Sinh Trưởng Ngược Chiều - Chương 15
Cập nhật lúc: 19/09/2026 12:03
Trong suốt khoảng thời gian tôi đau đớn tột cùng ấy, Bạch Hướng Vãn vẫn luôn ngồi lặng lẽ bên cạnh nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi truyền hơi ấm, sau khi xem xong đoạn video cô ấy khẽ nhìn vào mắt tôi và bảo rằng cô ấy chuẩn bị quay trở về thực hiện một kế hoạch lớn, hỏi xem những lúc cô ấy cần sự trợ giúp tôi có sẵn lòng ra tay tiếp sức giúp cô ấy hay không.
Tôi đương nhiên là cam tâm tình nguyện một trăm phần trăm! Cho dù cô ấy không mở miệng nhờ cậy thì bản thân tôi cũng nhất định sẽ không chút do dự xông pha giúp đỡ cô ấy tới cùng!
Cô ấy mỉm cười dịu dàng nhìn tôi: "Anh cứ yên tâm đi nhé, sẽ không phải là chuyện gì quá đỗi nguy hiểm đâu, em nhất định sẽ biết cách tự bảo vệ an toàn cho chính mình, và cũng sẽ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho cả anh nữa."
"Em phải đi đây, anh hãy ở nhà kiên nhẫn chờ đợi tin chiến thắng của em nhé."
Sau khi cô ấy rời đi ngày hôm đó, tôi đã cẩn thận xem hết toàn bộ các đoạn video clip tài liệu lưu trữ trong chiếc ổ cứng ấy, bên trong là cơ man hàng loạt những chứng cứ phạm tội lớn nhỏ mà hai anh em nhà họ Bạch đã gây ra suốt bao nhiêu năm qua, hai kẻ ấy quả thực là những con thú hoang làm càn vô pháp vô thiên, lúc ra tay làm ra những tội ác tày trời ấy bọn chúng căn bản chưa từng một lần nghĩ đến hậu quả trừng phạt của pháp luật.
Tôi cẩn thận cất giữ và bảo mật tập tài liệu chứng cứ ấy suốt hơn nửa năm trời ròng rã, trong suốt khoảng thời gian ấy Bạch Hướng Vãn tuyệt nhiên không một lần chủ động liên lạc với tôi, thế nhưng tôi thừa hiểu một điều rằng: trong những tình cảnh giông bão thế này thì việc không có tin tức gì chính là tin tức tốt lành nhất.
Và rồi cái ngày cô ấy chủ động tìm đến tôi đã chính thức xuất hiện: Cô ấy bảo rằng bản thân chuẩn bị thu mua và tước đoạt toàn bộ số cổ phần của hai người anh trai họ Bạch, tôi đã chính thức bước chân vào tòa nhà trụ sở chính của Tập đoàn Bạch Thị, đó cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân vào bên trong sảnh lớn của tập đoàn này.
Không gian bên trong tòa nhà quả thực xa hoa và tráng lệ hơn những gì tôi từng tưởng tượng rất nhiều, khắp nơi đều được dát vàng trang trí lộng lẫy, nhiều nhưng lại không hề quá đỗi phô trương kệch cỡm, có thể thấy rõ ràng suốt bao nhiêu năm qua tập đoàn Bạch Thị đã kiếm chác được một khối tài sản kếch xù khổng lồ đến mức độ nào, hèn chi mà bọn họ có thể dễ dàng vung tiền đút lót để dọn dẹp sạch sẽ biết bao nhiêu đống rác rưởi tội ác mà hai thằng con trai quý t.ử đã gây ra ngoài xã hội.
Thế nhưng tôi căn bản chẳng còn tâm trạng đâu để tiếp tục ngắm nhìn cái chốn hào nhoáng nhơ nhớp ấy nữa, tôi nhanh ch.óng di chuyển thẳng vào phòng an ninh giám sát trung tâm của tòa nhà, trực tiếp nắm quyền kiểm soát toàn bộ hệ thống camera an ninh của cả tòa cao ốc, trong những tình huống khẩn cấp tôi bắt buộc phải bảo đảm rằng hai tên súc sinh nhà họ Bạch sẽ hoàn toàn bị cô lập và không có đường thoát thân.
Thế nhưng điều nằm ngoài dự liệu của tôi là trải qua bao nhiêu năm tháng tiến hóa ngoài xã hội, hai kẻ ấy thực chất lại ngày càng thụt lùi ngu muội đi: Khi nghe Bạch Hướng Vãn đề cập đến việc muốn thu hồi lại cổ phần, thứ duy nhất mà hai con ác thú ấy khao khát trong đầu thế mà lại chỉ là tiền mặt để tiêu xài! Thế nhưng như vậy cũng tốt, đối phó với những kẻ ngu xuẩn không có não bộ thì việc xử lý lại càng trở nên dễ dàng hơn gấp bội phần.
Sau khi buổi đàm phán kết thúc thành công, cô ấy đã bước lại phòng an ninh mỉm cười gửi lời cảm ơn chân thành đến tôi, thế nhưng cô ấy chỉ nán lại được một lát ngắn ngủi rồi lại tất bật bị người ta gọi đi xử lý công việc, tôi biết cô ấy vẫn còn rất nhiều nhiệm vụ hệ trọng cần phải giải quyết nên cũng không nỡ làm phiền thêm thời gian của cô ấy nữa.
Và tin tức tiếp theo mà tôi nghe được về cô ấy chính là việc cô ấy đã chính thức nắm giữ trọn vẹn quyền kiểm soát tuyệt đối toàn bộ Tập đoàn Bạch Thị, tôi thực sự khâm phục cô bé gái nhỏ nhắn kiên cường năm xưa, cô ấy đã từng bước từng bước vững chắc nuốt trọn toàn bộ cái chốn địa ngục kinh tởm đã từng đày đọa cuộc đời mình.
Ban đầu tôi cứ ngỡ rằng sau khi đã thâu tóm được cả tập đoàn khổng lồ trong tay cô ấy sẽ tự mình đứng ra vận hành và phát triển nó, bởi vì với tài năng thiên bẩm và bản lĩnh xuất chúng của cô ấy thì việc điều hành một doanh nghiệp bề thế như vậy là hoàn toàn dư thừa khả năng, thế nhưng cô ấy bỗng nhiên lại tìm đến và nói với tôi rằng cô ấy muốn đưa bà ngoại sang nước Anh định cư.
Chiều hôm đó hai chúng tôi lại ngồi tâm sự với nhau rất lâu, cuối cùng tôi đã đồng ý nhận lời tiếp quản lại Tập đoàn Bạch Thị từ tay cô ấy, còn cô ấy thì lựa chọn chuyển công tác sang chi nhánh nước Anh, chẳng vì lý do gì to tát cả, cô ấy lúc này chỉ đơn thuần khao khát muốn được toàn tâm toàn ý ở bên cạnh phụng dưỡng và chăm sóc chu đáo cho người bà ngoại già nua của mình suốt những năm tháng cuối đời.
Tôi hoàn toàn tôn trọng và ủng hộ quyết định thiêng liêng ấy của cô ấy, chỉ có điều hai đứa chúng tôi bỗng chốc lại phải đối diện với cảnh chia ly xa cách phương trời, thế nhưng cho đến tận cái giây phút chia tay ấy tôi vẫn chưa đủ dũng khí để cất lời thổ lộ rằng bản thân yêu thương cô ấy nhiều đến nhường nào, nghĩ lại chính bản thân tôi cũng cảm thấy có phần hơi bất lực với chính mình.
Đúng một năm sau ngày cô ấy xuất ngoại sang Anh, tôi đã hoàn tất việc đổi tên tập đoàn thành một thương hiệu hoàn toàn mới, nâng cấp toàn bộ hệ thống an ninh bảo mật, và thuận tay tống giam hai con thú hoang Bạch Hướng Vũ và Bạch Hướng Triều vào tù bóc lịch mọt gông, cơ hội ngàn năm có một này cuối cùng tôi cũng đã kiên nhẫn chờ đợi được, toàn bộ những chứng cứ tội ác lưu trữ trong chiếc ổ cứng năm xưa đã quá thừa thãi để tống cổ hai kẻ thủ ác ấy vào nhà giam thụ án tù chung thân suốt cả cuộc đời, bởi vì giờ đây trên đầu bọn chúng đã chẳng còn bất kỳ một cây cổ thụ nào có thể che mưa chắn gió cho chúng được nữa rồi!
Sau khi đã hoàn tất toàn bộ mọi công việc đại sự nơi quê nhà, tôi âm thầm ra phòng vé đặt mua một tấm vé máy bay bay thẳng sang đất nước Anh, tôi bắt buộc phải bay sang đó để tìm gặp Bạch Hướng Vãn!
Vào cái ngày tôi đặt chân đến xứ sở sương mù, bầu trời nước Anh bất ngờ trút xuống một trận mưa tuyết vô cùng dữ dội, cả không gian ngập tràn một màu tuyết trắng xóa tinh khôi đẹp đẽ vô ngần, tôi kiên nhẫn đứng tựa lưng trước cổng công ty chờ đợi bóng dáng của Bạch Hướng Vãn tan sở bước ra.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi bỗng nhiên xuất hiện sừng sững trước mắt, cô ấy giật mình thảng thốt kinh ngạc tột cùng, thế nhưng ngay trong giây tiếp theo trên gương mặt thanh tú ấy đã bừng sáng lên một niềm vui sướng hân hoan rạng rỡ, cô ấy thoăn thoắt chạy thục mạng về phía tôi chẳng khác nào một chú thỏ trắng nhỏ nhắn đáng yêu, thời tiết ngày hôm đó quả thực rất lạnh, tôi vội vã tháo chiếc khăn len ấm áp trên cổ mình xuống cẩn thận quàng lên bờ vai nhỏ của cô ấy, và hai đứa chúng tôi thuận theo tự nhiên liền ôm chầm lấy nhau thật c.h.ặ.t giữa trời đông tuyết trắng, khoảnh khắc ấy tôi bỗng thầm cảm thấy kinh ngạc vô cùng: Hóa ra có những chuyện trên đời này lại có thể diễn ra một cách tự nhiên, êm đềm và ngọt ngào đến mức độ nhường này!
Cô ấy líu lo ríu rít hỏi tôi biết bao nhiêu câu chuyện, hỏi xong xuôi đôi gò má trắng ngần của cô ấy cũng đã bị cái rét mùa đông làm cho ửng hồng lên vì lạnh, tôi nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay mềm mại của cô ấy cùng nhau rảo bước đi bộ về hướng căn nhà nhỏ, và ngay trên con đường ngập tràn tuyết trắng ấy, tôi đã dũng cảm cất lời thổ lộ câu nói thiêng liêng mà bản thân đã ấp ủ bấy lâu nay chưa từng dám mở miệng:
"Bạch Hướng Vãn ơi, anh thích em... anh thực sự thích em nhiều lắm, nhiều lắm!"
Tôi nhìn thấy trên khóe môi cô ấy khẽ nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời mùa xuân, rồi ngay sau đó cô ấy tinh nghịch vùng tay thoát khỏi bàn tay tôi, tung tăng chạy vụt về phía trước, vừa chạy vừa ngoảnh đầu lại nhìn tôi hét lớn vang trời:
"Em đã sớm biết tỏng từ lâu rồi nhé!"
Tôi giật mình ngơ ngác mất một giây đồng hồ trong sự ngỡ ngàng hạnh phúc, rồi nhanh chân mỉm cười sải bước đuổi theo bóng hình người con gái của cuộc đời mình.
-Hết-
