Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 779: + 780 Đừng Sợ, Anh Sẽ Luôn Ở Bên Em (3)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:28
Lúc đó, cô vừa tan học về nhà thì trông thấy Khương Mẫn Tú ngã gục trong vũng máu, bàn tay run rẩy chỉ về phía mẹ anh – người vẫn còn đứng trên bậc thang – nghẹn giọng nói:
“Thẩm Du Ninh, sao chị lại nhẫn tâm với tôi như thế? Tôi biết chị hận tôi, hận tôi đã cướp đi A Sinh của chị, nhưng đứa bé trong bụng tôi vô tội mà! Sao chị lại không cho nó một cơ hội được chào đời chứ?”
“Khương Mẫn Tú, cô đang nói năng linh tinh cái gì vậy? Rõ ràng là chính cô tự ngã xuống mà!”
Gương mặt Thẩm Du Ninh trắng bệch, không thể tin nổi vào những lời vu khống ấy.
Cũng chính từ khoảnh khắc đó, mẹ anh bị đẩy xuống địa ngục, mang theo nỗi oan khuất không thể gột rửa cho đến tận lúc c.h.ế.t.
Lâm Vãn Niên cũng hận chính bản thân mình năm đó – hận rằng anh không thể làm được gì cho mẹ, để rồi bà phải trả giá bằng cả sinh mạng.
Chuyện này, Hạ Tầm Song trước đây đã từng nghe anh kể qua. Dù cô không tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy, chỉ nghe vài lời thôi cũng đủ khiến người ta phẫn nộ đến nghiến răng.
“Anh có tin trên đời này có nhân quả báo ứng không?” – Cô bước đến gần anh, giọng trầm tĩnh mà kiên định – “Tất cả tội ác mà Khương Mẫn Tú đã gây ra, cuối cùng cũng sẽ phải trả giá. Có lúc không phải là không báo, mà là chưa đến lúc thôi. Chúng ta cứ chờ xem!”
Nếu ông trời không trừng phạt bà ta, thì cô sẽ thay trời hành đạo.
Còn cả gã đàn ông khốn nạn kia nữa – bất cứ ai từng làm tổn thương mẹ chồng cô, sẽ không ai được sống yên ổn.
Bởi Hạ Tầm Song chính là người có thù tất báo.
Nhân quả… thật sự tồn tại sao?
Lâm Vãn Niên cũng từng mong nhìn thấy bọn họ chịu báo ứng, nhưng suốt hơn mười năm qua, chúng vẫn sống an nhàn, tiêu d.a.o như chưa từng có gì xảy ra.
“Anh đưa em lên tầng xem một chút nhé.”
Anh không muốn nhắc lại những con người đáng ghét kia nữa, nắm tay cô, cùng bước lên bậc thang dẫn lên tầng hai.
Phòng đầu tiên họ vào là phòng của Lâm Vãn Niên khi còn nhỏ, vẫn giữ nguyên dáng vẻ năm xưa – từ cách bài trí, bộ chăn ga gối đến vật dụng xung quanh – tất cả đều mang phong cách của một cậu bé con.
“Không ngờ nha~ hồi nhỏ anh lại thích Ultraman cơ đấy.”
Hạ Tầm Song nhìn bộ chăn ga in hình siêu nhân mà bật cười khẽ.
Lâm Vãn Niên lập tức thấy nóng mặt, có phần ngượng ngùng đáp:
“Không phải anh thích đâu… Là mẹ anh tưởng anh thích.”
Kể cả sau này khi Khương Mẫn Tú danh chính ngôn thuận bước vào nhà họ Lâm, mỗi khi Thẩm Du Ninh đau khổ, bà đều qua đây ngủ cùng anh, vậy mà căn phòng này chưa bao giờ thay đổi phong cách.
Bởi nó chất chứa những ký ức đau thương nhất giữa hai mẹ con anh.
“Em ngồi một lát được không?” – Hạ Tầm Song ngẩng đầu nhìn anh hỏi.
“Em cứ tự nhiên, không cần hỏi anh.”
Anh nói, nhưng rồi cô lại kéo anh cùng ngồi xuống giường.
“Lâm Vãn Niên… em cho anh xem một thứ.”
Cô khẽ gọi tên anh.
“Hửm?”
Vừa quay đầu lại, trước mắt anh là một sợi dây chuyền phát ra ánh vàng, theo sau là tiếng “leng keng” khẽ vang lên, và ý thức của anh dần chìm vào bóng tối.
Thì ra Hạ Tầm Song biết thuật thôi miên.
Năm đó, giáo phái Huyết Sát Tông từng dùng công nghệ cao để cưỡng ép xóa một phần ký ức của cô – bởi ý chí cô quá kiên định, cộng thêm khả năng thôi miên của chính mình, nên họ buộc phải dùng đến thủ đoạn cực đoan đó.
Hôm nay, cô muốn lợi dụng sự phòng bị thấp nhất của anh, để thôi miên giúp anh chữa dứt chứng mất ngủ.
Nút thắt trong lòng anh bắt đầu từ nơi này, và cũng nên kết thúc tại chính nơi này.
Trong mơ.
Sau bao năm, Lâm Vãn Niên lại được gặp mẹ mình.
Nước mắt anh tự nhiên tuôn rơi, không sao kìm được.
Thẩm Du Ninh vẫn giữ nụ cười hiền hậu, dáng vẻ dịu dàng và trẻ trung như ngày nào.
Cổ họng anh nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt ra hai tiếng:
“Mẹ ơi.”
“Con trai mẹ, thoắt cái đã lớn thế này rồi à?” – Bà khẽ nâng tay, vuốt ve gương mặt anh, cười dịu dàng – “Đẹp trai lắm!”
“Con nhớ mẹ lắm…”
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, sợ chỉ một cái chớp mắt, bà lại biến mất như khói mây.
Lúc này, anh không còn là vị niên thần lạnh lùng xa cách, mà chỉ là một đứa con trai bình thường đang được gặp lại mẹ.
“Lớn tướng rồi mà còn khóc, hư quá~”
Thẩm Du Ninh nhẹ nhàng lau nước mắt cho anh, nụ cười vẫn hiền như gió xuân.
“Dù con có lớn thế nào đi nữa, con vẫn là đứa con của mẹ.”
Giọng anh khàn khàn, đôi mắt đỏ hoe.
Nghe vậy, bà khẽ thở dài:
“Con ngốc, lựa chọn năm đó của mẹ là để sớm thoát khỏi biển khổ… Chỉ không ngờ con lại đột nhiên trở về, khiến con phải chịu nhiều tổn thương như thế. Mẹ thật sự thấy có lỗi.”
Ngập ngừng một lát, bà lại dịu dàng nói:
“Xin lỗi, con yêu, là mẹ khiến con khổ rồi.”
Anh ôm chặt lấy bà, như muốn bù đắp cho những năm dài thương nhớ, khóc nức nở trong vòng tay ấy.
Bà chỉ khẽ vỗ lưng anh từng nhịp, như thuở xưa vẫn ru anh ngủ.
Một lúc lâu sau, anh mới ngẩng đầu, giọng nghẹn ngào:
“Mẹ ơi, mẹ có sống tốt không? Mẹ có hạnh phúc không?”
“Con ngốc, mẹ bây giờ rất hạnh phúc, con không cần lo đâu.”
Thấy nụ cười trên môi bà, anh cũng nhẹ lòng phần nào.
“Mẹ ơi, con có chuyện rất quan trọng muốn nói với mẹ.”
“Được, mẹ nghe đây, con nói đi.”
“Con gặp được một cô gái mà con rất yêu – cô ấy tên Hạ Tầm Song, là người con xác định cả đời này chỉ cưới mình cô ấy thôi.”
“Ừ, mẹ thấy rồi. Song Song là cô gái tốt, rất xứng đôi với con. Phải đối xử thật tốt với người ta nhé, mẹ chúc hai đứa mãi mãi hạnh phúc.”
“Con sẽ làm được, mẹ yên tâm.”
Anh bật cười qua nước mắt.
“Con trai của mẹ, nhất định sẽ hạnh phúc.”
Bà khẽ vuốt mặt anh, giọng ngày càng xa xăm – “Niên à, được gặp lại con, mẹ vui lắm… nhưng giờ mẹ phải đi rồi.”
“Con hứa với mẹ, con sẽ sống thật tốt, không phụ lòng mẹ.”
“Vậy thì tốt quá.”
Nụ cười của bà dần tan biến như làn khói mỏng.
Anh vừa khóc vừa cười, nhìn theo hình bóng ấy, trái tim vừa đau, vừa được giải thoát.
Trong hiện thực.
Hạ Tầm Song vẫn ngồi trên giường, nhìn người đàn ông đang tựa đầu lên đùi mình, nước mắt anh không ngừng rơi.
Cô khẽ thở dài:
“Hy vọng khi anh tỉnh lại, mọi ác mộng đều tan biến.”
Một lát sau, mí mắt Lâm Vãn Niên khẽ động, rồi từ từ mở ra — thứ đầu tiên anh thấy là gương mặt đang cúi xuống của cô, ngược sáng mà dịu dàng như mộng.
“Anh tỉnh rồi à?” – Cô mỉm cười.
Nhìn đồng hồ, cô thấy anh đã ngủ được một tiếng hai mươi bảy phút, sớm hơn dự đoán của cô một chút.
