Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng - Chương 442

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:18

Ánh sao Tự Nhiên Các quả nhiên nồng đậm, còn nồng đậm hơn nhiều so với khu cư trú bên dưới.

Bất quá không thể ở mãi trong Tự Nhiên Các, ánh sao này quá mức nồng đậm, người bình thường thật sự không chịu nổi.

Nghĩ vậy thì cách bày biện của Tự Nhiên Các cũng hợp lý.

Tiền bối hệ Tự Nhiên trước kia cũng sẽ không cư trú trong Tự Nhiên Các, phỏng chừng chỉ ở đây dạy học hoặc nghị sự.

Nhóm Lê Dạng đứng ở nơi cao nhất của Tự Nhiên Các, dựa lan can nhìn về phía Đông, thế mà nhìn xuyên qua tường vây nội thành, thu toàn bộ ngoại thành vào tầm mắt.

Giờ khắc này, nội thành xây bằng bạch ngọc và ngoại thành hoang vắng hình thành sự đối lập rõ rệt.

Tự Nhiên Các là kiến trúc rất cao ở chủ thành Hoa Hạ.

Sánh vai với nó chỉ có Tinh Xu Các.

Nhưng Tinh Xu Các nằm ở trung tâm chủ thành Hoa Hạ, từ trên nhìn xuống chính là toàn bộ nội thành bạch ngọc.

Tự Nhiên Các khác biệt, từ đây nhìn ra xa, tầm mắt xuyên qua nội thành tuyết trắng, nhìn thấy ngoại thành hoang vu, thậm chí có thể vượt qua bức tường thành thô ráp của ngoại thành, nhìn thấy cảnh sắc ngoài thành càng thêm hoang vu.

Mọi người khoa Nông học đều bị cảnh tượng này chấn động.

Họ ở trên tường thành khu Bắc cũng từng nhìn thấy ngoại thành và ngoài thành, nhưng lúc đó có rất nhiều hung thú tập kích, không có sự trống trải tịch liêu như hiện tại.

Lê Dạng bỗng nhiên nói: “Chúng ta phải cố lên.”

Mọi người không hiểu ý trong lời cô, chỉ theo thói quen gật đầu.

Lê Dạng nghiêm túc nói: “Mảnh đất hoang vu như vậy, rất thích hợp trồng trọt!”

Mọi người: “!!!”

Tự Nhiên Các không giống tưởng tượng của Lê Dạng, nơi này không có Thần Nhưỡng... Nhưng từ nơi này nhìn ra xa, cô thấy được đất đai vô tận.

Trồng trọt trên Thần Nhưỡng cố nhiên thoải mái, nhưng có thể phủ kín màu xanh lục lên mảnh đất hoang vu này, càng khiến người ta hướng tới!

Vu Hồng Nguyên lập tức nói: “Sư tỷ nói đúng! Khu Đông chúng ta không chỉ muốn phát triển nội thành, càng muốn cho ngoại thành thoát khỏi hoang vu!”

Lê Dạng thu hồi tầm mắt, nhìn mọi người nói: “Chúng ta còn chưa hoàn toàn sở hữu Tự Nhiên Các, thú triều ba ngày sau là bài kiểm tra đầu tiên.”

Thần sắc mọi người trở nên ngưng trọng.

Lê Dạng không lãng phí thời gian nữa, nhanh ch.óng nói: “Khôn Tử, cậu và Bánh Trôi đi khoa Đan Dược hỏi thăm xem Giang Dữ Thanh đã đến chủ thành Hoa Hạ chưa. Nếu chưa đến, các cậu nghĩ cách liên hệ với người ở Trung Đô, hỏi xem Giang Dữ Thanh có thể nhanh ch.óng đến chủ thành Hoa Hạ không, cứ nói tôi có ‘đại sự’ tìm cậu ta.”

Cô đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “đại sự”, Vu Hồng Nguyên ghi nhớ kỹ càng, nói: “Giao cho tôi đi!”

Chung Khôn nói: “Không có tôi, cậu liên hệ được người Trung Đô?”

Hai người ồn ào đi đến Bộ Đan Dược.

Lê Dạng lại phân phó những người khác: “Sư huynh sư tỷ cùng em đi ngoại ô phía Đông tìm gia đình Tiểu Ngưu, A Tần em và Sở Vân bọn họ ở lại gây giống.”

Túi Càn Khôn của Lê Dạng chứa đầy hạt giống tinh thực mang ra từ thần tích.

Lúc ấy cô nghĩ là về khoa Nông học thử trồng trọt một chút, xem có thể đưa vào Thụ Tháp sử dụng không.

Lại không ngờ, bây giờ liền có đất dụng võ.

Lúc ở thần tích, cuối cùng Lê Dạng nhặt được chừng 1000 hạt giống tinh thực.

1000 cây tinh thực này nếu trồng hết xuống, thì đợt thú triều đầu tiên có thể dễ dàng chặn lại.

Cho nên, Lê Dạng cần gấp sự giúp đỡ của gia đình Tiểu Ngưu.

Ba ngày thời gian thật sự không tính là dài.

Bọn họ phải trồng trọt đào tạo không kể ngày đêm, mới có thể đuổi kịp.

Việc cấp bách là nhanh ch.óng tìm được tộc Trâu Cày!

Mọi người cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc, sôi nổi đáp: “Được, chúng ta chia nhau hành động!”

Nhóm Lê Dạng và Phong Nhất Kiều vừa mới ra khỏi nội thành, còn chưa tìm kiếm phạm vi lớn ở ngoại thành, liền đụng phải một đàn trâu.

Nhóm Lê Dạng ngây ngẩn cả người.

Đàn trâu đi tới đối diện cũng ngây ngẩn cả người.

Ngay sau đó, con trâu lớn đi đầu "bịch" một tiếng quỳ xuống, dùng giọng nói hồn hậu nói: “Đại nhân! Cầu xin đại nhân! Tôi nguyện ý dâng hiến sinh mạng, cầu ngài giữ lại các con tôi, cầu ngài đừng đuổi chúng ra khỏi thành!”

Tiểu kịch trường vô trách nhiệm: Nhà đầu cơ hiện tại: Nhà khu Đông mau ch.óng bán tháo! Bán lỗ vốn! Nhà đầu cơ sau này: Từng có một căn nhà khu Đông bày ra trước mặt tôi, tôi không trân trọng, nếu cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ nói ba chữ: Mua c.h.ế.t nó!

Con trâu lớn quỳ xuống đ.á.n.h "bịch" một cái này, chính là ba của Tiểu Ngưu.

Gia đình Tiểu Ngưu tìm được đường sống trong chỗ c.h.ế.t từ thần tích, vốn tưởng rằng cả nhà đoàn tụ xong có thể trở về cuộc sống ban đầu, lại chưa từng ngờ sau khi trở về cư nhiên cái gì cũng không còn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.