Sinh Tồn Nơi Hoang Dã: Ảnh Đế Leo Cửa Sổ Muốn Chui Vào Lòng Tôi - Chương 979: + 980 Phẫu Thuật Cho Sư Tử (1)
Cập nhật lúc: 19/02/2026 06:03
"Rốt cuộc là các người điên rồi, hay là tôi điên rồi?" Bác sĩ Tiêu gào lên đầy mất kiểm soát.
Đùa cái gì thế không biết, đó là động vật hoang dã đấy! Với độ hung dữ của thú hoang, anh mà đi thì còn mạng trở về không?
"Chưa kể, tôi là bác sĩ cho người, không phải bác sĩ thú y. Các người muốn làm thánh mẫu thì cũng phải có mức độ thôi chứ? Đó là con sư t.ử ăn tươi nuốt sống người ta đấy, các người có hiểu sư t.ử hoang dã hung dữ thế nào không? Để tôi đi trị bệnh cho một con sư t.ử, đúng là các người nghĩ ra được thật đấy."
Nhân viên công tác bị anh mắng cho vuốt mặt không kịp: "..."
Anh ta há miệng, rồi lại há miệng, nhưng nãy giờ chỉ nghe mỗi tiếng gào của bác sĩ Tiêu, hoàn toàn không chen vào được lời nào.
"Không đi, đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không đi!" Bác sĩ Tiêu tức giận chống nạnh, "Các người thích gọi ai thì gọi, nếu vì chuyện này mà không hài lòng với tôi thì cứ việc bảo đạo diễn đuổi việc tôi đi. Tôi đây không đời nào chịu làm thức nhắm cho sư t.ử đâu."
"Cái đó... hay là anh nghe tôi nói hết câu đã?" Nhân viên công tác gượng gạo nói.
"Nói cái gì mà nói, dù các người có khua môi múa mép đến tận trời xanh đi chăng nữa, tôi — cũng — không — đi." Nói đoạn, bác sĩ Tiêu quay người định đi vào trong lều.
Nhân viên công tác nhanh tay lẹ mắt tóm lấy anh: "Ấy kìa, hay là anh cứ xách hòm cấp cứu sang nhìn một cái thôi? Anh không biết đâu, con sư t.ử đó ở trong tay chị Song ngoan như một chú cún bự vậy, còn đặc biệt nghe lời cô ấy nữa."
"Tôi tin anh mới là lạ!" Bác sĩ Tiêu dùng sức rút tay mình lại, "Buông cái tay ra, muốn đi thì anh tự đi đi, tóm lại muốn tôi đi á, nằm mơ nhé."
Thế nhưng, dưới sự đeo bám dẻo như kẹo kéo của nhân viên công tác, bác sĩ Tiêu bị lôi cả người lẫn hòm t.h.u.ố.c đến tận căn cứ của "Gia đình rừng rậm".
Từ đằng xa, bác sĩ Tiêu đã nhìn thấy con sư t.ử khổng lồ kia, anh sợ đến mức nghẹt thở, lập tức quay đầu muốn chạy ngược về.
"Bác sĩ Tiêu đừng sợ, anh xem bao nhiêu người chúng tôi đứng đây xem còn chẳng sao cơ mà." Nhân viên công tác sức dài vai rộng, dễ dàng kéo lê vị bác sĩ quanh năm ngồi văn phòng này, bước đi thoăn thoắt về phía trước.
"Các người không sợ thì các người tự lên đi! Lôi tôi tới đây làm gì?" Bác sĩ Tiêu lớn tiếng mắng mỏ.
Nghe thấy động tĩnh, rất nhiều người đồng loạt quay đầu nhìn về phía hai người.
"Hế lô bác sĩ Tiêu, chào anh nhé! Chúng ta lại gặp nhau rồi." Giang Dã tâm trạng cực tốt, vẫy vẫy tay với anh.
Bác sĩ Tiêu: Bộ cậu nhìn tôi giống như đang ổn lắm hả?
Từng tế bào trên khắp cơ thể anh đều đang kháng cự việc tiến về phía trước.
Giang Dã nháy mắt với Quý Lâm, người sau hiểu ý, cả hai lập tức tiến lên, mỗi người kẹp một bên nách bác sĩ Tiêu rồi khiêng thẳng về phía con sư t.ử lớn.
Mẹ nó, cái đám người này có độc à?
Anh còn chút nhân quyền nào không hả?
"Oa oa oa... tôi nhất định phải tìm luật sư kiện các người, sao có thể cưỡng ép người khác làm việc họ không muốn chứ?" Bác sĩ Tiêu khóc lóc kể lể.
Anh muốn chạy cũng không chạy nổi! Hai chân không chạm đất, chỉ có thể quẫy đạp loạn xạ giữa không trung.
"Đừng sợ, có chúng tôi ở cạnh anh mà! Nếu con sư t.ử đó thật sự muốn ăn thịt người, chúng tôi chắn phía trước cho anh là được chứ gì? Đến lúc đó anh cứ việc liều mạng mà chạy." Giang Dã thản nhiên nói.
Bác sĩ Tiêu trưng ra bộ mặt đưa đám: "Cậu im đi cho tôi nhờ!"
Càng nói anh càng thấy sợ.
【Ha ha ha, cái chương trình này đúng là toàn nhân tài, ngay cả bác sĩ đi theo đoàn cũng thú vị thế này.】
【Mà này, người ta là bác sĩ không tự nguyện, các người cũng không có quyền ép buộc chứ nhỉ?】
【Có chị Song ở đó, sợ cái vẹo gì!】
【Bác sĩ: Chẳng lẽ thật sự không có ai lên tiếng vì tôi sao?】
Hạ Tầm Song nghe thấy lời của bác sĩ Tiêu, lập tức giơ tay ra hiệu bọn họ dừng lại: "Bác sĩ Tiêu đã không muốn qua đây thì thôi vậy!"
Sư t.ử là mãnh thú, sợ hãi cũng là bản năng của con người.
“Nghe thấy chưa, mau thả tôi xuống!” Bác sĩ Tiêu như vớ được cọc chèo, lập tức giãy giụa đòi xuống đất.
Lúc này, con sư t.ử dũng mãnh kia cũng quay đầu nhìn về phía họ, trong miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy uy quyền, suýt chút nữa đã khiến bác sĩ Tiêu sợ đến mức hồn lìa khỏi xác ngay tại chỗ.
“……Á! Cứu mạng, cứu mạng với!” Chân bác sĩ Tiêu vừa chạm đất, lập tức lủi nhanh ra sau lưng Giang Dã và Quý Lâm núp kỹ.
Mọi người: “……”
Đạo diễn: Cái cảm giác này tôi hiểu!
Con sư t.ử với vẻ mặt đầy vô tội, khẽ dụi dụi vào người Hạ Tầm Song.
“Đừng sợ, nó có qua đây đâu?” Giang Dã trấn an.
Bác sĩ Tiêu khẽ thò đầu ra, thấy con sư t.ử lớn kia quả nhiên vẫn luôn ở bên cạnh Hạ Tầm Song, lúc này anh mới dần dần yên tâm hơn một chút.
“Bác sĩ Tiêu, trong hòm cấp cứu của anh có d.a.o mổ và kim chỉ khâu không?” Hạ Tầm Song cất tiếng hỏi.
Nghe ý của cô, dường như cô định tự mình phẫu thuật cho sư t.ử?
“Có… có.” Nói xong, bác sĩ Tiêu tháo hòm cấp cứu đang đeo trên người xuống, “Cô tự qua đây mà lấy! Tôi… tôi không qua đó đâu.”
Kết quả là, Hạ Tầm Song vừa cử động, con sư t.ử kia lập tức giống như một chú ch.ó trung thành, bám sát bên sườn cô, sải những bước chân to khỏe đi tới.
Bác sĩ Tiêu thấy vậy, vội vàng gọi cô đứng lại: “Dừng dừng dừng, cô… cô đừng qua đây thì hơn!”
Anh vừa nói vừa run cầm cập.
“……”
“Để tôi cho!” Quý Lâm nhận lấy hòm cấp cứu từ tay anh, sau đó từng bước tiến về phía Hạ Tầm Song.
“Cậu ta đúng là không sợ c.h.ế.t mà!” Bác sĩ Tiêu cảm thán từ tận đáy lòng.
Quý Lâm đưa hòm cấp cứu vào tay cô, không khỏi có chút lo lắng hỏi: “Em định phẫu thuật cho nó thật à?”
Hạ Tầm Song gật đầu: “Hiện tại xem ra chỉ có thể làm thế này thôi.”
Dù sao cũng phải lấy viên đạn ra chứ! Trước đây cô cũng không phải chưa từng tự gắp đạn cho mình, việc này đối với cô chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.
“Có cần anh giúp gì không?” Lâm Vãn Niên biết cô đã hạ quyết tâm nên cũng không ngăn cản.
“Anh giúp em qua chỗ chuyên gia lấy một ống t.h.u.ố.c tê lại đây nhé!”
Lâm Vãn Niên đáp một tiếng “được”, rồi đi về phía đạo diễn và những người khác.
【Hả?? Chị Song định đích thân phẫu thuật cho sư t.ử sao?】
【Cô ấy làm được không đấy? Nghe có vẻ hơi ảo nhỉ.】
【Thừa nhận là chị rất ngầu, nhưng chuyện phẫu thuật này cứ để người có chuyên môn làm đi chứ! Không phải có chuyên gia động vật hoang dã ở đó sao?】
【Chuyên gia động vật hoang dã: Tôi là chuyên gia động vật, không phải thú y, phẫu thuật tôi cũng đâu có biết!】
Kênh chat của phòng livestream cũng ngập tràn những tiếng nghi ngờ.
“Nằm xuống.” Hạ Tầm Song vỗ vỗ đầu con sư t.ử, “Lát nữa tao làm cho mày một ca tiểu phẫu, mày phải ngoan đấy, rõ chưa?”
“Gừ ~” Con sư t.ử khẽ gầm lên một tiếng đáp lại, sau đó ngoan ngoãn nằm rạp xuống đất.
Lâm Vãn Niên lúc này cũng đã lấy được t.h.u.ố.c tê quay trở lại: “Đây!”
Vì thợ quay phim không dám lại gần, khung hình chỉ có ống kính quay xa, hoàn toàn không quay rõ được cô thao tác như thế nào.
Hạ Tầm Song đeo găng tay vào, sau đó cầm ống tiêm, tiêm t.h.u.ố.c tê quanh vùng vết đạn, liều lượng mỗi lần đều được cô kiểm soát cực kỳ chính xác.
Đợi một lát sau, cô ấn ấn vào phần m.ô.n.g của con sư t.ử, sau khi cảm nhận được vị trí của viên đạn, cô đưa tay ra hiệu.
Lâm Vãn Niên lập tức hiểu ý, đặt con d.a.o mổ vào lòng bàn tay cô.
Động tác cầm d.a.o của Hạ Tầm Song vô cùng điêu luyện, lưỡi d.a.o sắc bén rạch một đường nhỏ ngay vết đạn. Không biết có phải do con sư t.ử cảm thấy đau hay không, mà nó đột nhiên vùng dậy đứng phắt dậy.
