Sinh Trưởng Ngược Chiều - Chương 14
Cập nhật lúc: 19/09/2026 12:03
Kể từ cái khoảnh khắc ấy, toàn bộ những suy nghĩ ích kỷ ban đầu trong đầu tôi đã hoàn toàn thay đổi: Tôi muốn thử mở lòng để thấu hiểu cô ấy nhiều hơn, muốn từng bước bước chân vào thế giới nội tâm của cô ấy, để có thể nhìn thấy một Bạch Hướng Vãn chân thật và kiên cường nhất.
Và tôi quả thực đã làm được điều đó, cô ấy ngày càng mở lòng tin tưởng tôi tuyệt đối, bắt đầu chủ động tâm sự chia sẻ với tôi về mọi điều trong cuộc sống, bao gồm cả những nỗi uất ức đắng cay trong gia đình của mình, tôi thực sự rất thích được ngồi lặng im lắng nghe cô ấy lẩm bẩm tâm sự những chuyện vụn vặt thường nhật, duy chỉ có những bí mật đau thương về thân thế của bản thân tôi là tôi vẫn chưa biết phải mở lời thế nào để giãi bày cùng cô ấy.
Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa, nỗi bất an và c.ắ.n rứt lương tâm trong lòng tôi cũng ngày một lớn dần lên, tôi thường tự chất vấn bản thân rằng liệu có phải đã đến lúc tôi nên nói thật cho cô ấy biết toàn bộ chân tướng sự thật, có nên nói cho cô ấy biết thân phận thực sự của tôi hay không, tôi vẫn luôn do dự đắn đo khôn nguôi, mãi cho đến tận cái ngày cô ấy thông báo với tôi rằng cô ấy chuẩn bị xuất ngoại du học.
Với trình độ công nghệ và năng lực chuyên môn xuất sắc của cô ấy thì việc phát triển sự nghiệp trong nước vốn dĩ đã là quá thừa thãi rồi, thế nhưng cô ấy vẫn khao khát muốn tiếp tục học lên cao hơn nữa để hoàn thiện bản thân, suốt bao năm qua cô ấy cũng đã tích lũy được một khoản tiền tiết kiệm kha khá, số tiền ấy quá đủ để bảo đảm cho cô ấy có được một cuộc sống du học vô tư lự không phải lo nghĩ nơi đất khách quê người.
Tôi cảm thấy đã đến lúc bản thân bắt buộc phải dũng cảm nói thật toàn bộ mọi chuyện với cô ấy rồi, chính vì vậy trước giờ lên máy bay tôi đã dặn dò cô ấy rằng đợi đến ngày cô ấy du học trở về nước, tôi có những bí mật vô cùng quan trọng muốn đích thân nói cho cô ấy biết, cô ấy mỉm cười gật đầu rồi nhờ cậy tôi ở nhà chăm sóc cho bà ngoại và để mắt theo dõi gia đình họ Bạch giúp cô ấy.
Thực chất việc theo dõi và canh chừng gia đình họ Bạch dẫu cho cô ấy không mở lời nhờ cậy thì bản thân tôi cũng nhất định sẽ làm tới cùng, chỉ là thời điểm ấy tôi vẫn chưa thể nói ra, nên tôi chỉ có thể dặn dò cô ấy nhất định bắt buộc phải quay trở về.
Hai đứa chúng tôi đã đứng vẫy tay từ biệt nhau tại sân bay, tôi lặng lẽ đứng nhìn theo bóng dáng cô ấy bước chân lên máy bay cất cánh lên bầu trời cao, và ngay khi vừa đặt chân xuống sân bay nước Anh cô ấy đã lập tức nhắn tin báo bình an cho tôi hay, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thầm thì trong lòng: Bạch Hướng Vãn ơi, em nhất định bắt buộc phải sống thật tốt và thật bình an nhé!
Tôi ở nhà thay cô ấy để mắt theo dõi gia đình họ Bạch, và tôi nhận thấy cái gia tộc mục nát ấy quả thực đã thối rữa đến tận xương tủy rồi.
Bạch Quân Phàm bỗng nhiên biến mất khỏi Tập đoàn Bạch Thị, phía gia đình bọn họ tung tin ra ngoài rằng ông ta nghỉ hưu để ra nước ngoài dưỡng bệnh an dưỡng tuổi già, thế nhưng tôi đã cẩn thận tra cứu ra được sự thật rằng Bạch Quân Phàm mắc bệnh tim giai đoạn cuối vô cùng hiểm nghèo, bắt buộc phải làm phẫu thuật ghép tim thì mới có cơ hội sống sót, nhìn thấy tin tức ấy tôi không khỏi bật cười cay đắng: Đây chẳng phải chính là sự trừng phạt thích đáng của luật nhân quả hay sao?!
Bạch Quân Phàm đổ bệnh ngã quỵ, toàn bộ cơ nghiệp tập đoàn bị giao phó vào tay người anh cả Bạch Hướng Vũ, thế nhưng cái gã công t.ử bột ấy ngoài chuyện ăn chơi phá của ra thì căn bản chẳng biết làm bất cứ trò trống gì, hành động giao quyền ấy chẳng khác nào giương mắt đứng nhìn cả cơ nghiệp gia tộc tự mình bước chân vào con đường diệt vong nhanh hơn.
Tôi lập tức đem toàn bộ những tin tức sốt dẻo ấy thông báo chi tiết cho Bạch Hướng Vãn hay, cô ấy cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ rằng bố mẹ mình vì thói ích kỷ không muốn giao quyền cho người ngoài mà lại dám nhẫn tâm giao phó cả một tập đoàn khổng lồ vào tay một kẻ dốt nát không biết gì như thế.
Sau khi cô ấy hoàn thành chương trình học quay trở về nước, tôi đã chủ động hẹn gặp cô ấy, bao nhiêu năm trời xa cách không gặp nhau đương nhiên tôi có biết bao nhiêu điều chất chứa trong lòng muốn tâm sự cùng cô ấy, hai chúng tôi đã cùng nhau bước lên sân thượng tòa nhà công ty của tôi.
Suốt bao năm qua tôi cũng đã tự tay sáng lập nên công ty công nghệ của riêng mình, quy mô tuy chưa quá lớn nhưng đã quá đủ để làm bệ phóng cho sự nghiệp.
Ngày hôm đó tôi đã mở lòng nói thật toàn bộ mọi chuyện cho cô ấy nghe, cô ấy vô cùng ngỡ ngàng và chấn động, cô ấy nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng giữa tôi và người anh cả của cô ấy lại tồn tại một mối huyết hải thâm thù sâu sắc đến nhường này, và càng không thể ngờ được rằng mục đích ban đầu tôi tiếp cận cô ấy lại mang theo toan tính như vậy.
Thế nhưng hai chúng tôi dẫu sao đều đã là những con người trưởng thành từng trải qua biết bao giông bão cuộc đời, cô ấy đã rất nhanh ch.óng bình tâm và đón nhận trọn vẹn sự thật ấy, tương lai phía trước của hai chúng tôi vẫn còn mở ra vô vàn những khả năng tươi đẹp mới, bởi vì kẻ thù mà hai đứa chúng tôi căm ghét tột cùng lại cùng chung một mối, chỉ có điều dường như cô ấy vẫn chưa hề nhận ra rằng: Sâu thẳm trong trái tim tôi từ lâu đã bắt đầu rung động và đem lòng yêu thương cô ấy mất rồi.
Quen biết Bạch Hướng Vãn suốt bao nhiêu năm trời, tôi vẫn luôn đinh ninh nghĩ rằng cô ấy là một người con gái trầm lặng, ít nói và cam chịu, suốt bao năm tháng qua tôi đã từng chứng kiến cô ấy không biết bao nhiêu lần bị thương tích đầy mình, từng chứng kiến cô ấy c.ắ.n răng nhẫn nhục chịu đựng hết lần này đến lần khác, tôi thực sự vạn lần không thể ngờ được rằng sâu thẳm bên trong cơ thể mảnh mai ấy lại ẩn chứa một nguồn năng lượng bộc phát mạnh mẽ và kiên cường đến mức độ kinh ngạc nhường này.
Cái ngày cô ấy tìm đến gặp tôi, tôi lúc ấy đang ngồi trong phòng làm việc cặm cụi nghiên cứu hệ thống an ninh bảo mật mới của công ty, khoảnh khắc cô ấy bước chân vào phòng, cô ấy đã đặt thẳng một chiếc ổ cứng di động màu đen lên bàn làm việc của tôi:
"Thanh Phong à, vào lúc này trên cõi đời này em chỉ có thể tin tưởng duy nhất một mình anh mà thôi."
"Bên trong chiếc ổ cứng này chứa đựng toàn bộ những chứng cứ tội ác mà em đã phải tốn rất nhiều tiền bạc mới mua đứt lại được, em muốn giao phó lại cho anh cất giữ bảo mật giúp em."
Tôi thời điểm ấy đã vô cùng kinh hoàng và chấn động tột cùng! Tôi chưa từng một lần dám nghĩ rằng trải qua bao nhiêu năm tháng chìm sâu vào quên lãng như vậy, vụ án mạng oan khiên của người chị gái ruột thịt năm xưa thế mà lại thực sự vẫn còn có chứng cứ sống sót lưu lại trên thế gian!
Tôi đã c.ắ.n răng xem hết toàn bộ đoạn video clip ghi lại hiện trường vụ án năm xưa, khung cảnh kinh hoàng mà bản thân đã từng tưởng tượng suốt bao nhiêu năm trời trong nỗi đau đớn giằng xé, giờ đây khi tận mắt chứng kiến từng thước phim chân thực hiển thị trên màn hình, toàn thân tôi run rẩy bần bật dữ dội, hai hàng nước mắt căm hờn cứ thế tuôn rơi xối xả đầm đìa, con chuột máy tính trong lòng bàn tay tôi bị tôi siết c.h.ặ.t đến mức suýt chút nữa bóp nát vụn thành từng mảnh.
Chị gái ruột thịt của tôi năm ấy đã bị bọn chúng thô bạo x.é to.ạc toàn bộ quần áo trên người, bên trong cái căn phòng vệ sinh chật hẹp ẩm thấp của quán bar, chị ấy đã bị nhiều gã đàn ông thú tính thay phiên nhau cưỡng h.i.ế.p tập thể vô cùng dã man, đám người đứng xung quanh quay video clip thậm chí còn vô cùng phấn khích và hào hứng, những tiếng cười cợt dâm đãng thô bỉ của bọn chúng vang vọng khắp toàn bộ đoạn video, mỗi một tiếng cười man rợ ấy của bọn chúng đều là một nhát d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tâm can xé nát linh hồn tôi!
Chị gái tôi cuối cùng đã bị bọn ác quỷ t.r.a t.ấ.n giày vò đến mức ngất lịm mê man bất tỉnh nhân sự, để không lưu lại dấu vết và chứng cứ phạm tội tại hiện trường, trước khi gọi xe đưa chị tôi đến bệnh viện cấp cứu, bọn chúng thậm chí còn tàn nhẫn dùng nước lạnh xối rửa sạch sẽ thân thể của chị ấy... Những cái thứ súc sinh cầm thú ấy rốt cuộc dựa vào cái cớ gì mà lại có thể nhởn nhơ sống một cuộc đời vương giả sung sướng suốt bao nhiêu năm qua cơ chứ?!
