Sớm Mưa Lạnh, Chiều Gió Về - 12
Cập nhật lúc: 13/08/2026 15:04
Ta cau mày, trách mẫu thân không nên tùy tiện nhận đồ của người khác.
“Không biết nữa, chỉ nghe bọn họ gọi là Lục đại nhân gì đó.”
Mẫu thân lắc đầu, dẫn Tiểu Hà vào trong nhà.
“Chuyện như vậy trăm năm cũng chưa chắc gặp được một lần, không sao đâu. Người ta làm quan nhất quyết muốn tặng, ta chỉ là một dân thường, chẳng lẽ còn có thể từ chối sao?”
Mẫu thân già rồi, tính khí trước kia cũng dần trở lại.
Trí nhớ của bà kém hơn trước rất nhiều, mỗi lần bị ta nói vài câu là lại lẩm bẩm mãi.
Một câu có thể lặp đi lặp lại mấy lần.
Ta đóng cửa lại, bỗng cảm thấy bụng hơi đau.
Có lẽ vì nhìn thấy chiếc đèn ấy nên trong lòng bị kích động.
Nhưng vị quan lớn kia cũng mang họ Lục.
Không khỏi quá trùng hợp rồi.
24
Ta đã để tâm chuyện này, liền tìm người dò hỏi xem vị Lục đại nhân kia rốt cuộc là ai.
Người quen của ta trong phủ nha ấp a ấp úng, khẽ nói:
“Chính là Lục Bạch Quân.”
Ta hít ngược một hơi lạnh, gần như đứng không vững.
Người nọ vội đỡ lấy ta: “Tuy ta chưa từng gặp Lục Bạch Quân, nhưng nghe bọn họ lúc rảnh rỗi nhắc tới, vị này chính là vị Thám hoa trước kia từng làm học đồ ở trấn chúng ta.”
Khi Lục Bạch Quân làm học đồ ở nhà ta, gần như chẳng mấy khi ra ngoài.
Người từng gặp hắn quả thật không nhiều.
Nhưng hắn thi từ nơi này mà đi, danh tiếng rất lớn.
Hẳn không thể có sai sót.
Ta biết mình nên nhận mệnh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không cam lòng.
Ta chỉ muốn hỏi hắn một câu, rốt cuộc từ khi nào hắn quyết định vứt bỏ ta.
Đương nhiên ta không mong giữa mình và hắn còn có thể xảy ra chuyện gì nữa, chỉ muốn một lời giải đáp.
Đó là lần rung động duy nhất trong thời niên thiếu của ta, ta nghĩ mình ít nhất cũng có tư cách hỏi cho rõ.
Ta trở về nhà, lục tìm cây trâm trước kia Lục Bạch Quân gửi tặng ta.
Trình Kỳ thấy ta vội vội vàng vàng cũng không hỏi nhiều.
Gần đây hắn đang thân thiết với một cô nương trẻ ở phố bên cạnh, căn bản không có thời gian để ý tới ta.
Ta cầm cây trâm đi tìm người, còn đưa thêm không ít tiền, nhờ hắn chuyển cây trâm tới cho Lục đại nhân.
“Chỉ cần nói là cố nhân, bằng hữu cũ, Lục Mạn Nhi.”
Ta thấp thỏm chờ trước cửa phủ nha.
Từ giữa trưa chờ mãi tới khi trời tối, một chiếc kiệu nhỏ chậm rãi xuất hiện trong màn đêm.
Có người bước lên nghênh đón, liên tục gọi Lục đại nhân.
Tim ta khẽ động, vội vàng chạy tới.
“Lục Bạch Quân! Lục Bạch Quân!”
Nam nhân mặc quan phục kia dừng bước, sau đó quay đầu nhìn ta.
“Ngươi gọi bản quan?”
Nhưng gương mặt ấy rõ ràng không phải người trong ký ức của ta.
Hắn căn bản không phải Lục Bạch Quân.
“Vị phu nhân này, tìm bản quan có chuyện gì?”
Ta theo bản năng lùi lại, sau lưng lập tức toát đầy mồ hôi lạnh.
Ngay sau đó ta xoay người bỏ chạy.
“Người này là ai vậy, sao kỳ quái thế?”
“Bụng lớn như vậy, có lẽ thần trí không được tỉnh táo lắm. Đại nhân, mời người vào trong.”
Ta thở hồng hộc chạy về nhà, Trình Kỳ thấy ta như vậy, ngoài miệng có chút trách móc nhưng vẫn bước tới đỡ lấy ta.
“Nàng đã m.a.n.g t.h.a.i rồi, sao còn bất cẩn như vậy, lại chạy đi làm gì?”
“Hắn không phải Lục Bạch Quân, hắn không phải…”
Ta túm c.h.ặ.t cánh tay Trình Kỳ.
Trình Kỳ lập tức lạnh mặt, hắn biết chuyện giữa ta và Lục Bạch Quân, không khỏi cười lạnh.
“Sao nàng vẫn còn nhớ tới vị quan lớn nhà người ta?”
Lục Bạch Quân căn bản không có gương mặt ấy, nhưng vì sao tất cả mọi người đều nói người đó là hắn?
Ta gần như phát điên, toàn thân run rẩy.
Hoàn toàn không nhận ra dưới thân mình đã ướt đẫm.
“Nàng sắp sinh rồi!”
Trình Kỳ lớn tiếng gọi, bảo mẫu thân mau đi tìm bà đỡ.
Nhưng trong lòng ta lúc ấy chỉ có duy nhất một chuyện.
Lục Bạch Quân, rốt cuộc huynh đã đi đâu?
25
Sinh con rất đau, bà đỡ và mẫu thân đều liên tục bảo ta dùng sức.
Ta nằm trên giường, lại cảm thấy mình giống như đang ở giữa dòng nước.
Con thuyền nhỏ lắc lư chao đảo, ta bỗng nhìn thấy một đôi mắt tròn xoe.
“Lục cô nương, sao nàng không chờ ta?”
Giọng hắn rất nhẹ, giống như lớp sương mỏng buổi sớm phủ trên mặt nước.
Ta vẫn luôn chờ huynh mà, chỉ là mãi không chờ được.
Mãi không chờ được.
Tiếng khóc của đứa trẻ lập tức kéo ta ra khỏi ảo cảnh.
“Là một bé gái.”
“Tốt quá, Mạn Nhi, mẫu t.ử bình an.”
Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, nâng khuôn mặt nhỏ của nữ nhi tới trước mắt ta.
Nhăn nhúm, giống như một con khỉ nhỏ, trên người vẫn còn dính m.á.u.
Nhưng đôi mắt con bé cũng tròn xoe, rất đẹp.
Ta sinh rất nhanh, mẫu thân nói năm xưa bà sinh ta cũng nhanh như vậy.
“Chứng tỏ đứa trẻ này cũng ngoan ngoãn, giống con, là đứa khiến người ta bớt lo.”
Mẫu thân ngồi bên cạnh làm nữ công.
Bà nói muốn may vài bộ quần áo cho cháu gái ruột.
“Nhân lúc bây giờ ta vẫn còn làm nổi, phải may thêm mấy bộ.”
Mẫu thân đã rất lâu không cười nhiều như vậy.
Sau khi phụ thân qua đời, bà ngày đêm khóc lóc, khóc tới mức mắt cũng gần như khô cạn.
Làm việc cũng thường xuyên quên trước quên sau.
Bà nói hồn phách của mình đã sớm đi theo phụ thân rồi.
Bây giờ nhìn thấy đời sau, ánh mắt bà vậy mà sáng lên không ít, ngay cả kim chỉ cũng có thể cầm lên làm được.
Chỉ là tay nghề vẫn chẳng khá hơn.
“Hy vọng cháu ngoan đừng chê ta.”
Mẫu thân khẽ nói, không nhịn được cong khóe môi cười thêm lần nữa.
“Giống hệt con hồi nhỏ, nhìn thôi cũng khiến ta vui rồi.”
“Hồi nhỏ con ngủ cùng phụ thân, hai cha con giống như được đúc ra từ một khuôn. Ta còn lo cháu gái sẽ giống Trình Kỳ.”
Mẫu thân cố ý hạ thấp giọng.
“Nói câu khó nghe một chút, người Trình gia không đẹp bằng người nhà chúng ta.”
Cả đời bà vốn là người nghĩ gì nói nấy.
“Bây giờ nhìn cháu ngoan giống con và phụ thân con, ta đã mãn nguyện rồi.”
