Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 977: + 978 Hai Chữ Ngưỡng Mộ Nói Đến Phát Chán (1)
Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:02
Sau khi cảm xúc của con sư t.ử bình ổn lại, nó gập hai đầu gối, rồi nằm phục xuống đất, phát ra mấy tiếng rên rỉ trầm thấp như thể đang cảm thấy uất ức lắm vậy.
Tiếng huýt sáo của Hạ Tầm Song dừng lại, cô đưa tay vuốt ve cái đầu to lớn của nó.
Con sư t.ử mà giây trước còn hận không thể nuốt sống bọn họ vào bụng, lúc này lại nằm bẹp dưới đất như một chú ch.ó lớn ngoan ngoãn, mặc cho Hạ Tầm Song nựng.
【?????】
【Vãi chưởng, thế này cũng được luôn á?】
【Tốc độ phải nhanh, tư thế phải ngầu!】
【Đù, chị Song có ma lực gì vậy? Sao đến cả sư t.ử cũng bị chị ấy thuần phục thế kia?】
【Cả nhà ơi, có ai còn nhớ hiện trường nựng cá mập khổng lồ dưới biển sâu không?】
【Xác nhận ánh mắt rồi, tôi chính thức bị người phụ nữ này mê hoặc đến điên đảo!!】
【Chị Song là loại bảo vật gì thế này! Ngầu đến mức làm tôi mất m.á.u quá.】
【"Vua thả thính" nhân gian, quả nhiên không hổ danh.】
【Tôi mẹ nó đứng hình toàn tập rồi.】
……
"!!!"
Tất cả mọi người đều không tin vào mắt mình.
"Hình... hình như chiêu này có tác dụng thật kìa!" Giang Dã, người chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này bắt đầu cảm thấy nghi ngờ nhân sinh.
Hạ Tầm Song này không lẽ là thiên thần hạ phàm đi trải kiếp đấy chứ? Tại sao cái gì cô ấy cũng biết vậy?
"Vãi thật, em gái tôi đỉnh vãi chưởng!" Quý Lâm ngây ngốc thốt lên.
Anh kinh ngạc đến mức miệng có thể nhét vừa cả quả trứng gà.
Lâm Vãn Niên nhìn cảnh này, đôi mắt khẽ nheo lại, ngay sau đó khóe môi anh khẽ cong lên tạo thành một nụ cười nhẹ.
Cô gái nhỏ này, đúng là lúc nào cũng mang đến cho anh những bất ngờ không tưởng. Đến cả kỹ năng huấn luyện sư t.ử cũng biết. Cứ như một chiếc rương báu vậy.
Những thành viên khác trong Gia tộc rừng rậm cũng bị cảnh tượng này làm cho chấn động sâu sắc.
Hạ Tầm Song bước xuống từ lưng sư t.ử, vỗ vỗ vào đầu nó. Con sư t.ử dũng mãnh và bá đạo kia thò chiếc lưỡi lớn ra l.i.ế.m l.i.ế.m tay cô, sau đó nằm lăn ra đất như một con mèo nhỏ, phơi cái bụng lớn ra.
Cái điệu bộ đó cứ như đang nói: Mau đến nựng tôi đi, mau đến nựng tôi đi!
"Không phải chứ, sao nó lại biến thành một con mèo nịnh hót thế kia?" Giang Dã nhìn mà trố mắt ngoác mồm.
Ngay cả sư t.ử trong đoàn xiếc cũng chẳng có con nào giống cái kiểu này!
Nhân viên tổ chương trình lúc này mới lề mề đi tới. Chuyên gia động vật hoang dã nơm nớp lo sợ, lúc này đã chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c gây mê, nếu không ổn thì chỉ còn cách dùng s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t nó.
Khi cả nhóm từ hậu trường nhìn thấy một con sư t.ử xông vào khung hình, họ suýt thì đứng tim toàn tập. Cứ ngỡ hiện trường sẽ là một màn tanh m.á.u, kết quả... bọn họ nhìn thấy cái gì đây?
Ngoại trừ vài chiếc máy quay bị tông đổ, hiện trường vô cùng hòa nhã. Chỉ thấy Hạ Tầm Song đang xoa bụng sư t.ử như đang vuốt ve ch.ó mèo trong nhà. Con sư t.ử thỉnh thoảng còn phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp đầy thỏa mãn.
"Trước đây các anh có gặp trường hợp nào thế này chưa?" Đạo diễn ngơ ngác hỏi.
Cả đám người hóa đá tại chỗ.
Chuyên gia động vật hoang dã đờ đẫn đáp: "Chưa... chưa bao giờ!"
Im lặng một lát, ông không nhịn được mà lên tiếng lần nữa: "Tôi làm trong ngành động vật hoang dã mười mấy hai mươi năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy sư t.ử hoang dã mà lại gần gũi với con người như thế, thật không thể tin nổi!"
"Vậy t.h.u.ố.c gây mê với s.ú.n.g của anh còn dùng đến không?" Đạo diễn vừa kinh ngạc vừa tranh thủ tám chuyện.
"Chắc là... không dùng đến nữa rồi?" Chuyên gia cúi đầu nhìn trang bị trên tay, sau đó tiện tay ném cho trợ lý bên cạnh.
Từ lúc con sư t.ử xuất hiện, Hạ Tầm Song đã ngửi thấy một mùi m.á.u tanh. Ban đầu cô tưởng con sư t.ử này vừa mới săn mồi xong, rồi vô tình xông vào căn cứ của họ.
Nhưng giờ nhìn kỹ lại thì dường như không phải vậy. Quanh miệng con sư t.ử sạch sẽ, không hề dính vết m.á.u hay gì cả.
Hạ Tầm Song vỗ vỗ con sư t.ử, ra lệnh: "Đứng dậy!"
Con sư t.ử còn vặn vẹo thêm vài cái dưới đất, vẻ mặt như thể vẫn chưa được nựng đủ, nhưng cuối cùng nó vẫn ngoan ngoãn lật người đứng lên.
"Ngoan lắm!" Hạ Tầm Song xoa đầu nó, sau đó đứng dậy đi vòng quanh một lượt. Quả nhiên, cô phát hiện trên đùi sau phần m.ô.n.g của nó có một vết đạn, m.á.u tươi vẫn còn đang rỉ ra.
"Quả nhiên con sư t.ử này không phải tự dưng mà phát điên." Hạ Tầm Song sa sầm mặt nói.
Nó bị người ta b.ắ.n một phát, thấy người mà không tấn công điên cuồng mới là lạ!
Lúc này Lâm Vãn Niên bước về phía cô. Con sư t.ử thấy vậy lập tức cảnh giác gầm lên một tiếng đầy giận dữ, nó nhe răng trợn mắt hung tợn như muốn cảnh cáo: nếu anh còn bước tới một bước nữa, nó sẽ không khách khí đâu.
"Không được kêu." Hạ Tầm Song túm lấy chùm lông bờm trên cổ nó, gằn giọng: "Đây là người đàn ông của tao, mày mà còn hung dữ với anh ấy, tin tao thịt mày luôn không?"
"Gừ gừ..." Con sư t.ử lập tức cụp tai xuống kêu lên một tiếng yểu điệu, trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị giáo huấn.
Lâm Vãn Niên tiếp tục bước tới, nó quả nhiên không dám hung hăng với anh nữa.
【Giỏi thật, đúng là bái phục! Đưa sư t.ử hoang dã ra nựng như nựng ch.ó, ngoài Hạ Tầm Song ra chắc chẳng còn ai làm được nữa đâu nhỉ?】
【"Người đàn ông của tao" – gạch chân nhấn trọng điểm nha các bạn, chị Song đúng là cưng chiều người đàn ông của mình thật sự.】
【Đỉnh quá! Ai mà chẳng muốn có một cô bạn gái biết thuần thú chứ?】
【Vẫn là Niên Thần mắt nhìn tinh tường! Tìm được cô bạn gái vừa toàn năng vừa xinh đẹp thế này, hai chữ ngưỡng mộ tôi nói đến phát chán luôn rồi.】
【Nghĩ lại hồi chương trình mới phát sóng, chị Song bị một đám cư dân mạng mắng là bình hoa di động vô dụng, giờ thì đúng là vả mặt đôm đốp! Chị Song của tôi đúng là thập bát ban võ nghệ, món nào cũng tinh thông.】
【Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa, tôi thừa nhận, hồi đó là tôi mù mới nhìn nhầm.】
……
"Hê, nó thế mà nghe hiểu được tiếng người kìa." Giang Dã cảm thấy vô cùng mới lạ.
"Chẳng lẽ lại giống cậu, nghe không hiểu tiếng người chắc?" Quý Lâm liếc xéo cậu ta một cái, châm chọc ngược lại.
Khóe miệng Giang Dã giật mạnh: "Cậu không nói thì không ai bảo cậu câm đâu!!"
Sao cái anh này lại có cái mồm độc địa thế không biết?
Cư dân mạng xem mà muốn cười bò:
【Ha ha ha, một người rõ đẹp trai, tiếc là lại có thêm cái mồm.】
【Thì... cũng hơi độc mồm thật, nhưng mà nói trúng phóc.】
"Con sư t.ử này bị thương rồi." Hạ Tầm Song nhàn nhạt lên tiếng.
Ánh mắt Lâm Vãn Niên rơi trên cánh tay bị thương của cô, chân mày theo bản năng nhíu c.h.ặ.t lại: "Em cũng bị thương rồi."
"Không sao, chút vết thương ngoài da thôi." Hạ Tầm Song chẳng hề để tâm đến vết thương nhỏ này. Trước đây cô vốn sống cuộc sống l.i.ế.m m.á.u trên lưỡi d.a.o, những vết thương lớn nhỏ chịu qua nhiều không đếm xuể, chút chuyện này cô thực sự không coi ra gì.
Hạ Tầm Song vẫy vẫy tay gọi đạo diễn, ra hiệu cho ông lại đây.
Đạo diễn thấy vậy, bước chân có chút không tình nguyện nhấc lên. Ông chỉ dám đi đến chỗ của đám người Giang Dã là không dám tiến thêm bước nào nữa.
Ông không có cái gan như Hạ Tầm Song và Lâm Vãn Niên.
Ông sợ c.h.ế.t khiếp đi được!
Sợ con sư t.ử lớn kia đột nhiên nổi hứng, ngoạm cho ông một cái thì xong đời.
"Có chuyện gì, cô nói đi." Đạo diễn đứng từ xa hét vọng lại.
Hạ Tầm Song thấy ông trốn sau lưng Giang Dã, dè dặt thò cái đầu ra, cô không nhịn được mà giật giật khóe miệng: "Sư t.ử bị thương rồi, ông bảo bác sĩ Tiêu qua đây một chuyến."
Bác sĩ Tiêu: Luôn có điêu dân muốn hại trẫm!
"Được, tôi cho người đi gọi cậu ta." Nói xong, đạo diễn như bôi dầu dưới chân, lủi ra xa thêm một đoạn.
Khi bác sĩ Tiêu được nhân viên gọi ra khỏi lều, anh suýt chút nữa đã tưởng mình nghe nhầm: "Ông nói cái gì? Bảo tôi đi xử lý vết thương cho một con sư t.ử hoang dã á??"
