Showbiz: Mẹ Ruột Của Nhân Vật Phản Diện Sống Đời An Yên - Chương 276

Cập nhật lúc: 04/05/2026 11:07

Hạ Hàn khéo léo tròng chiếc áo qua đầu Đô Đô.

Một cái đầu tròn xoe bù xù chui ra, đôi mắt to tròn thao láo nhìn chằm chằm vào Hạ Hàn.

Hạ Hàn khẽ cười, đưa tay cạo nhẹ lên ch.óp mũi Đô Đô.

“Đô Đô là người bạn nhỏ đầu tiên đến thăm nhà chú đấy.”

Ánh mắt Đô Đô sáng bừng, cậu bé nghiêng đầu, cất tiếng hỏi.

“Vậy mẹ cháu đã đến đây bao giờ chưa ạ?”

Hạ Hàn thoáng ngẩn người, ngay sau đó liền bật cười: “Mẹ cháu chưa từng đến đây.”

Đô Đô chớp chớp mắt, đưa ra một đề nghị khiến Hạ Hàn vô cùng mãn nguyện.

Giọng nói trẻ con ngọt ngào, mềm mại vang lên giữa căn phòng.

“Vậy lần sau chúng ta đưa mẹ đến đây chơi nhé.”

Sắc mặt Hạ Hàn khẽ động, nơi đáy mắt xẹt qua một tia ý cười cực kỳ mờ nhạt.

“Được thôi.”

Tại một nơi khác.

Vòng thách đấu cuối tuần đã cận kề, trong biệt thự, các thí sinh tham gia tranh tài đều đang chạy đua với thời gian, giành giật từng giây từng phút để luyện tập.

Nhóm năm người Diệp Phạn và Thường Tố sẽ tham gia vòng thách đấu, còn trong số sáu thí sinh còn lại, ban tổ chức sẽ chọn ra hai ba người biểu diễn xen kẽ giữa các phần thi.

Tuy trước đây họ đều từng học qua nhạc cụ, nhưng nếu không mài giũa thêm, dù là kỹ thuật hay thủ pháp cũng sẽ trở nên gượng gạo, xa lạ.

Hơn nữa, để truyền tải trọn vẹn linh hồn của một bản nhạc chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi lại càng là điều vô cùng nan giải.

Các thí sinh hoàn toàn không biết gì về đối thủ của mình, ban tổ chức cũng cố tình ngăn chặn mọi khả năng họ có thể chạm mặt nhau.

Bởi vậy, ngay cả trong quá trình luyện tập, hai nhóm thí sinh cũng bị tách biệt hoàn toàn.

Khu vực luyện tập của thí sinh chính thức và thí sinh thách đấu nằm ở hai tòa nhà cách xa nhau vời vợi.

Và sẽ chẳng ai có thể ngờ được rằng, những thí sinh thách đấu đã đặt chân đến hiện trường ghi hình.

Tại một phòng tập nhạc.

Không khí chớm đông mang theo chút buốt giá, quang cảnh ngoài cửa sổ bắt đầu nhuốm màu tiêu điều, tĩnh mịch.

Diệp Phạn đứng giữa phòng, chiếc đàn violin kê vững chãi trên vai. Nét mặt cô toát lên vẻ tập trung cao độ, tiếng đàn vang vọng khắp không gian.

Cô đắm mình vào cảm xúc của bản nhạc, tựa hồ đang phiêu du trong một thế giới khác.

Đã ở lỳ trong phòng tập một thời gian dài, Diệp Phạn vẫn không ngừng lặp đi lặp lại những giai điệu ấy. Cô chẳng hề hay biết thời gian đang lặng lẽ thoi đưa, và dường như cũng chẳng màng bận tâm.

Tập luyện quá lâu, bả vai và cánh tay của Diệp Phạn đều đã nhức mỏi tột cùng.

Nhưng cô hoàn toàn phớt lờ những cơn đau đớn về mặt thể xác, tâm trí chỉ đặt vào việc cảm nhận bản nhạc.

Với những người theo nghiệp đàn hát lâu năm, mang trên mình thương tích là điều khó tránh khỏi.

Một phút tỏa sáng trên sân khấu là thành quả của mười năm miệt mài khổ luyện dưới ánh đèn. Bất kỳ ai tỏa sáng rực rỡ trước ánh nhìn của công chúng đều đã trải qua những chuỗi ngày rèn luyện vô cùng khắc nghiệt.

Bản nhạc 《 Chim sơn ca 》 này đối với Diệp Phạn mà nói, mang một ý nghĩa vô cùng trọng đại.

Ở thế giới trước kia, khi cô còn là sinh viên nhạc viện, lần đầu tiên đứng trên sân khấu trường biểu diễn, cô đã tấu lên chính bản nhạc này.

Diệp Phạn không ngừng luyện tập, chỉ với một tâm niệm muốn biến mọi chi tiết trở nên hoàn mỹ tuyệt đối.

Trong lúc biểu diễn, cô khát khao mang đến cho khán giả những trải nghiệm và cảm xúc thăng hoa nhất. Mong rằng mỗi một người nghe đều có thể thấu cảm được những thông điệp mà cô muốn truyền tải.

Khi tiếng đàn vừa dứt, một tiếng gõ cửa vang lên từ phía ngoài.

Diệp Phạn thoáng giật mình, cô cất lời, hướng về phía người ngoài cửa nói: “Mời vào.”

Cánh cửa mở ra, người bước vào không ai khác chính là Hạ Hàn.

Hạ Hàn khoác trên người một chiếc áo măng tô đen, có vẻ như chỉ khoác hờ hững, vậy mà lại càng tôn lên vẻ lạnh lùng, tĩnh mịch của khuôn mặt anh.

Nhìn thấy anh, Diệp Phạn cũng không cảm thấy quá bất ngờ.

Tầm mắt Hạ Hàn dừng lại trên dáng người Diệp Phạn, trên tay cô cầm chiếc violin, ánh mắt thẳng tắp nhìn sang.

Chẳng hiểu sao, trong tâm trí Hạ Hàn chợt lóe lên một bức họa.

Trong bức họa ấy, có những đóa hoa trắng muốt sắp tàn phai, thoang thoảng một mùi hương thanh đạm.

Từng đợt, từng đợt hương thơm ùa tới.

Một mùi hương tinh khiết và trong vắt.

Hệt như Diệp Phạn vậy.

Hạ Hàn khép cửa, chậm rãi bước về phía Diệp Phạn: “Chim sơn ca?”

Diệp Phạn gật đầu, nhàn nhạt ừ một tiếng: “Anh nghe được từ phía ban tổ chức sao?”

Khóe môi Hạ Hàn khẽ cong, không đáp lại.

Chất giọng của anh trầm thấp: “Tối qua Đô Đô đã đến nhà tôi.”

“Vậy sao?” Khi nhắc tới Đô Đô, vẻ bình thản trên gương mặt Diệp Phạn có chút buông lỏng.

Hạ Hàn tiếp lời: “Là tôi đưa Đô Đô đến, thằng bé rất vui vẻ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.