Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 850: + 851 Em Đang Trốn Anh À? (8)

Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:34

Hạ Tầm Song hờ hững nâng tay phủi phủi ống tay áo:

“Gặp được tôi là phúc khí của cô đấy!”

Phúc cái con mẹ gì!

Gặp cô là phúc của tôi á? Phúc này cho cô đó, cô có muốn không?!

Tưởng Thiến tức mà không dám nói, đôi mắt tròn vo trừng lớn, cả gương mặt đầy nét không phục, chẳng còn chút dáng vẻ kiêu ngạo ban đầu.

Hạ Tầm Song lười nhác dựa vào khung cửa, giọng chậm rãi:

“Về chỗ của cô đi. Đừng bắt tôi nói lần thứ hai, hiểu ý tôi chứ?”

Tưởng Thiến sợ đến mức cả người run lẩy bẩy, một luồng sợ hãi từ sâu trong đáy lòng dâng lên. Cô ta vội vàng bò dậy khỏi mặt đất, như chạy trốn mà lao ra khỏi nhà vệ sinh.

Đến đồ mình để ở chỗ Hạ Tầm Song cũng chẳng kịp lấy, cô ta hấp tấp chạy về khoang phổ thông, ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình, không dám động đậy.

Tưởng Thiến từ trước đến nay quen ngồi hạng nhất. Mỗi lần gặp cảnh hết chỗ, cô ta liền dùng thói ngang ngược quen thuộc để chiếm chỗ của người khác, sau đó dùng tiền để đuổi người ta đi. Không ngờ lần này lại đá phải tấm sắt.

Ép người ta phải động tay động chân, đúng là loại kỳ lạ!

Hạ Tầm Song nhìn bóng dáng người phụ nữ kia, "Hừm" một tiếng, hai tay ôm ngực, thong dong bước ra khỏi nhà vệ sinh.

“Không sao chứ?” Lâm Vãn Niên lo lắng hỏi.

Hạ Tầm Song khẽ vén lọn tóc trước trán:

“Không sao, xử lý xong rồi.”

“Vừa nãy xảy ra chuyện—” Chưa để Quý Cẩm Xuyên nói hết câu, mấy tiếp viên nam nữ lập tức hiểu ý mà lên tiếng:

“Xin ngài yên tâm, chúng tôi cái gì cũng không thấy, nơi này cũng chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Đúng là sức mạnh của đồng tiền!

“Những thứ này, đem trả lại cho cô gái vừa rồi.” Hạ Tầm Song dùng cằm ra hiệu về đống đồ trên bàn nhỏ.

Đó là mỹ phẩm, điện thoại và túi xách Tưởng Thiến để quên.

“Vâng, xin cô chờ chút.” Một nữ tiếp viên nháy mắt ra hiệu cho đồng nghiệp. Một người thu dọn đồ, một người cẩn thận dùng khăn khử trùng lau sạch mặt bàn:

“Xong rồi ạ.”

“Cảm ơn.” Hạ Tầm Song vừa ngồi xuống, liền phát hiện những người còn lại vẫn đứng đơ trong lối đi nhìn mình.

“Sao đấy, đứng ngẩn ra làm gì? Về chỗ ngồi nhanh!”

Dáng vẻ ngoan ngoãn vô hại hiện tại của cô hoàn toàn đối lập với hình tượng hung hãn lúc nãy.

Quý Cẩm Xuyên, Quý Lâm: Sau này tuyệt đối không trêu tức Song Song. Nếu không, kết cục của người phụ nữ kia rất có thể sẽ xảy ra với mình.

Lâm Vãn Niên vừa định ngồi xuống bên cạnh Hạ Tầm Song, còn chưa kịp đặt m.ô.n.g xuống ghế thì đã bị Quý Lâm phắt một cái đẩy ra.

Lâm Vãn Niên: “???”

“Song Song, để anh ba ngồi với em nhé?” Quý Lâm chiếm luôn chỗ của anh, hỏi với vẻ cưng chiều.

Hạ Tầm Song theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Lâm Vãn Niên. Gương mặt người đàn ông đầy vẻ nghiến răng nghiến lợi. Cô cố nhịn cười:

“Được chứ!”

“Cậu còn đứng đó làm gì?” Quý Lâm cố ý hỏi, giọng lại lộ rõ ý khiêu khích:

“Cản đường đấy. Mau ra ngồi đằng sau đi, đừng ảnh hưởng người ta làm việc.”

Lâm Vãn Niên: Tốt lắm. Nắm đ.ấ.m ngứa quá!

Nhìn cô gái nhỏ đang cười gian xảo, anh đành nhận mệnh đi ra phía sau, ngồi cạnh Quý Cẩm Xuyên.

Lâm Vãn Niên vừa nhích người, đằng sau Giang Dã cũng động đậy, quay sang nói với cô gái bên cạnh:

“Em ngồi vào bên trong đi.”

Dương Hựu Tình ngước mắt liếc anh, rồi ngại ngùng cúi đầu nói cảm ơn, tiếp đó nhanh chóng ngồi vào bên trong sát cửa sổ.

Trợ lý Từ và Tiểu Bạch thì khổ không để đâu cho hết, vừa hay ngồi cùng hàng với Tưởng Thiến ở khoang phổ thông.

Suốt chuyến bay, Tưởng Thiến gần như khóc từ đầu tới cuối. Lúc thì lau nước mắt, lúc thì xì mũi, làm hai người họ khổ sở phải nhét nút tai để giảm đau khổ tinh thần.

——

Ba tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Nam Thành.

Từ cái lạnh âm mười mấy độ ở Kinh Thành, chuyển sang thời tiết tầm mười mấy hai mươi độ ở Nam Thành, ngay khi xuống máy bay, họ lập tức cảm nhận được nhiệt độ ấm áp xộc đến.

Ra khỏi sân bay, Quý Lâm thoải mái vươn vai:

“Ahhh… vẫn là thời tiết bên này dễ chịu! Không như Kinh Thành, bước ra cửa là lạnh đến muốn c.h.ế.t.”

Đúng lúc này, Tưởng Thiến xách túi hàng hiệu, vênh váo đi ngang qua. Cả đời cô ta chưa từng chịu nhục như thế, tức đến mức giơ tay chỉ thẳng vào Hạ Tầm Song, nghiến răng:

“Cô… cô cứ chờ mà xem! Chuyện hôm nay chưa xong đâu!”

Hạ Tầm Song chỉ khẽ nhếch môi, “Hừm” một tiếng. Thế mà cô ta lại sợ đến mức cụp đuôi chạy mất dép, không quên để lại câu cuối:

“Tôi sẽ nói với cậu tôi!”

“Cô ta… vừa yếu, vừa nhát, vừa thích gây sự, lại còn không não, đúng là kỳ lạ.” Quý Lâm không nhịn được cười khẩy.

Trong thời gian Lâm Vãn Niên không ở đây, Ninh Trạch nghỉ phép chơi bời thỏa thích. Nhận tin họ về Nam Thành hôm nay, anh chạy xe đến sân bay từ sớm.

Vừa hạ cánh, Lâm Vãn Niên nhắn tin cho anh. Vì vậy khi họ bước ra, Ninh Trạch đã lái xe đến ngay.

Bên phía Quý Cẩm Xuyên, trợ lý Từ cũng đã sắp xếp tài xế công ty tới đón.

Khi mọi người chuẩn bị lên xe, Giang Dã đột nhiên mở miệng:

“Anh Niên, chị Song, tôi đưa Tình Tình về trước nhé!”

Dương Hựu Tình: “!!”

“Không… không cần đâu, tôi tự bắt taxi cũng được…” Cô sợ đến mức nói lắp.

Giang Dã chẳng cho cô cơ hội từ chối, một tay xách túi của mình, tay còn lại kéo vali của cô ra đường bắt taxi.

Dương Hựu Tình quay lại nhìn Hạ Tầm Song, mặt đỏ như tôm luộc:

“Vậy… Song Song, tớ đi trước nhé!”

“Cái này cho cô.” Lâm Vãn Niên đưa cô một túi lớn.

“Cho tôi á?” Dương Hựu Tình tròn mắt ngạc nhiên.

Anh gật đầu:

“Ông nội chuẩn bị ít đặc sản Kinh Thành, bảo tôi đem về cho cô.”

Là đồ do Lâm lão gia t.ử chuẩn bị, còn mang từ Kinh Thành xa xôi về, cô không tiện từ chối:

“Vậy… giúp tôi cảm ơn ông!”

“Không cần khách sáo.”

“Đi mau đi! Để Giang Dã đợi lâu lại phiền.” Hạ Tầm Song cười gian.

Trời ơi, đúng là xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện! Nghĩ đến việc phải ngồi xe riêng với Giang Dã, tim cô sắp nổ tung rồi!

Dương Hựu Tình trừng cô một cái, rồi líu ríu chạy về phía Giang Dã.

Đợi xe họ rời đi, Hạ Tầm Song cũng chào tạm biệt hai anh em nhà họ Quý, mỗi người lên xe rời đi.

“Chị Song, lâu quá không gặp.” Ninh Trạch nhiệt tình chào cô.

“Ừ, cũng lâu thật. Gần quên luôn cậu là ai rồi.”

Ninh Trạch: “…”

“Chị Song, sao tự nhiên tôi thấy bất an quá vậy…” Trong lòng Ninh Trạch khóc không ra nước mắt. Chẳng lẽ mình sắp bị đuổi việc rồi?

Hạ Tầm Song bật cười:

“Đừng sợ, tôi đùa thôi. Thiếu ai cũng được, nhưng tuyệt đối không thể thiếu cậu!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.