Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 852: + 853 Em Đang Trốn Anh Sao? (10)
Cập nhật lúc: 27/12/2025 17:34
Lâm Vãn Niên: Hai người có phải quên luôn sự tồn tại của tôi rồi không?
——
Trong taxi, không khí yên tĩnh đến lạ.
Dáng vẻ của Dương Hựu Tình luôn căng thẳng, cô và Giang Dã mỗi người ngồi một bên sát cửa sổ, chừa lại vị trí giữa như thể cách nhau cả một dải ngân hà.
Dù là như vậy, Dương Hựu Tình vẫn vô thức nép sát sang phía cửa xe, cứ như chỉ hận không thể dán người vào đó.
Hôm nay cô mặc áo hoodie, vì quá căng thẳng nên đôi tay cứ xoắn xoắn sợi dây trên mũ áo.
Giang Dã nhìn cảnh này mà không khỏi thấy buồn cười, ngay cả cảm giác bực bội lúc đầu trong lòng cũng tan biến chẳng còn chút bóng dáng.
“Em đang trốn anh à?” Giang Dã đột nhiên mở miệng, “Anh đáng sợ đến mức đó sao?”
“Không không không… không phải vậy.” Đầu Dương Hựu Tình lắc liên hồi như cái trống bỏi. Lắc xong cô lại nhỏ giọng bổ sung: “Anh không đáng sợ.”
“Ồ? Đã không đáng sợ, vậy sao mấy ngày nay em cứ trốn anh?” Giang Dã nghiêng đầu, ánh mắt không rời khỏi cô một giây.
“Em… em… em…” Dương Hựu Tình lắp bắp suốt nửa ngày, cuối cùng vẫn không nói được câu nào ra hồn.
Cuối cùng… cô đành chịu thua!
Chuyện hôm đó cô đã mất mặt đến mức không muốn nhớ lại, giờ làm sao mở miệng nổi đây?
Thấy bộ dạng rầu rĩ của cô gái nhỏ, Giang Dã đành hỏi tiếp: “Là vì chuyện đêm đó ở quán bar?”
Dương Hựu Tình ỉu xìu gật đầu, không dám mở miệng.
“Thích một người khiến em thấy mất mặt sao? Hay là… anh kém cỏi đến thế?”
“Dĩ nhiên không phải! Chỉ là…” Dương Hựu Tình cuống quýt giải thích, quên mất mình đang ngồi trong xe. Cô bật dậy — bộp! Đầu đập mạnh lên nóc xe.
Tiếng động bất ngờ khiến bác tài giật nảy mình: “Cô bé, cháu không sao chứ? Xe chú hỏng thì không sao, chứ đừng để vỡ đầu đấy!”
Bác tài ơi… sao bác nói như đ.â.m thẳng vào tim người ta thế…
“Cháu... cháu không sao…” Dương Hựu Tình ôm đầu, suýt nữa bị sự ngu ngốc của bản thân làm cho muốn khóc.
Mất mặt đến mức chỉ muốn chui luôn ra khỏi xe cho rồi!
“Để anh xem.” Giang Dã lập tức nghiêng người lại gần, dùng tay nhẹ nhàng tách tóc cô ra. Thấy trên da đầu chỉ hơi đỏ lên chút xíu, anh mới yên tâm, “Không sao đâu.”
Dương Hựu Tình cảm nhận được động tác nhẹ nhàng của anh, trái tim đập loạn.
Trong khoảnh khắc sững sờ ấy, cô vô thức ngẩng đầu, tầm mắt chạm phải người đàn ông đang kề sát.
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa dịu nhẹ trên người anh, nhàn nhạt, sạch sẽ, dễ chịu đến kỳ lạ.
Giang Dã cũng cúi đầu nhìn cô.
Ánh mắt hai người bất chợt giao nhau.
Một giây… hai giây… ba giây…
Họ như có thể nghe thấy tiếng tim chính mình đang đập nhanh đến mất kiểm soát.
Không hiểu vì sao, tầm mắt của Giang Dã lại từ từ rơi xuống… cuối cùng dừng lại ở đôi môi cô.
Anh bất giác nhớ lại khoảnh khắc được cô hôn trong quán bar hôm ấy…
Đúng lúc này, phía trước là ngã tư, còn mười giây mới chuyển đèn đỏ. Đáng lẽ taxi có thể chạy qua luôn, nhưng bất ngờ có một chiếc xe máy điện lao ra từ bên cạnh.
Bác tài sợ quá đạp phanh gấp.
Hai người ngồi sau không hề đề phòng, cả thân thể chúi về phía trước, suýt nữa đập đầu vào lưng ghế.
Trong khoảnh khắc nguy cấp, Giang Dã vươn tay ôm lấy Dương Hựu Tình, che chắn cho đầu cô.
Chiếc xe máy điện chỉ đứng sững giữa vạch qua đường vài giây, sau đó lấy lại tinh thần rồi vội vàng phóng đi mất.
Bác tài lạnh hết sống lưng, thở hắt ra một hơi dài. Lúc định thần lại, bác mới nhớ đến hai hành khách sau lưng:
“Xin lỗi, xin lỗi! Hai cháu không sao chứ? Vừa nãy có cái xe điện lao ra bất ngờ quá, chú buộc phải phanh gấp.”
Giang Dã không trả lời bác tài, mà lập tức cúi đầu kiểm tra Dương Hựu Tình:
“Em có sao không?”
“Em không sao.” Cô lắc đầu, nhưng ánh mắt lại dừng trên cánh tay anh: “Còn tay anh… có đau không?”
Cô được anh che chắn, chẳng hề bị gì.
Giang Dã cảm nhận rõ ràng cánh tay đau rát sau cú va chạm, nhưng anh vẫn cứng miệng:
“Anh da dày thịt béo, không sao được.”
Nói xong, anh mới quay lên dặn bác tài:
“Chạy chậm thôi, bọn cháu không vội.”
“Được được, vừa rồi chú thật sự xin lỗi. Nếu cần, chú chở đi bệnh viện kiểm tra.”
“Không cần đâu, chú cứ chạy đi.”
Hai người ngồi lại chỗ cũ — nhưng lần này, Giang Dã ngồi sát ngay bên cạnh cô, ngồi vào ghế giữa.
Nhận ra chi tiết ấy, mặt Dương Hựu Tình lập tức đỏ bừng, khóe miệng cũng không kiềm được mà cong lên. Để tránh bị anh thấy tâm trạng thay đổi, cô chỉ còn cách giả vờ bình tĩnh nhìn ra cửa sổ.
——
Khoảng bốn mươi phút sau, xe dừng trước cửa tiệm mì nhà họ Dương.
Hai người xuống xe, Giang Dã theo bác tài ra phía sau lấy hành lý, còn Dương Hựu Tình đứng bên lề đường nhìn anh, gương mặt e thẹn.
Khi bác tài lấy xong đồ, lại xin lỗi thêm mấy câu rồi lái xe đi mất.
Thấy anh ôm nhiều đồ, Dương Hựu Tình vội chạy đến giúp: “Để em xách vali cho!”
“Không cần, em đi trước dẫn đường là được.” Giang Dã khẽ né bàn tay vươn ra của cô.
Dương Hựu Tình thấy vậy đành ngoan ngoãn lui ra trước: “Vậy… anh theo em nhé.”
Lúc này khoảng ba giờ chiều, trong tiệm không có khách. Bố mẹ Dương đang xem TV, hai nhân viên thì nằm gục trên bàn ngủ gật.
“Ba mẹ, con về rồi đây!” Cô vừa bước tới cửa đã gọi vọng vào.
Nghe tiếng con gái, bố mẹ Dương nhìn nhau một cái rồi lập tức đứng bật dậy, vui vẻ chạy ra đón.
“Aiz, con gái nhỏ của mẹ về rồi!”
Vừa bước ra cửa, mẹ Dương liền thấy Giang Dã đứng sau con gái, lập tức cười tít mắt:
“Tiểu Giang cũng đến à? Mau mau… vào nhà ngồi!”
“Cháu chào cô chú ạ.” Giang Dã lễ phép cúi người chào.
“Tốt tốt, vào đi.” Mẹ Dương vui đến mức gương mặt rạng rỡ. Bà lại gọi chồng:
“Lão Dương, mau ra giúp con xách đồ đi!”
Xong, bà lại dặn con gái:
“Tình Tình, mau dẫn Tiểu Giang vào nhà.”
“Vâng ạ.” Dương Hựu Tình đáp nhỏ nhẹ.
“Tiểu Giang, đưa đồ cho chú.” Ba Dương cũng cười y hệt vợ.
“Chú ạ, đồ nặng, để cháu mang. Cháu khỏe mà.” Giang Dã nói rồi nhìn sang Dương Hựu Tình, “Mang lên tầng đúng không?”
“Dạ, tầng một là tiệm mì, tầng hai là chỗ nhà bọn em ở.” Cô giải thích rồi đi trước dẫn đường.
Ba Dương thấy vậy chỉ cười, không giành xách đồ nữa.
“Tiểu Đinh, hai đứa trông tiệm nhé, chúng tôi lên trên lo tiếp khách.” Mẹ Dương quay lại dặn hai nhân viên.
