Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 275

Cập nhật lúc: 04/05/2026 09:42

“Chú ơi.”

Trình Bình đang quay lưng về phía cửa, nhưng Đô Đô tinh mắt, là người đầu tiên nhìn thấy.

Đô Đô cách một ngày lại đến nhà Trình Bình, Hạ Hàn tự nhiên hiểu rõ nguyên nhân.

Diệp Phạn đi vắng lâu như vậy, Hạ Hàn sẽ giúp cô trông nom Đô Đô cẩn thận.

Từ rất lâu trước đây, Hạ Hàn đã tự giác gánh vác trách nhiệm của một người cha.

Chỉ có điều trước kia là cha dượng, còn nay là cha ruột.

Hạ Hàn vẫy tay gọi Đô Đô: “Đô Đô lại đây nào.”

Đô Đô thoắt một cái nhảy khỏi sô pha, chạy lon ton đến trước mặt Hạ Hàn.

Cậu bé ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh mắt đầy mong chờ nhìn Hạ Hàn.

“Chú ơi, Đô Đô muốn ra ngoài chơi.”

Đôi mắt Đô Đô sáng lấp lánh, tựa như có những vì tinh tú rơi vào, cực kỳ giống với đôi mắt của Diệp Phạn.

Hạ Hàn bật cười: “Đô Đô muốn đi đâu nào?”

Đô Đô nghiêng đầu, nghĩ mãi không ra: “Đi cùng chú ạ.”

Trong lòng Hạ Hàn bỗng dâng lên một ý nghĩ.

“Đô Đô, cháu có muốn đến nhà chú không?”

Đô Đô ban đầu có chút kỳ lạ, cậu bé vốn tưởng nơi này chính là nhà của Hạ Hàn.

Nhưng rất nhanh, cậu bé lại nhớ đến lời giải thích trước đây của anh.

Bởi vì Hạ Hàn không muốn bị Đô Đô hiểu lầm là kẻ xấu bắt cóc trẻ con, anh đã giải thích với cậu bé rằng, nơi này chỉ là một nửa ngôi nhà của anh.

Đô Đô dùng chất giọng sữa trẻ con hỏi: “Là nửa ngôi nhà còn lại của chú sao ạ?”

Hạ Hàn gật đầu: “Đô Đô có muốn đi không?”

Sau khi biết Đô Đô là con trai ruột của mình, khát khao muốn thấu hiểu trọn vẹn mọi điều về cậu bé trong lòng Hạ Hàn càng trở nên cháy bỏng.

Trước kia anh quá bận rộn, số lần gặp Đô Đô cũng không tính là nhiều, càng đừng nói đến việc có thời gian ở riêng cùng con.

Hạ Hàn muốn dần dần tìm hiểu mọi sở thích và thói quen của Đô Đô.

Để khi chỉ có hai người bên nhau, anh cũng có thể chăm sóc con một cách chu toàn.

Đô Đô không hề hay biết tâm tư của Hạ Hàn, cậu bé đương nhiên nghĩ rằng chú ở đâu thì mình sẽ theo đó.

Đô Đô lập tức đồng ý: “Dạ có, Đô Đô muốn đi ạ.”

Hạ Hàn chào hỏi Trình Bình và dì Lý một tiếng, rồi dẫn Đô Đô ra ngoài.

Trời đã sang những ngày chớm đông, những cơn gió thổi qua mang theo chút lạnh lẽo cắt da, không khí phảng phất hơi buốt giá.

Hạ Hàn cầm lấy chiếc áo khoác nhỏ của Đô Đô, anh ngồi xổm xuống, tự tay mặc áo cho cậu bé.

Đô Đô từ trước đến nay luôn rất ngoan ngoãn, cậu bé phối hợp vươn hai tay ra, để Hạ Hàn l.ồ.ng tay áo vào.

Hạ Hàn giúp Đô Đô đội mũ lên đầu, trên mũ có hai chiếc tai thỏ rũ xuống bên má, càng tôn lên vẻ đáng yêu của cậu bé.

Đô Đô tóm lấy hai chiếc tai thỏ bên má, khuôn mặt tràn ngập vẻ phấn khích.

“Xuất phát thôi nào.”

Lúc ra khỏi cửa, trời đã bắt đầu sập tối.

Hạ Hàn đặt Đô Đô ngồi vào ghế an toàn dành cho trẻ em, cậu bé ngoan ngoãn ngồi yên không hề phản kháng.

Cũng chẳng biết có phải vì trên xe có thêm Đô Đô hay không, mà Hạ Hàn lái xe cẩn thận hơn ngày thường rất nhiều.

Anh giảm tốc độ, lo sợ cậu bé sẽ cảm thấy không thoải mái.

Đến khi tới nhà Hạ Hàn, ánh mặt trời đã hoàn toàn khuất dạng, màn đêm buông xuống bủa vây không gian.

“Oa, nhà chú rộng quá đi mất.”

Đô Đô tò mò đưa mắt nhìn ngó xung quanh, đối với cậu bé mà nói, nơi đây giống hệt một thế giới hoàn toàn mới mẻ.

Cậu bé sải những bước chân ngắn củn, chạy từ đầu này sang đầu kia, vẻ hưng phấn không hề vơi đi chút nào.

Từ lúc biết Đô Đô là con trai mình, Hạ Hàn luôn tâm niệm muốn nuôi dạy cậu bé trở thành một người đàn ông kiên cường.

Thế nhưng hiện tại, nhìn Đô Đô chạy lăng xăng, trái tim anh vẫn luôn thấp thỏm không yên, chỉ sợ con ngã sẽ đau, sẽ khóc, sẽ không vui.

Đô Đô chạy đến bên cầu thang dẫn lên tầng hai, cậu ngước nhìn bậc thang trải dài, vừa nhấc chân lên định bước lại vội thụt lùi lại.

Cậu bé vươn hai tay về phía Hạ Hàn, tạo thành một tư thế đòi bế kinh điển.

Hạ Hàn đã sớm nhìn thấu sự nhút nhát của con trai.

Anh khẽ bật cười, lập tức nhấc bổng Đô Đô lên, vững bước tiến lên tầng hai.

Hai bàn tay nhỏ bé của Đô Đô vòng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Hạ Hàn.

Hạ Hàn bế Đô Đô vào thư phòng của mình, trong phòng chứa rất nhiều sách.

Với đôi chân ngắn của Đô Đô, cậu bé hoàn toàn chẳng thể với tới những ngăn sách trên cao.

Hạ Hàn cứ thế đi theo sau lưng Đô Đô, giữ một khoảng cách không quá xa cũng không quá gần.

Vừa vặn nằm trong tầm tay mà Đô Đô có thể chạm tới.

Đô Đô gần như đã chơi đùa đến mệt nhoài, trên vầng trán nhỏ lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Hạ Hàn nhớ kỹ lời dặn của Trình Bình, anh đưa tay kiểm tra lớp áo lót bên trong của Đô Đô.

Bởi vì Đô Đô chạy nhảy quá nhiều, quần áo đã ướt đẫm mồ hôi.

Vào những ngày thời tiết như thế này, đổ mồ hôi rồi gặp gió rất dễ sinh bệnh cảm mạo.

Vì vậy, Hạ Hàn bế Đô Đô vào phòng ngủ, thay cho cậu bé bộ quần áo đã mang theo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.