Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 781: + 782 Không Sao Đâu, Tôi Không Để Ý (1)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:29

Lâm Vãn Niên không nói một lời, anh ngồi dậy từ trên giường, rồi ôm chặt cô vào lòng.

Hạ Tầm Song thấy phản ứng này của anh, lại không biết là tốt hay xấu, trong lòng theo đó cũng nhói lên.

Chẳng lẽ thôi miên thất bại rồi sao?

Ngay lúc cô còn đang suy nghĩ như vậy, bên tai chợt vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông:

“Cảm ơn em… đã để anh một lần nữa được gặp lại mẹ mình, hoàn thành tâm nguyện bao năm nay.”

Dù Lâm Vãn Niên biết rõ đó chỉ là hiệu quả của thôi miên, nhưng việc được nhìn thấy người mẹ hiền lành, đoan trang của ngày xưa, đã khiến anh thấy mãn nguyện vô cùng.

— Vậy tức là thôi miên thành công rồi chứ?

Hạ Tầm Song thở phào nhẹ nhõm, “Vậy giờ anh thấy thế nào rồi?”

Lâm Vãn Niên khẽ gật đầu: “Ừ, tốt hơn bao giờ hết.”

Trong suốt hơn mười năm qua, chưa bao giờ anh cảm thấy nhẹ nhõm đến thế.

Máy bay của Dương Hựu Tình vừa hạ cánh, cô kéo chiếc vali lớn từ khu lấy hành lý ra, mang theo một trái tim vừa hồi hộp vừa bất an, chậm rãi bước ra khỏi cổng.

Lúc này, Giang Dã đang xuất hiện ở sảnh đón khách. Anh đeo một cặp kính râm, quấn chiếc khăn len xanh đậm kín gần nửa khuôn mặt.

Theo lý mà nói, ăn mặc kín như vậy, cho dù có là mẹ ruột của anh đến đây cũng chưa chắc nhận ra nổi.

Ấy vậy mà vẫn có vài fan tinh mắt, nửa ngờ nửa tin tiến đến hỏi:

“Xin chào, cho hỏi anh có phải là Giang Dã không ạ?”

Để tránh gây chú ý, Giang Dã không cần suy nghĩ đã lập tức phủ nhận:

“Không phải, nhưng tôi có quen người đó.”

“Anh… thật sự không phải sao?” Cô gái nhìn anh đầy nghi ngờ, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân.

Đúng lúc đó, từ phía sau họ xuất hiện một cô gái đang kéo vali — Dương Hựu Tình.

Cô lập tức khoác lấy tay Giang Dã, khéo léo cứu nguy:

“Chồng ơi, anh chạy đi đâu thế, làm em tìm mãi!”

Nói rồi, cô còn giả vờ ghen, liếc nhìn cô fan kia:

“Vị tiểu thư nói chuyện với anh là ai vậy?”

— Chồng… chồng ư?!

Giang Dã bị từ xưng hô đó làm cho ho sặc mấy tiếng, không biết là vì ngại hay vì lý do nào khác, mà gương mặt anh chợt đỏ bừng lên.

Dương Hựu Tình cũng nhận ra mình vừa lỡ lời, hận không thể c.ắ.n đứt luôn cái lưỡi của mình.

C.h.ế.t tiệt! Gọi là “anh trai”, “em trai”, hay “anh rể”, “em rể” gì cũng được,

sao lại lỡ mồm gọi một tiếng “chồng” chứ!

A a a a c.h.ế.t mất thôi! Thần tượng chắc chắn sẽ nghĩ cô là đồ lố lăng, ấn tượng về cô chắc tụt xuống đáy rồi!

Cô chỉ biết kêu gào trong lòng, sắp phát điên đến nơi.

Giang Dã liền thuận theo tình thế, ngập ngừng nói với cô fan:

“Đúng vậy… tôi đến đón vợ mình.”

Dương Hựu Tình: “?!”

Cô quay sang nhìn anh, ánh mắt kinh ngạc vô cùng.

Anh thế mà… không phản cảm ư?

“Xin lỗi, chắc là tôi nhận nhầm người rồi.” Cô fan sợ mình vừa gây ra trò hề, vội cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng bỏ đi.

Dù sao thì thần tượng của cô – Giang Dã – vẫn đang độc thân, ngay cả bạn gái còn chưa từng công khai, sao có thể đột nhiên xuất hiện thêm một bà vợ được chứ!

Vậy nên khả năng cao là cô nhận nhầm rồi.

Chờ cô gái rời đi, Dương Hựu Tình mới vội vàng buông tay anh ra, lắp bắp giải thích:

“Xin… xin lỗi, tôi không cố ý gọi anh như vậy đâu, chỉ là phản xạ thôi, à không, tôi cũng không biết tại sao lại buột miệng như thế nữa, tóm lại là… tôi hoàn toàn không có ý đó.”

Hỏng rồi, càng nói lại càng loạn. Cô chẳng biết nên giấu mặt đi đâu cho xong.

Có lẽ vì quá luống cuống, nên khuôn mặt cô đỏ bừng như tôm luộc.

Giang Dã thấy dáng vẻ bối rối của cô, tâm trạng bỗng tốt lên lạ thường, khóe môi cong nhẹ:

“Không sao, tôi không để ý.”

“...A?” Dương Hựu Tình ngạc nhiên bật ra một tiếng khẽ.

Giang Dã lúc này mới ý thức được mình nói hớ, vội sửa lại:

“Ý tôi là… vừa rồi tình huống gấp quá, em chỉ muốn giúp tôi thoát thân nên mới làm thế, tôi hiểu mà.”

“À đúng, đúng rồi!” Dương Hựu Tình gật đầu như gà mổ thóc, “Tôi cũng chỉ muốn nói ý đó thôi!”

“Đưa hành lý cho tôi.” Nói xong, Giang Dã giơ tay cầm lấy vali trong tay cô.

Tác phong quý ông, điểm cộng thêm một!

Dương Hựu Tình đỏ mặt nói khẽ, “Cảm ơn anh,” rồi ngoan ngoãn đi theo sau anh về phía bãi đỗ xe.

Hôm nay Giang Dã lái chiếc Mercedes G đến đón, anh mở cốp xe, cẩn thận đặt vali của cô vào, sau đó đích thân mở cửa ghế phụ:

“Tiểu thư, mời lên xe.”

Anh… cho cô ngồi ghế phụ sao!!

“Cảm ơn.” Dương Hựu Tình ôm chặt túi xách, đầu óc choáng váng, gần như không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu bước lên xe.

“Đừng quên thắt dây an toàn.” Giang Dã nhắc nhở.

“À!” Cô giật mình, vội vàng kéo dây thắt lại, ngồi ngay ngắn, lưng thẳng tắp như học sinh tiểu học trong giờ học.

Cô thật không hiểu nổi mình vừa rồi lấy đâu ra gan mà gọi hai tiếng “chồng ơi”.

“Đừng căng thẳng thế, tôi đâu có ăn thịt người.” Giang Dã khẽ nhướng mày, cười nhẹ rồi đóng cửa xe.

Qua lớp kính xe, Dương Hựu Tình nghe thấy lời trêu chọc ấy, má cô lại đỏ thêm một tầng.

Cứu mạng!

Lần đầu được ở riêng cùng thần tượng, tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực, tay chân chẳng biết nên để đâu.

Ngoài trời tuyết vẫn rơi.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy khung cảnh tuyết trắng xóa, lòng dần bình tĩnh hơn, buột miệng thốt lên:

“Trời ơi, cảnh tuyết đẹp quá!”

Là người miền Nam, mấy năm trước cô từng đến phương Bắc du lịch chỉ để ngắm tuyết.

Giờ lại thấy khung cảnh ấy, vẫn không khỏi trầm trồ, cảm thán.

Không ngoa khi nói, cô thậm chí muốn lao xuống tuyết mà lăn vài vòng cho đã.

Giang Dã liếc sang người đang áp mặt vào cửa kính ngắm cảnh, mỉm cười hỏi:

“Muốn xuống chơi một lát không?”

Dù có hơi động lòng, nhưng cô vẫn lo làm lỡ việc của anh, nên khẽ lắc đầu:

“Không vội đâu, đợi đến nơi rồi chơi cũng được!”

Hai mươi phút sau.

Xe của Giang Dã rẽ vào gara trong sân nhà anh.

Tắt máy xong, anh quay sang nói:

“Anh Niên và chị Song ở ngay nhà bên, nhưng họ ra ngoài có việc rồi. Tôi dẫn em qua nhà tôi ngồi chơi trước nhé.”

“Cái này… có tiện không? Tôi sợ làm phiền anh.” Cô dè dặt hỏi.

“Không đâu. Tôi rảnh lắm, ở nhà toàn bị ông nội mắng, nói là chướng mắt ông ấy.” Giang Dã cười nói.

Dương Hựu Tình theo phản xạ mà tưởng tượng ra hình ảnh một cụ ông nghiêm nghị, chính trực, không khỏi rụt vai lại:

“...A, ông nội anh dữ lắm sao?”

Còn chưa gặp mặt mà cô đã thấy hơi sợ rồi.

Giang Dã bật cười, trong lòng nổi hứng trêu chọc:

“Ừ, ông ấy dữ lắm, tính lại nóng, đôi khi còn ra tay đ.á.n.h người nữa đấy — đáng sợ cực kỳ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.