Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 371: + 372 Tại Sao Cậu Ta Cũng Ở Đây? (1)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 16:13
Nghe được kết quả đó, Quý Lâm cũng lập tức ngồi bật dậy từ trên giường, câm lặng hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình:
“Chuyện này đừng để lộ ra ngoài, bản báo cáo xét nghiệm… tìm chỗ nào không có người rồi vứt đi!”
Vừa dứt lời, anh lại đổi ý ngay:
“Thôi, báo cáo đó cứ giữ lại đi, đừng để ai phát hiện. Sau này nhớ mang đến cho tôi.”
Dù sao thì chuyện Hạ Tầm Song không phải là con ruột của nhà họ Hạ, nếu truyền ra ngoài, nhất định sẽ gây nên chấn động không nhỏ — mà chưa biết sẽ là tốt hay xấu — nên càng ít người biết càng tốt.
“Em hiểu rồi!” Tiểu Bạch dĩ nhiên biết đây là chuyện lớn, nên mới liều mình thò tay vào thùng rác nhặt lại bản báo cáo.
May mà túi rác vừa mới thay, ngoài tờ báo cáo bị xé rách ra thì không dính gì bẩn cả.
Cúp điện thoại, Quý Lâm lại rơi vào trầm mặc. Anh muốn giúp Hạ Tầm Song, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu; cũng chẳng biết khi cô biết được mình không phải con ruột của vợ chồng nhà họ Hạ, liệu có đau lòng hay không…
Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Quý Lâm vẫn quyết định gọi điện cho cô.
Sau khi Dì Trần mua về mấy que thử thai của nhiều nhãn hiệu khác nhau, Hạ Châu Ngữ liền ôm hết vào phòng ngủ, suốt một thời gian dài cũng không bước ra.
Cô thử từng que một, và kết quả——
Cô có thai rồi!!
Nhìn con số hiển hiện trước mắt, trên gương mặt Hạ Châu Ngữ không hề có chút vui mừng nào, ngược lại còn tái nhợt, rồi cả người ngã phịch xuống tấm thảm.
Cô có thai rồi!!
Thật sự có thai rồi!!
Hạ Châu Ngữ bực bội vò tóc, vẻ mặt rối loạn không tin nổi. Cô đứng bật dậy, vội vàng cầm túi xách chạy ra ngoài.
“Nhị tiểu thư, cô định ra ngoài à? Kết quả thế nào rồi?” Dì Trần thấy cô đi ra, liền tò mò đi theo sau, mặt đầy vẻ hóng chuyện.
Vốn đã bực bội không chịu nổi, nay lại nghe tiếng ríu rít bên tai, Hạ Châu Ngữ càng thêm khó chịu. Cô khựng lại, quay phắt người, trừng mắt nhìn Dì Trần, giọng mang đầy đe dọa:
“Chuyện này, tốt nhất bà phải giữ kín, đừng để lọt ra ngoài nửa chữ, nếu không tôi khiến bà không sống yên đâu.”
Bị ánh mắt sắc bén của cô dọa cho toàn thân run rẩy, Dì Trần lập tức thu lại hết vẻ tò mò, giọng run run nói:
“Vâng, Nhị tiểu thư, tôi tuyệt đối không nói với ai đâu.”
“Hừ!” Hạ Châu Ngữ hừ lạnh một tiếng, rồi xoay người rời đi.
Nhìn theo đuôi xe dần khuất, vẻ mặt Dì Trần lập tức xị xuống, lẩm bẩm oán thán:
“Hừ cái gì mà hừ, chẳng qua là may mắn đầu thai tốt hơn người ta một chút, có gì mà vênh váo! Dữ tợn như vậy… cái loại ngoài mặt một kiểu, sau lưng một kiểu như cô, đàn ông nào mà chịu nổi chứ!”
Vừa quay người, Dì Trần vô tình chạm phải ánh nhìn từ tầng hai. Cả người bà lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch.
Hỏng rồi… Vừa nãy mình nói, chẳng lẽ bị người ta nghe thấy hết rồi sao?
Lúc này, Hạ Tầm Song đang đứng bên cửa sổ phòng mình ở tầng hai, ánh mắt đầy hứng thú nhìn xuống cảnh tượng vừa rồi.
Khi nãy cô nghe thấy Hạ Châu Ngữ nói cái gì đó… “phải giấu thật kín” sao?
Khóe môi cô khẽ cong lên, giọng đầy ý trào phúng:
“Nhà họ Hạ này, đúng là người nào người nấy thú vị, ai cũng có bí mật không thể nói ra.”
Hai tay cô khoanh trước ngực, gương mặt xinh đẹp mang theo nét kiêu ngạo và buông thả, nhưng trong đôi mắt lại lười nhác, xen lẫn một chút lạnh lùng xa cách.
Thấy vậy, Dì Trần bỗng cảm giác mu bàn chân lại đau âm ỉ, hoảng sợ đến mức vội vã quay người bỏ chạy.
Dù sao thì có bị nghe thấy cũng chẳng sao, đại tiểu thư và nhị tiểu thư vốn chẳng ưa gì nhau, bà không tin là Hạ Tầm Song sẽ chạy đến mách lại với Hạ Châu Ngữ mấy lời bà vừa nói.
Sau khi bàn bạc với Lâm Vãn Niên, Hạ Tầm Song quyết định dẫn anh đi chơi kịch bản sát (game nhập vai phá án).
Trong nước lúc này đã vào thu, thời tiết mười mấy độ, không lạnh cũng chẳng nóng, vừa vặn dễ chịu.
Khi Lâm Vãn Niên mặc chiếc áo khoác gió dài màu đen, đeo khẩu trang và đội mũ lưỡi trai xuất hiện ở phòng trải nghiệm kịch bản sát, anh phát hiện bên cạnh Hạ Tầm Song… còn có một người nữa——
Quý Lâm!!!
Chương trình kết thúc rồi, sao người này vẫn như hồn ma không tan thế hả?
“Tại sao cậu ta cũng ở đây?” Lâm Vãn Niên nhìn sang Hạ Tầm Song, trong mắt ẩn chứa một tia ấm ức.
Không phải nói là hẹn hò sao?
Sao lại dắt theo cả một cái “bóng đèn” vậy chứ?
“Sao tôi lại không được ở đây? Nơi này đâu phải nhà anh mở.” Quý Lâm không phục, lập tức phản bác.
Dù biết hai người kia đang quen nhau, chẳng lẽ Lâm Vãn Niên còn muốn can thiệp cả việc cô kết bạn nữa chắc?
Hừ, cái tên này đúng là chỉ biết lải nhải!
Thấy tinh thần Hạ Tầm Song hôm nay trông khá ổn, Quý Lâm cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Ờ thì… dù sao chơi kịch bản sát mà, người càng đông càng vui mà.” Hạ Tầm Song khẽ ho một tiếng, nhưng giọng nói càng về sau lại càng nhỏ dần.
Khụ khụ… không hiểu sao lại thấy hơi chột dạ, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của ai đó!
Cô cũng cảm thấy mình thật vô tội. Ai mà biết hôm nay Quý Lâm nổi điên gì, cứ khăng khăng bắt cô ra ngoài chơi, không đi thì không xong.
Cô nghĩ mình đã hẹn với Lâm Vãn Niên đến chơi kịch bản sát, mà nếu thiếu người thì cũng phải ghép chơi với nhóm khác, nên dứt khoát gọi luôn anh ta đi cùng cho đủ.
Còn nữa, ánh mắt hôm nay của Quý Lâm nhìn cô cũng lạ lắm — cứ như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.
Thật khiến người ta cạn lời…
Lâm Vãn Niên nghe đến câu “người càng đông càng vui”, răng nghiến ken két, vẻ mặt âm u. Anh không có ý kiến với quyết định của Hạ Tầm Song, chỉ là… nhìn cái thằng kia thật chướng mắt mà thôi.
Ánh mắt anh nhìn về phía Quý Lâm gần như tóe lửa.
Đồ phiền phức không biết điều!
Tức c.h.ế.t đi được, lần hẹn hò đầu tiên của anh cứ thế mà bị phá hỏng rồi!
Ngay lúc đó, một giọng nói từ cửa phòng trải nghiệm vang lên:
“Ơ hay, mấy người các cậu chơi vui ghê nhỉ, ra ngoài chơi mà cũng chẳng gọi tôi. Bị tôi bắt gặp rồi nhé! Còn xem tôi là bạn không hả?”
Giọng vừa dứt, chỉ thấy Giang Dã cũng trang bị đầy đủ từ ngoài bước vào.
Tốt thật đấy, giờ thì đủ cả hai người rồi!
Hạ Tầm Song lập tức liếc nhìn Lâm Vãn Niên, biểu cảm trên mặt như đang nói:
“Anh xem, chẳng phải anh cũng mang theo một cái bóng đèn à?”
Lâm Vãn Niên nhướng mày. Khi ra khỏi nhà anh đã phát hiện Giang Dã đang lén bám theo, nên cố tình vòng quanh khu trung tâm mấy lượt, tưởng đã cắt được đuôi rồi. Không ngờ cái mũi ch.ó này lại nhạy thật!
“Sao hả, bị tôi nói trúng rồi câm à?” Nhìn ba người trước mặt, trong mắt Giang Dã đầy vẻ ai oán, cảm thấy mình bị họ bỏ rơi.
Trái tim non nớt của anh ta bị tổn thương tận… mười ngàn điểm!
Là kiểu dỗ thế nào cũng không hết giận đấy nhé!
—
Quay ngược thời gian nửa tiếng trước đó.
Giang Dã đang ở ban công tầng hai nhà mình chơi game, bỗng thấy Lâm Vãn Niên lái xe ra ngoài, ăn mặc bảnh bao, lại còn che kín từ đầu đến chân, liền cảm thấy có gì đó sai sai. Anh vội chạy xuống tầng, nổ máy xe đuổi theo.
Anh biết Lâm Vãn Niên đã phát hiện ra mình, thấy anh kia cố tình vòng qua mấy con phố trong trung tâm, tưởng đâu bị cắt đuôi mất rồi.
Kết quả, khi Giang Dã đang định bỏ cuộc, lại tình cờ thấy chiếc xe quen thuộc đậu bên đường —— rồi bắt gặp luôn cảnh Lâm Vãn Niên bước vào chính phòng trải nghiệm kịch bản sát này.
