Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 848: + 849 Em Đang Tránh Anh Sao? (6)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:34
Rất… bất ngờ…
Khóe miệng của Hạ Tầm Song giật mạnh, “Sao hai người cũng ở đây? Là về Nam Thành hay… tiễn ai à?”
“Đương nhiên là bọn anh về Nam Thành rồi! Không phải sắp phải đi làm sao.” Vừa nói, Quý Lâm liền khoác tay lên vai Quý Cẩm Xuyên.
Ngay giây tiếp theo, Quý Cẩm Xuyên đã khó chịu đẩy tay anh ta xuống.
“Anh em ruột mà, cho mượn cái vai thì sao chứ? Đúng là nhỏ mọn…” Quý Lâm lẩm bẩm đầy bất mãn.
“Không biết tự lượng sức.” Giang Dã cười khẩy một tiếng, “Cậu có biết trong mắt người khác cậu là cái đồ ai cũng ghét không?”
Cậu mới là người ai cũng ghét, cả nhà cậu đều là người ai cũng ghét.
Quý Lâm đảo mắt, lập tức phản pháo, “Trùng hợp ghê, trong mắt tôi, cậu cũng là cái đồ ai cũng ghét.”
Hai người câu trước câu sau liền cãi nhau, hoàn toàn không biết những người khác đã dần lảng ra xa.
Những người còn lại: Đừng nói là quen họ, mất mặt lắm!
“Song Song, Lâm thần và Giang Dã quan hệ không tốt à? Sao cứ gặp là cãi nhau vậy?” Dương Hựu Tình nhỏ giọng hỏi bên tai Hạ Tầm Song.
Hạ Tầm Song nhướng mày, “Cậu nghe từ hoan hỉ oan gia chưa? Hai người đó thuộc kiểu vừa thấy mặt là cãi nhau, không gặp là nhớ.”
“Tôi mới không thèm nhớ cái tên này!” Quý Lâm và Giang Dã đồng loạt quay đầu lại nói.
“Cậu học tôi nói chuyện làm gì?” Đồng thanh ×2.
Lâm Vãn Niên day trán. Anh chỉ mong ném hai tên ngốc này ra ngoài không gian. Càng xa càng tốt!
Chỉ cần hai người họ có mặt, đầu anh lại ong ong, tai cũng chẳng yên nổi.
“Thấy chưa? Cái ăn ý này là cãi nhau mà ra đấy.” Hạ Tầm Song nhàn nhạt nói thêm.
Dương Hựu Tình nhịn cười đến mức phải đưa tay lên che miệng.
Đúng lúc này, loa thông báo của sân bay vang lên, nhắc nhở lên máy bay.
Mọi người đều đặt ghế hạng nhất. Hạ Tầm Song thích ngồi cạnh cửa sổ, nên mỗi lần Lâm Vãn Niên đều đặt cho cô chỗ sát cửa.
Nhưng lần này lên máy bay, cô lại thấy chỗ của mình bị người khác ngồi mất.
“Cô gì ơi, chắc cô ngồi nhầm chỗ rồi?” Hạ Tầm Song lịch sự nhắc nhở.
Không ngờ, người phụ nữ kia chỉ lo soi gương dặm phấn, coi lời cô như gió thoảng.
Hạ Tầm Song liền nhíu mày, không thèm nhắc lại lần nữa. Cô gõ nhẹ lên bàn gấp nơi người kia để đồ.
Hành động này khiến đối phương khó chịu.
“Gõ cái gì mà gõ? Ghế này có ghi tên cô chắc? Tôi thích ngồi đây đó, cô đi chỗ khác mà ngồi.” Tưởng Thiến tức giận cạch mạnh hộp cushion lại, vẻ chanh chua thể hiện rõ mồn một.
Đôi mắt Hạ Tầm Song lập tức nheo lại, “Tôi lặp lại lần nữa, đây là chỗ của tôi.”
Đôi mắt ấy lạnh nhạt, không cảm xúc, nhưng lại khiến người ta vô thức run sợ.
Tưởng Thiến lúc này mới nhận ra mình bị ánh mắt đối phương dọa đến sững người. Tức quá hóa giận, cô ta quát lên: “Tôi cũng nói lại lần nữa, tôi thấy thích ghế này.”
Tiếp viên nghe hai người cãi nhau, vội chạy đến hòa giải.
“Hai cô, đã xảy ra chuyện gì ạ?”
“Ghế của tôi bị chiếm.” Hạ Tầm Song đưa thẳng thẻ lên máy bay ra.
Tiếp viên xin lỗi cô trước, sau đó kiên nhẫn quay sang khuyên Tưởng Thiến, “Cô ơi, thật sự xin lỗi. Cô có thể ngồi về đúng vị trí của mình không? Ghế này là của Hạ tiểu thư.”
Nhưng Tưởng Thiến vẫn không hề nhượng bộ: “Tôi bị say máy bay, phải ngồi ghế này. Máy bay nhiều ghế thế, đổi cho cô ta cái khác có sao đâu?”
“Xin lỗi cô, hãng hàng không có quy định không được tự ý đổi chỗ.” Tiếp viên toát mồ hôi — đây là khoang hạng nhất, đắc tội bên nào cũng không xong.
“Quy định cái rắm! Đổi ngay!” Tưởng Thiến trợn mắt nhìn họ, “Còn cô! Biết tôi là ai không mà dám lên giọng với tôi?”
“Con mẹ nó cô là ai, liên quan quái gì đến tôi?” Hạ Tầm Song cười lạnh, “Cho dù bố cô là Thiên Vương Lão Tử, hôm nay vẫn phải tránh ra cho tôi.”
Lâm Vãn Niên vừa lên máy bay đã thấy Hạ Tầm Song đang tranh cãi với một người đàn bà chanh chua.
“Có chuyện gì vậy?” Anh cau mày hỏi.
Tưởng Thiến vừa nhìn thấy mặt Lâm Vãn Niên liền choáng. Trời ơi… rời Hoa Hạ có mấy năm mà giờ lại xuất hiện loại đàn ông đẹp như tạc tượng thế này?
Và cả mấy người phía sau nữa… ai cũng đẹp đến mức cô muốn xỉu tại chỗ.
Đang mơ mộng thì cô lại nghe được:
“Không sao, đang dạy một đứa thiểu năng cách làm người.”
Thiểu… năng?
Cô ta?
“Ê con tiện nhân! Mày vừa c.h.ử.i tao đấy à?” Tưởng Thiến tức đến đứng bật dậy, giơ tay định tát cô.
Nhưng tay chưa chạm được mặt Hạ Tầm Song thì đã bị cô bắt ngược lại, trực tiếp lôi vào nhà vệ sinh.
Trên đường, tiếng hét t.h.ả.m của Tưởng Thiến vang lên liên tục:
“Aaaa!!! Đồ đàn bà thối tha! Mày muốn làm gì? Aaaa!! Tao g.i.ế.c mày!!”
Hạ Tầm Song mở vòi nước, rồi dí đầu cô ta vào bồn rửa. Cô ta vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi tay cô.
Tiếp viên định chạy tới nhưng bị Quý Lâm dang tay chặn lại:
“Ê cô gái, cô dùng loại kem nền gì vậy? Nhìn mịn ghê~”
Tiếp viên khác vừa đến đã bị Quý Cẩm Xuyên liếc một cái — lập tức đứng hình, không dám nhúc nhích.
Không có cách nào, ai bảo hãng hàng không này là do tập đoàn Quý thị sở hữu.
Không thể trêu vào không thể trêu vào…
“Liệu có xảy ra chuyện gì không?” Dương Hựu Tình lo lắng hỏi.
Quý Lâm ho một tiếng, “Không sao, chị Song có chừng mực.”
Khoảng một phút sau, Hạ Tầm Song kéo Tưởng Thiến từ bồn rửa lên, lạnh nhạt hỏi:
“Bình tĩnh chưa?”
“Cô… cô… đồ tiện nhân… khụ khụ… ọe…” vì thiếu oxy, Tưởng Thiến ho sặc sụa, thở hổn hển.
Nước còn nhỏ giọt trên mặt, tóc thì bết lại, cô ta trông t.h.ả.m hại đến không nỡ nhìn.
Ánh mắt Hạ Tầm Song sắc như dao, khí thế đè ép: “Sao? Còn chưa tỉnh? Muốn làm lại lần nữa?”
“Đừng… đừng mà…” Tưởng Thiến vừa khóc vừa lắc đầu. Cô ta rốt cuộc đã trêu chọc ma quỷ gì vậy?
“Con người tôi ấy, tính tình rất tốt.” Hạ Tầm Song lạnh giọng. “Hôm nay nếu gặp người khác tính tình xấu hơn, có khi cô không còn sức mà khóc đâu.”
