Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 441
Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:18
Thẻ bài này không giống chìa khóa, kết giới này cũng không có lỗ khóa.
Lê Dạng không rõ cụ thể mở thế nào, chỉ thử xem sao.
Sau khi thẻ bài dán lên kết giới, nháy mắt có từng vòng vầng sáng màu xanh lục khuếch tán ra ngoài.
“Oa, đẹp quá!” Vu Hồng Nguyên không nhịn được kinh hô.
Cảnh tượng này đích xác đẹp như mộng ảo.
Trên khoảng không bậc thang bạch ngọc khổng lồ này, từng vòng gợn sóng màu xanh lục từ từ lan ra, sau đó như hồi xuân đại địa, khắp nơi đều lục ý dạt dào.
Màu xanh lục này tràn ngập sinh cơ, ngưng tụ hy vọng, nhẹ nhàng lướt qua tinh thần hải của mọi người, mang đến sự yên tĩnh và bình thản không thể diễn tả bằng lời.
Bọn họ chỉ cảm thấy mọi khói mù trong lòng tan biến, trên mặt mỗi người đều không kìm được nở nụ cười.
Nụ cười này không nồng nhiệt cũng không nóng bỏng, nhưng lại khiến người ta vô cùng thoải mái.
Tự nhiên chi lực nồng đậm, ập vào mặt.
Mọi người khoa Nông học cảm nhận rõ ràng mị lực của “Tự nhiên”.
Lê Dạng càng nhận được nhắc nhở từ hệ thống: 【Chúc mừng ký chủ, tiến độ 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 tăng lên đến 1.5%】
Đúng là niềm vui ngoài ý muốn.
Lê Dạng chỉ vào Tự Nhiên Các, 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 này cư nhiên đã có tiến triển.
Đáng tiếc thầy đang bế quan, không thể truyền thụ tâm kinh này cho những người khác, nếu không với tư chất của đám Lâm Chiếu Tần, phỏng chừng sẽ tiến bộ vượt bậc.
Lê Dạng bước lên bậc thang bạch ngọc trước một bước, Vu Hồng Nguyên ở phía sau kinh hô: “Bộ bộ sinh thảo thảo thảo!” (Mỗi bước nở hoa -> mỗi bước nở cỏ)
Nói xong cậu tự bịt miệng mình, biểu cảm như trời sập.
Chung Khôn cười đến hết sức vui mừng: “Bánh Trôi cậu xong đời rồi, cậu dám mắng sư tỷ!” (Chữ "thảo" đồng âm với c.h.ử.i thề)
Mặt Vu Hồng Nguyên đỏ bừng nói: “Không phải, tớ không phải mắng…… Chỉ là này thật sự không phải bộ bộ sinh hoa, mà là sinh một đống lá xanh.”
Lê Dạng cũng cúi đầu nhìn gạch đá bạch ngọc, phát hiện nơi mình bước lên, ẩn ẩn có cỏ nhỏ màu xanh lục vươn ra.
“Các cậu cũng lên thử xem.”
Mọi người đã sớm nóng lòng muốn thử, nghe vậy cũng bước nhanh lên bậc thang.
Kỳ quái là, chỉ dưới chân Lê Dạng có cỏ nhỏ màu xanh lục, dưới chân những người còn lại tuy sẽ tạo ra chút điểm sáng màu xanh lục, lại không thể hình thành cỏ nhỏ.
Chung Khôn tò mò nói: “Đây là nguyên lý gì?”
Lê Dạng cũng không rõ lắm.
Phong Nhất Kiều trầm ngâm nói: “Chắc là liên quan đến thiên phú đi, sư muội là người có thiên phú cao nhất trong chúng ta.”
Lê Dạng: “...” Sư huynh, câu này của anh thật đúng là sai hoàn toàn.
Bất quá cô cũng không giải thích được, chỉ có thể hiểu là đặc điểm của người mang thiên vận hệ Tự Nhiên đi.
Muốn nói cô có gì khác mọi người, đó chính là người mang thiên vận hệ Tự Nhiên này.
Họ bước lên bậc thang, đi rất nhẹ nhàng uyển chuyển.
Bậc thang rõ ràng rất cao, cư nhiên trong nháy mắt đã bước lên tới.
Nhìn xuống dưới, tức khắc sinh ra hào khí thu hết non sông vào tầm mắt.
Lê Dạng nhìn về phía những ngôi nhà khu Đông, thầm nói trong lòng: “Sớm muộn gì cũng có một ngày, đổi hết các người thành màu xanh lục!”
Đứng ở dưới xem còn không cảm thấy, từ trên nhìn xuống, đủ loại màu sắc này thật sự chướng mắt!
Bên cạnh chính là Tự Nhiên Các.
Cảnh tượng trước mắt lại khiến mọi người có chút kinh ngạc.
Tự Nhiên Các...
Thật đúng là đủ tự nhiên.
Đây là một gác mái bốn phía lọt gió.
Lọt gió đến mức nào?
Bốn phía đều không có tường, chỉ có lụa mỏng màu xanh lục lờ lững bay.
Ý cảnh thì đẹp, nhưng không nên ở a!
Tầng một bày biện cũng rất đơn giản, chỉ tùy ý đặt mấy cái đệm hương bồ trên mặt đất.
Đệm hương bồ kia cũng không phải tinh khí đặc biệt gì, chính là đệm hương bồ bình thường nhất.
May mắn chủ thành Hoa Hạ không có bụi, bằng không đệm hương bồ để 28 năm này, đã bị bụi chôn vùi rồi.
Tầng hai và tầng ba cũng xấp xỉ.
Đều là bốn phía thông gió, lụa xanh bao quanh, tùy ý bày mấy cái đệm hương bồ.
Tự Nhiên Các này nửa điểm không giống chỗ có thể ở người.
Tầng cao nhất rốt cuộc có phòng có cửa sổ, nhưng lại bị khóa.
Chung Khôn bất bình nói: “Tôi đã nói Kính Trúc Hầu không tốt bụng như vậy mà, phòng quan trọng khóa lại với tôi!”
Lê Dạng cũng không vội, nói: “Lấy lại được Tự Nhiên Các là tốt rồi, từ từ thôi.”
Căn phòng trên cùng có một tấm biển, viết ba chữ: Tàng Kinh Các.
Sao không phải Tàng Bảo Các chứ, Lê Dạng rất tiếc nuối.
Lâm Chiếu Tần lòng đầy tu hành, cô không để ý môi trường sống thế nào, chỉ vô cùng vui mừng nói: “Ánh sao nơi này quá quá nồng đậm, hơn nữa tính thân hòa rất mạnh!”
Lê Dạng cũng cảm nhận được.
Với thiên phú thấp kém của cô, đều có thể cảm nhận được ánh sao đang bao quanh cơ thể mình, nỗ lực chui vào tinh mạch của cô, chắc hẳn đối với những người khác, chính là ánh sao rót vào người như xả lũ.
