Sớm Mưa Lạnh, Chiều Gió Về - 11
Cập nhật lúc: 13/08/2026 15:04
Ta đờ đẫn lắc đầu, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Tên sai dịch thấy bộ dạng của ta, biết mình nói sai lời, ngượng ngùng quay người rời đi.
Ta không biết mình đã trở về nhà bằng cách nào, chỉ cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút sạch.
Bấy lâu nay, chính Lục Bạch Quân là người khiến ta còn có thể cố gắng chống đỡ.
Nhưng bây giờ, hơi sức ấy dường như đã tan hết.
Mẫu thân cũng biết tin.
Mấy năm nay cuộc sống đã mài mòn tính khí của bà đến mức chẳng còn bao nhiêu.
“Người ta có tiền đồ tốt, đương nhiên phải chạy theo. Nếu chỉ là một Tú tài thì còn thôi, bây giờ đã là Thám hoa, nhà chúng ta với không tới.”
Bà lấy khăn tay ra định lau nước mắt cho ta.
Nhưng rồi mới phát hiện ta căn bản không khóc.
Ta chỉ ngây ngốc ngồi đó.
Mẫu thân đi đút cơm cho phụ thân, gió bên ngoài khe khẽ thổi qua lá trúc, phát ra tiếng xào xạc.
Thời tiết rất đẹp, sáng nay mẫu thân lại đem quần áo ra phơi.
Ta nhìn thấy bộ giá y màu xanh ấy, vẫn đẹp như trước, dưới ánh mặt trời lấp lánh sáng lên.
“Mạn Nhi, Lục Bạch Quân sẽ không trở về nữa đâu. Bây giờ phụ thân con lại thành ra như vậy, ta thật sự không nỡ nhìn con một mình gánh vác tất cả.”
Năm nay ta hai mươi lăm tuổi, đã tới độ tuổi không còn bà mối nào tới cửa cầu thân nữa.
“Nữ nhi của Trình Kỳ vẫn luôn quấn lấy con chơi, con với hắn cũng xem như biết rõ gốc gác lẫn nhau. Hai năm nay hắn cũng không ít lần ngầm để lộ ý muốn cưới con.”
Lưng mẫu thân đã còng hơn trước rất nhiều.
“Nếu con có thể gả vào Trình gia, gánh nặng trên vai con cũng sẽ nhẹ đi rất nhiều.”
22
Ta không đồng ý.
Ta thật sự không có tình cảm với Trình Kỳ, huống hồ mỗi khi nghĩ tới cái c.h.ế.t của Lâm Vân, trong lòng vẫn thấy khó chịu.
Nhưng ta thật sự đã đ.á.n.h giá quá thấp những khó khăn mà một nữ t.ử lớn tuổi chưa xuất giá phải đối mặt.
Tên lưu manh ngoài phố vẫn luôn quấy rối ta, vậy mà lại nhân lúc trời tối cưỡng ép xông vào nhà, nắm lấy tay ta rồi sàm sỡ khắp người.
Hắn bảo ta đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa.
Ta bị hắn ép lên chính chiếc bàn mà trước kia Lục Bạch Quân từng ngồi đọc sách, chịu đủ lời nhục nhã.
Ta lớn tiếng kêu cứu, nếu không phải mẫu thân cầm d.a.o phay xông tới, e rằng quần áo trên người ta đã bị tên lưu manh kia lột xuống.
Ta đi báo quan, nhưng nha môn lại nói hắn chưa thật sự làm tổn hại gì tới ta, chỉ giam hắn nửa tháng.
Đợi hắn được thả ra, chắc chắn sẽ càng thêm ngang ngược.
Phụ mẫu đã không chịu nổi thêm kích thích nào nữa.
Tên lưu manh kia rõ ràng là bắt nạt nhà ta chỉ có người già yếu và nữ nhân.
Trình Kỳ tới thăm ta, trong tay ôm một chậu cúc trắng Hàng Châu.
Gần đây hắn gầy đi rất nhiều, vì chuyện mất vợ, con người hắn cũng thay đổi.
Trở nên trầm mặc ít lời.
Lần này tới thăm ta, hắn chỉ nói một câu.
“Mạn Nhi muội muội, để ta giúp nàng gánh bớt một chút đi.”
Nói xong, hắn đứng dậy, lúc sắp bước ra cửa lại bỏ lại một câu.
“Dù sao sớm muộn gì ta cũng phải tục huyền, nếu là nàng thì Lâm Vân ngược lại có thể yên tâm hơn. Ít nhất nàng sẽ không bắt nạt con của nàng ấy.”
Trình Kỳ rời đi.
Ta gắng gượng đứng dậy, lấy ba phong thư Lục Bạch Quân viết từ dưới đáy rương ra.
Ta lại đọc một lượt, sau đó đốt hết.
Con người rồi cũng phải bước về phía trước, không ai có thể mãi sống trong quá khứ.
Tro mịn rơi lên mu bàn tay ta, nơi đó vẫn còn vết sẹo để lại từ lần cầu nhân duyên trước kia.
Ta nghĩ có lẽ nhân duyên của mình vốn không tốt.
Bồ Tát đã sớm nói cho ta biết rồi.
Ta nhận mệnh.
23
Năm năm sau, nữ nhi của Trình Kỳ và Lâm Vân là Tiểu Hà cứ nằng nặc đòi đi chợ.
Tiểu Hà vẫn luôn gọi ta là mẫu thân, vô cùng quấn quýt với ta.
Nhưng lúc này ta đang mang thai, không thể tự mình dẫn con bé đi.
“Bảo phụ thân con đưa con đi.”
Mẫu thân đẩy cửa bước vào, nói bà sẽ đi cùng con bé.
Năm ngoái phụ thân đã qua đời, ông thật sự không thể ăn nổi thứ gì nữa, cuối cùng c.h.ế.t vì cơ thể kiệt quệ.
Trước lúc lâm chung, phụ thân gắng gượng nói được một câu, rằng ông đã liên lụy hai mẹ con ta.
Ta lắc đầu, khẽ nói cảm ơn phụ thân.
Vì không muốn hai mẹ con ta đau lòng, ông đã cố gắng chống đỡ lâu đến vậy.
Mẫu thân khóc ngất mấy lần, nếu không phải lúc ấy ta đã mang thai, e rằng bà cũng muốn đi theo phụ thân.
Chỉ cần tiếp tục nhìn về phía trước, rồi sẽ thấy hy vọng mới.
Có hy vọng, cuộc sống mới có điều để mong chờ.
Tiệm t.h.u.ố.c trong nhà cũng đã đóng cửa, mỗi ngày ta cùng Trình Kỳ chăm sóc hoa cỏ, cuộc sống trôi qua rất bình lặng.
Hai chúng ta đều ít nói, trong nhà lúc nào cũng rất yên tĩnh.
Đôi khi Trình Kỳ cũng nhớ Lâm Vân, nói rằng nếu nàng ấy còn sống thì trong nhà chắc sẽ náo nhiệt hơn nhiều.
Ta không cãi nhau với hắn, mỗi khi hắn than thở, ta chỉ coi như không nghe thấy.
Rất nhiều lúc, phu thê sống cùng nhau chính là phải mở một mắt nhắm một mắt.
Cho dù hắn muốn nạp thiếp, ta cũng không có ý kiến.
Buổi chiều mẫu thân và Tiểu Hà ra ngoài, mãi đến tối mới trở về.
Trong tay Tiểu Hà cầm một chiếc đèn, từ xa đã thấy nó sáng rực.
Đợi tới gần, Tiểu Hà nhón chân giơ chiếc đèn lên thật cao.
“Mẫu thân, người xem, đây là đèn lưu ly. Là đồ truyền từ Tây Dương tới, đắt lắm đấy.”
“Con lấy đâu ra một lượng bạc?”
Ta buột miệng hỏi, ngay khi nhìn thấy chiếc đèn ấy, trái tim vẫn không nhịn được mà khẽ động.
“Sao con biết chiếc đèn này giá một lượng bạc?”
Mẫu thân cười tiếp lời.
“Là một vị đại quan tặng, nghe nói quan lớn từ Kim Lăng tới trấn chúng ta khảo sát. Đúng lúc gặp hội chùa, thấy Tiểu Hà thích, liền sai hạ nhân trả tiền mua tặng.”
“Quan lớn gì mà tốt bụng đến vậy? Nhận đồ của người ta thế này sao mà được.”
