dường như có thứ gì đó dồn nén tận sâu đáy lòng bấy lâu nay cuối cùng cũng được giải phóng.

Bốp! Nhát xẻng giáng xuống, Kỷ Hoài Triệt hoàn toàn mất đi ý thức, nằm liệt trên mặt đất với đôi mắt trắng dã, không còn chút động tĩnh.

Tại khu vực của Nguyệt Hoa Tông, Hàn Vận khoanh tay trước n.g.ự.c, khẽ mỉm cười tán thưởng: "Cũng khá đấy."

Một y tu mà lại có thể ra tay quyết đoán đến nhường này, quả thực khiến bà phải nhìn bằng con mắt khác.

Hàn Vận khẽ gật đầu với vị trưởng lão chuyên chế tạo binh khí ngồi bên cạnh.

"Ừm, chiếc xẻng này được chế tác rất tỉ mỉ."

Vị trưởng lão tay quệt mồ hôi hột, lúng túng đáp lễ: "Đa tạ Tông chủ đã quá khen."

Nói đoạn, ánh mắt ông lại không tự chủ hướng về phía võ đài.

Chuyện này đúng là chỉ có người trong cuộc mới thấu! Ngày hôm qua, ông mới dốc lòng rèn cho nữ y tu không biết dùng binh khí này một chiếc xẻng làm v.ũ k.h.í. Vậy mà sang ngày hôm sau, nàng ta đã dùng chính chiếc xẻng đó nện cho một tu sĩ Hóa Thần Thất Giai tơi bời hoa lá, nhát nào nhát nấy như b.úa bổ, đ.á.n.h cho đối thủ lật trắng mắt, bất tỉnh nhân sự.

Thật là điên rồ... Chuyện này biết thanh minh thế nào bây giờ...

"Đủ rồi! Điểm đến là đủ!"

Vị trưởng lão chủ trì trận đấu lên tiếng can thiệp.

Thẩm Họa Lan liếc ông một cái, rồi vung tay lên. Lập tức, những ngọn lửa bùng cháy dữ dội và những sợi dây leo khổng lồ bao quanh võ đài đồng loạt chui tọt xuống mặt đất. Trên đài chỉ còn lại Thanh Xà Đằng và Hỏa Kỳ Lân.

Thanh Xà Đằng ngạc nhiên trườn tới gần Thẩm Họa Lan. Nó cảm thấy trạng thái của nàng lúc này không bình thường chút nào. Rõ ràng là đã thắng trận, thế nhưng tại sao luồng khí tức tỏa ra từ nàng lại kỳ lạ đến vậy? Nàng mang theo vẻ tuyệt vọng tột cùng, hơi thở dồn dập, tựa hồ như sắp sửa ngộp thở đến nơi. Ngay cả khi các đệ t.ử Vân Liên Tông mang vẻ mặt ái ngại đi qua, khiêng Kỷ Hoài Triệt xuống đài, nàng cũng chẳng hề có lấy một phản ứng. Nàng dường như bị nhốt trong một cái bong bóng vô hình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sau Khi Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Bia Đỡ Đạn, Ta Đánh Cả Sư Môn Phát Khóc - Chương 951: Chương 981 | MonkeyD