Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 369: + 370 chẳng Lẽ Thật Sự Có Thai Rồi? (3)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:13
Vừa nãy, Hạ Tầm Song thậm chí không cần nhìn, chỉ tùy tiện vung tay đã ném chuẩn xác hộp sữa vào thùng rác. Xin hỏi, đây là năng lực siêu nhiên gì thế?!
Nhìn bóng lưng cô dần khuất đi, dì Trần vẫn đứng ngây người, kinh ngạc đến nỗi chẳng thốt nên lời.
Còn Hạ Châu Ngữ, cả người nhếch nhác, sau khi lấy lại hơi, lại ngửi thấy trên mặt nồng nặc mùi sữa, chẳng hiểu sao lại thấy buồn nôn dữ dội.
“Uệ——!!”
Cô ta chẳng thèm để ý gì nữa, bịt miệng chạy thẳng về phía nhà vệ sinh.
Đợi dì Trần hoàn hồn lại, chỉ nghe trong phòng tắm vang lên từng tiếng nôn khan liên tiếp, bà ta hơi lo lắng đi theo:
“Nhị tiểu thư, cô không sao chứ?”
Hạ Châu Ngữ vẫn còn nôn, không buồn đáp lại.
Dì Trần vừa nhẹ vỗ lưng cô ta, vừa nhớ lại buổi sáng — lúc ăn sáng cô ta cũng nôn nao, kén cá chọn canh, cái này chê tanh, cái kia không ăn, khiến bà ta phải loay hoay nửa buổi mới làm ra món mà cô ta miễn cưỡng chịu ăn.
“Nhị tiểu thư… chẳng lẽ cô… có thai rồi à?”
Một câu nói vô tâm của dì Trần khiến Hạ Châu Ngữ sững người tại chỗ.
Vừa nãy… Hạ Tầm Song cũng đã buông một câu như thế!
Sắc mặt Hạ Châu Ngữ lập tức trở nên tái nhợt. Cô ta chợt nhớ ra — kỳ kinh của mình đã trễ nửa tháng, đến giờ vẫn chưa có dấu hiệu sẽ đến.
Chẳng lẽ… cô ta thật sự có thai rồi sao?!
Nghĩ đến khả năng đó, Hạ Châu Ngữ vội ngẩng đầu nhìn dì Trần, hạ giọng nói nhanh:
“Dì Trần, đi mua cho tôi vài que thử thai, nhớ kỹ — đừng để ai biết, kể cả ba mẹ tôi.”
Bởi vì… cô ta cũng không dám chắc đứa bé này rốt cuộc là của ai.
“Có thai không phải là chuyện tốt sao?” – dì Trần thầm nghĩ.
Dù gì cô ta và thiếu gia nhà họ Trần cũng đã đính hôn, tuổi tác hai bên cũng chẳng nhỏ nữa. Sao Nhị tiểu thư lại muốn giấu kín chuyện này như vậy?
Dù có chút thắc mắc, nhưng làm lâu năm trong nhà giàu, dì Trần hiểu rõ nhiều chuyện biết ít lại tốt hơn.
“Vâng, tôi đi ngay.”
Sau khi dì Trần rời đi, ánh mắt Hạ Châu Ngữ dừng lại trên gương trước mặt.
Trong gương là khuôn mặt nhợt nhạt của cô ta, cùng dấu vết bóp cổ vẫn còn hằn rõ trên làn da trắng.
Trên khuôn mặt ấy, sự không cam lòng dần dần bò lên.
Hạ Tầm Song đã không còn chỗ dựa nào rồi, dựa vào đâu mà vẫn dám hống hách như vậy?!
Cảm giác đau rát nơi cổ càng khiến nỗi tức giận của cô ta bốc lên dữ dội.
Khuôn mặt tái nhợt dần vặn vẹo, hai bàn tay chống trên bồn rửa từ từ siết lại.
Hạ Tầm Song… Lâm Vãn Niên… chỗ dựa…!!!
Một tia sắc lạnh lóe lên trong đôi mắt tối sẫm của cô ta.
Ngay sau đó, một ý nghĩ nham hiểm chợt nảy ra trong đầu.
Hạ Tầm Song trở lại phòng mình.
Vừa đặt ba lô xuống, cô đã thấy khung ảnh rơi vỡ trên sàn nhà.
Trong nhà này ngoài mấy người giúp việc, thì số người ra vào chỉ có mấy miệng đó — cần gì nghĩ nhiều, cô cũng đoán được là ai làm.
Nhìn bức ảnh vỡ, Hạ Tầm Song biết rõ nguồn gốc của nó.
Nhưng cô không có chút cảm xúc nào.
Đã là thứ nguyên chủ để lại, cô sẽ không tùy tiện vứt bỏ.
Cô cúi xuống, kéo tấm ảnh ra khỏi đống thủy tinh vỡ, tiện tay đặt vào ngăn kéo, rồi gom kính vỡ cùng khung ảnh hỏng bỏ vào thùng rác.
Sau khi dọn dẹp xong, Hạ Tầm Song ngồi trước bàn trang điểm, khẽ lẩm bẩm:
“Chậc… không hiểu nguyên chủ có mắt kiểu gì, lại thích cái loại đàn ông cặn bã như Trần Cảnh Sơn, còn vì hắn mà buồn bã lâu như thế.”
Câu nói vừa dứt, “rầm” một tiếng — bức ảnh đặt trên giá sách đột nhiên rơi xuống!
Dù gan Hạ Tầm Song có to đến đâu, cô vẫn giật mình thon thót vì cảnh tượng đột ngột ấy.
“Khỉ thật, không cho nói nữa hả? Chẳng phải cô đã quên tên đàn ông khốn kiếp đó rồi sao, tôi c.h.ử.i hắn vài câu thì có gì sai.” Hạ Tầm Song không nhịn được lại lẩm bẩm một tiếng, dù trên đời này thật sự có ma, cô cũng chẳng sợ.
Ma thì có gì đáng sợ, cái đáng sợ nhất là lòng người!
Cô ngồi xuống ghế, nhấc đôi chân dài lên, rồi dựng lại bức ảnh vừa bị ngã khỏi giá sách.
Trước khi làm rõ được chuyện vợ chồng Hạ Vĩ Tài đang che giấu điều gì, cô vẫn chưa thể rời khỏi nhà họ Hạ. Nếu là trước đây, với tính cách thẳng thắn của mình, cô đã thu dọn đồ đạc và đi ngay rồi.
Giờ thì, vợ chồng Hạ Vĩ Tài chắc hẳn còn mong cô mau rời khỏi đây, nhưng cô lại cố tình không để họ được như ý.
Ở lại xem đám “kiến con” đó sẽ giở thêm trò gì, chẳng phải càng thú vị hơn sao?
Cứ xem như là giúp nguyên chủ đòi chút lãi vậy!
Nghĩ đến đó, Hạ Tầm Song khẽ nhếch môi cười mỉa, đáy mắt lạnh băng.
Cô thật sự muốn xem thử, lũ kiến không biết lượng sức đó còn có chiêu gì chưa tung ra.
——
“Anh ơi, anh Lâm ơi, đoán xem em vừa thấy ai ở bệnh viện?”
Vừa lên xe, trợ lý Tiểu Bạch của Quý Lâm đã không kìm được kích động trong lòng, vội lấy điện thoại ra gọi cho anh để chia sẻ bí mật chấn động vừa phát hiện.
Dạo gần đây, vì ông chủ của cậu tham gia một kỳ trong chương trình “Phép Tắc Rừng Rậm” với tư cách khách mời, cậu tự nhiên cũng biết được mối quan hệ tốt đẹp hiện tại giữa ông chủ và Hạ Tầm Song — hơn nữa, cô còn là ân nhân cứu mạng của anh ta.
Vì vậy, Tiểu Bạch cảm thấy mình phải báo chuyện này cho Quý Lâm biết.
“Trời chưa sáng mà cậu bị ma ám hả?”
Quý Lâm vừa chợp mắt lại, kết quả bị cú điện thoại của cậu ta làm tỉnh giấc, tức đến mức muốn ném Tiểu Bạch thẳng xuống Thái Bình Dương.
“Anh Lâm, là tin siêu to khổng lồ luôn đó! Anh chắc chắn không muốn nghe à?”
Tiểu Bạch vốn quen với việc bị mắng, nên dù bị anh nổ cho một tràng, cậu vẫn điếc không sợ súng, chẳng để trong lòng, “Nhưng mà là chuyện liên quan đến chị Song đó nha~”
Quý Lâm đang mơ màng buồn ngủ, định quát “Cút đi!”, nhưng lời vừa đến miệng, nghe thấy tên Hạ Tầm Song, cơn bực trong lòng liền bay đi phân nửa.
“Cậu vừa nói gì?”
Quả nhiên, chỉ cần là chuyện liên quan đến người mà anh Lâm để tâm, dù có giận đến đâu, cũng tan biến ngay.
“Hôm nay sáng em đau dạ dày, nên đến bệnh viện lấy thuốc…”
Nghe cậu lải nhải cả đống, Quý Lâm nhíu mày, cố nén giận:
“Nói trọng điểm!!!”
Ai mà rảnh nghe cậu kể lể chứ.
“Em sắp nói tới điểm chính rồi.” Tiểu Bạch rầu rĩ trong lòng — mình nói bị đau dạ dày, vậy mà ông chủ chẳng thèm hỏi han lấy một câu.
Hu hu, buồn quá, muốn khóc mất thôi!
Khi nãy, sau khi lấy t.h.u.ố.c xong, Tiểu Bạch vừa bước ra khỏi bệnh viện thì trông thấy một bóng dáng quen thuộc — là Hạ Tầm Song.
Ban đầu cậu còn định chạy tới chào, ai ngờ lại thấy cô ném thứ gì đó trong tay vào thùng rác.
Liên hệ đến việc đây là bệnh viện, cậu lập tức đoán cô có thể đến khám bệnh.
Khi đang lo sợ liệu có phải kết quả không tốt hay không, thì Hạ Tầm Song đã mang balo rời đi.
Tiểu Bạch bước đến chỗ cô vừa đứng, nhìn thấy thứ bị ném vào thùng rác — đó là một bản “Kết quả xét nghiệm ADN”.
Dưới sự thôi thúc của tò mò, cậu đã nhặt nó lên xem.
Giờ phút này, nhìn tờ giấy bị xé thành mấy mảnh vẫn nằm trong tay mình, tim Tiểu Bạch vẫn chưa bình tĩnh nổi.
Cậu kể lại toàn bộ những gì mình thấy — bao gồm cả kết quả trên tờ xét nghiệm đó — cho Quý Lâm ở đầu dây bên kia.
