Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 975: + 976 Sư Tử Đêm Khuya Tập Kích (4)

Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:02

Lời cô vừa dứt, chỉ thấy con sư t.ử lần nữa ngoác cái miệng đỏ lòm gầm lên cuồng dại. Theo động tác nhún mình xuống thấp, nó bỗng phát điên lao v.út về phía họ.

Mẹ kiếp!!

Con sư t.ử này không nể nang gì hết!!

Đồng t.ử của Giang Dã và Quý Lâm co rụt lại, cả hai chẳng kịp suy nghĩ gì thêm, bật dậy vắt chân lên cổ mà chạy.

Lúc này mà không chạy thì đợi đến bao giờ?

Khi con sư t.ử chủ động tấn công, cả nhóm người như ong vỡ tổ đồng loạt bỏ chạy. Cư dân mạng túc trực trước màn hình thấy cảnh này cũng nín thở theo, trái tim như treo ngược trên cuống họng.

【Á á á chạy mau đi!】

【Toi rồi toi rồi, chị Song có thể tay không đ.á.n.h hải tặc, nhưng đây mẹ nó là sư t.ử hung hãn đấy!】

【Hai chân làm sao chạy lại bốn chân, phen này lành ít dữ nhiều rồi.】

【Khoan đã... sao chị Song không chạy?】

"Mọi người chạy tản ra!" Giọng Hạ Tầm Song lại vang lên lần nữa.

"Đi thôi!" Lâm Vãn Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô định cùng chạy trốn, nhưng kết quả là kéo không nhích.

Hạ Tầm Song quay đầu nhìn anh: "Để em đối phó với nó."

Quý Lâm chạy được vài bước cũng phát hiện người phía sau không theo kịp, anh chỉ đành khựng lại nhìn về phía họ.

Con sư t.ử mỗi lúc một gần, sắc mặt Quý Lâm trắng bệch. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, anh sải bước quay trở lại, một tay vớ lấy thanh củi đang cháy từ đống lửa, vừa hét lên với hai người: "Lâm Vãn Niên cậu còn đờ người ra đấy làm gì? Mau đưa Song Song chạy đi!"

Anh chĩa thẳng thanh củi đỏ lửa về phía con sư t.ử đang lao tới.

Quý Lâm nuốt nước bọt cái ực, dù sợ đến phát khiếp nhưng anh không hề có ý định lùi bước.

Bảo vệ em gái là trách nhiệm mà người làm anh trai như anh phải thực hiện.

Hạ Tầm Song chứng kiến cảnh này, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp lạ thường. Kiếp trước cô là trẻ mồ côi, chưa từng cảm nhận được hơi ấm gia đình, cũng chưa từng biết cảm giác được người thân che chở là thế nào.

Giây phút này, lần đầu tiên cô biết vị trí của mình trong lòng người thân là ra sao.

Giang Dã vốn đang cắm đầu chạy thục mạng, nghe thấy động động tĩnh phía sau cũng theo bản năng dừng lại, rồi nhìn thấy ba người kia vẫn đứng chôn chân tại chỗ.

"Điên thật rồi, mọi người làm cái quái gì thế?" Giang Dã lầm bầm c.h.ử.i thề một tiếng: "Định cả nhà dắt díu nhau vào bụng sư t.ử đoàn tụ à?"

Chửi thì c.h.ử.i thế thôi, Giang Dã vẫn tiện tay vớ lấy một khúc gỗ dưới chân, quay đầu chạy ngược trở lại.

Biết sao được, ai bảo cậu ta là người trọng nghĩa khí cơ chứ?

Nhóm Tộc trưởng Triệu thấy vậy cũng dừng bước, tuy không chạy tiếp nhưng họ cũng chẳng có lá gan như Giang Dã và Quý Lâm để mà quay lại đối đầu.

"Mấy đứa không cần mạng nữa à?" Tộc trưởng Triệu lo sốt vó gào lên.

Chỉ trong vỏn vẹn vài chục giây ngắn ngủi, vô số chuyện đã xảy ra.

"Tất cả tránh ra một chút, đừng làm vướng chân tôi." Hạ Tầm Song hất tay Lâm Vãn Niên ra, đẩy mạnh anh và Quý Lâm lùi ra xa.

Đúng lúc này, con sư t.ử khuỵu gối lấy đà rồi nhảy vọt lên, trực diện vồ thẳng về phía Hạ Tầm Song.

...

Trong nước.

Hạ Châu Ngữ đang nằm trên giường bệnh, thông qua livestream nhìn thấy cảnh này, gương mặt ả ta lập tức hiện lên vẻ hưng phấn đến biến thái: "Đúng rồi, c.ắ.n c.h.ế.t nó đi!! Cắn c.h.ế.t nó!! Nhất định phải phanh thây xẻ thịt Hạ Tầm Song, gặm đến mức không còn một mẩu xương vụn mới thôi."

"Ha ha ha ha ha... Ông trời cuối cùng cũng mở mắt rồi."

"Hạ Tầm Song, ngày lành của mày cuối cùng cũng tận rồi."

"C.h.ế.t đi! Hạ Tầm Song ha ha ha... hôm nay chính là ngày giỗ của mày!"

"Đợi mày c.h.ế.t rồi, tao nhất định sẽ tìm thầy pháp để mày c.h.ế.t cũng không được yên thân."

Sau một tràng cười cuồng loạn, sắc mặt Hạ Châu Ngữ dần trở nên u ám. Ánh mắt tàn nhẫn của ả ta lúc này còn độc địa hơn cả bà mẹ kế của Bạch Tuyết.

Người hộ lý vừa đẩy hé cửa phòng bệnh, nghe thấy những lời phát biểu bệnh hoạn và điên rồ này thì đầu ngón tay run b.ắ.n lên, vội vàng kéo cửa lui ra ngoài.

Cứ như thể người sống bên trong là loài rắn độc mãnh thú nào đó.

"Vị Hạ tiểu thư này thật sự ngày càng đáng sợ." Người hộ lý vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c sợ hãi nói.

Bình thường cô ta trút giận lên họ, đập phá đồ đạc thì cũng thôi đi, đằng này lại có thể khao khát người khác c.h.ế.t một cách điên cuồng đến vậy.

Đồng cỏ Châu Phi.

Con sư t.ử hung hãn vồ về phía Hạ Tầm Song. Ngay khoảnh khắc tim mọi người vọt lên tận cổ họng, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cô thực hiện một động tác ngả người ra sau, linh hoạt né tránh cú vồ của nó.

Thế nhưng dù vậy, cánh tay của Hạ Tầm Song vẫn bị móng vuốt sư t.ử rạch một đường dài.

Sau khi đứng thẳng người dậy, cô cúi đầu hờ hững liếc nhìn cánh tay bị thương, cứ như không hề cảm thấy đau đớn, thậm chí chân mày cũng chẳng buồn nhíu lại lấy một cái.

Giây tiếp theo, ánh mắt Hạ Tầm Song sắc lẹm nhìn thẳng vào con sư t.ử trước mặt.

Cô gái vốn có dung mạo diễm lệ, gió đêm l.ồ.ng lộng thổi qua làm mái tóc dài tung bay trong không trung, cộng thêm cánh tay vấy m.á.u, lại tạo nên một vẻ đẹp đầy cảm giác tan vỡ đến cực hạn.

【!!!!】

【Tôi sắp nín thở rồi, cái khung hình này mẹ nó sao mà đẹp dữ vậy?】

【Mấy bồ ơi, cái này cứ như đang quay phim tiên hiệp ấy~】

【Cú ngả người vừa nãy, chị Song của tôi ngầu bá cháy luôn!!】

【Phim hành động mà không có chị ấy là tôi không xem đâu, các đạo diễn đã hiểu chưa?】

【Mấy người đúng là nhân tài, chị Song đang đ.á.n.h nhau với sư t.ử đấy! Sơ sẩy một chút là đi đời nhà ma, trọng tâm chú ý của mấy người đặt ở đâu vậy hả!】

……

Lâm Vãn Niên thấy Hạ Tầm Song bị thương, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Ngay khi anh định ra tay cùng đối phó với con thú, Hạ Tầm Song đã cất lời ngăn cản: "Tất cả đừng động đậy!"

Lời nói của cô cũng khiến Quý Lâm bị "đóng đinh" tại chỗ.

Sau khi vồ hụt, con sư t.ử xoay mình lại, nhìn chằm chằm Hạ Tầm Song. Hai chân trước của nó dùng sức cào mạnh xuống đất hai cái, sau đó lại lần nữa phát động tấn công: "Gầm ——!"

"Song Song, cẩn thận!" Quý Lâm lúc này chỉ biết đứng bên cạnh sốt ruột không thôi.

Hạ Tầm Song tung ra một bộ bộ pháp nhanh như chớp, lao vào giằng co với con sư t.ử. Hình ảnh diễn ra nhanh đến mức chỉ còn lại những tàn ảnh mờ ảo.

Con sư t.ử có thể hình rất lớn, cân nặng ước chừng khoảng 400 kg.

Hạ Tầm Song túm lấy bờm sư t.ử, mượn lực xoay người ngồi lên lưng nó, sau đó dùng tay siết c.h.ặ.t lấy cổ con thú.

Mọi người chứng kiến cảnh này: "..."

Giang Dã theo bản năng nuốt nước bọt, nhìn đến ngây người: "Vãi thật, chị Song chơi hệ gì đây?"

"Thế này có ổn không?" Quý Lâm đầy mặt lo lắng hỏi.

Lâm Vãn Niên thốt ra ba chữ với vẻ mặt nghiêm trọng: "Không biết nữa."

Con sư t.ử dường như bị hành động này làm cho choáng váng, nó vừa chạy vừa nhảy nhưng vẫn không thể hất văng người trên lưng xuống.

"Gầm ——!" Sư t.ử dường như đã nổi giận thật sự, hai chân trước chồm cao lên, rơi vào trạng thái điên cuồng hơn trước.

Hạ Tầm Song vẫn siết c.h.ặ.t cổ nó, không để bản thân bị rơi xuống.

Đợi đến khi con sư t.ử hạ chân trước xuống, cô nhân cơ hội rút một tay ra, đưa ngón trỏ và ngón cái vào miệng, thổi ra một loạt tiếng huýt sáo lảnh lót và đầy nhịp điệu.

"Xoẹt —— xoẹt xoẹt ——"

Dần dần, con sư t.ử vốn đang ở trạng thái điên cuồng thế mà lại từ từ bình tĩnh trở lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.