Sớm Mưa Lạnh, Tối Gió Về - 11

Cập nhật lúc: 20/08/2026 17:02

Trình Kỳ tới thăm ta, trong tay ôm một chậu cúc Hàng trắng.

Dạo gần đây chàng gầy đi nhiều.

Sau chuyện mất thê t.ử, chàng cũng thay đổi.

Trở nên trầm mặc ít lời.

Lần này tới thăm ta, chàng chỉ nói một câu.

“Mạn Nhi muội muội, để ta san sẻ với nàng một chút.”

Nói xong, chàng đứng dậy.

Trước khi ra cửa lại bỏ lại thêm một câu.

“Ta sớm muộn cũng phải tục huyền.”

“Nếu là nàng, Lâm Vân ngược lại sẽ yên tâm hơn.”

“Ít nhất nàng sẽ không bắt nạt con của nàng ấy.”

Trình Kỳ rời đi.

Ta gắng đứng dậy, lấy ba lá thư Lục Bạch Quân viết cho ta từ đáy rương ra.

Ta đọc lại một lần, sau đó đốt hết.

Con người rồi vẫn phải đi về phía trước.

Không ai có thể mãi sống trong quá khứ.

Tro mỏng rơi lên mu bàn tay ta, nơi ấy vẫn còn vết sẹo năm xưa khi cầu nhân duyên.

Ta nghĩ có lẽ đường nhân duyên của mình vốn không tốt.

Bồ Tát đã sớm nói cho ta biết rồi.

Ta nhận mệnh.

Năm năm sau, nữ nhi của Trình Kỳ và Lâm Vân là Tiểu Hà làm ầm lên đòi đi chợ.

Tiểu Hà vẫn luôn gọi ta là mẫu thân, rất quấn ta.

Nhưng ta đang mang thai, không thể tự đưa con bé đi.

“Bảo phụ thân con đưa đi.”

Mẫu thân đẩy cửa bước vào, nói bà sẽ đi cùng con bé.

Năm ngoái phụ thân qua đời.

Ông thật sự không nuốt nổi thức ăn nữa, cuối cùng c.h.ế.t vì suy kiệt đói khát.

Trước khi đi, phụ thân gắng gượng nói một câu, bảo đã liên lụy hai mẹ con ta.

Ta lắc đầu, nhỏ giọng nói cảm ơn phụ thân.

Vì không muốn hai mẹ con ta đau lòng, ông đã cố chống đỡ lâu đến vậy.

Mẫu thân khóc ngất mấy lần.

Nếu không phải ta đang mang thai, e rằng bà cũng muốn đi theo phụ thân.

Cứ nhìn về phía trước, rồi sẽ thấy hy vọng mới.

Có hy vọng, ngày tháng mới có điều để mong.

Y quán nhà ta cũng đóng cửa.

Mỗi ngày ta cùng Trình Kỳ chăm hoa cỏ, cuộc sống rất bình lặng.

Hai chúng ta đều ít lời, trong nhà lúc nào cũng yên tĩnh.

Đôi khi Trình Kỳ cũng nhớ Lâm Vân, nói nếu nàng còn ở đây, nhà sẽ náo nhiệt hơn nhiều.

Ta không cãi với chàng.

Mỗi khi chàng than thở, ta chỉ coi như không nghe thấy.

Rất nhiều lúc, phu thê sống với nhau chính là phải nhắm một mắt mở một mắt.

Ngay cả nếu chàng muốn nạp thiếp, ta cũng không có ý kiến.

Chiều hôm ấy, mẫu thân và Tiểu Hà ra ngoài, tới tối mới về.

Trong tay Tiểu Hà cầm một chiếc đèn, từ xa đã thấy sáng vô cùng.

Đến gần, Tiểu Hà kiễng chân giơ đèn thật cao.

“Mẫu thân, người xem, đây là đèn lưu ly.”

“Đồ từ Tây Dương truyền tới, đắt lắm.”

“Con lấy đâu ra một lượng bạc?”

Ta buột miệng hỏi.

Ngay khi nhìn thấy chiếc đèn ấy, trái tim ta vẫn không nhịn được khẽ động.

“Sao mẫu thân biết chiếc đèn này một lượng bạc?”

Mẫu thân ta cười tiếp lời.

“Là một vị đại lão gia tặng.”

“Nghe nói quan lớn từ Kim Lăng tới trấn khảo sát.”

“Đúng lúc gặp hội chùa, thấy Tiểu Hà thích, liền bảo hạ nhân trả tiền mua tặng.”

“Quan lớn nào mà tốt bụng thế?”

“Đồ đắt như vậy sao có thể tùy tiện nhận.”

Ta cau mày, trách mẫu thân không nên nhận đồ của người ta.

“Không biết, chỉ nghe họ gọi là Lục đại nhân gì đó.”

Mẫu thân lắc đầu, dẫn Tiểu Hà vào nhà.

“Chuyện thế này trăm năm cũng chưa chắc gặp một lần, không sao đâu.”

“Người làm quan nhất quyết muốn cho, một dân thường như ta còn có thể từ chối sao?”

Mẫu thân đã già, tính nóng nảy lại quay về.

Trí nhớ của bà kém hơn trước nhiều.

Mỗi lần bị ta nói, bà lại lẩm bẩm mãi, một câu lặp đi lặp lại mấy lượt.

Ta đóng cửa, bỗng cảm thấy bụng hơi đau.

Có lẽ nhìn thấy chiếc đèn ấy nên lòng bị lay động.

Nhưng vị quan lão gia kia cũng họ Lục, thật sự quá trùng hợp.

Ta để ý chuyện ấy, tìm người dò hỏi xem Lục đại nhân kia rốt cuộc là ai.

Người quen trong phủ nha ấp úng một lúc rồi nhỏ giọng nói.

“Chính là Lục Bạch Quân.”

Ta hít mạnh một hơi, gần như đứng không vững.

Hắn vội đỡ lấy ta.

“Ta tuy chưa từng gặp Lục Bạch Quân, nhưng nghe người ta trò chuyện, vị này chính là vị Thám hoa từng làm học đồ ở trấn chúng ta năm xưa.”

Lục Bạch Quân lúc làm học đồ ở nhà ta gần như không ra ngoài.

Quả thật không có bao nhiêu người từng gặp hắn.

Nhưng hắn thi từ nơi này mà đi, danh tiếng rất lớn.

Hẳn sẽ không nhầm.

Ta biết mình nên nhận mệnh, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn không cam lòng.

Ta chỉ muốn hỏi hắn rốt cuộc từ lúc nào đã quyết định bỏ ta.

Đương nhiên ta không mong giữa hai chúng ta còn có thể xảy ra chuyện gì.

Ta chỉ muốn một câu trả lời.

Đó là lần động lòng duy nhất trong tuổi trẻ của ta.

Ta nghĩ mình ít nhất cũng có tư cách hỏi một câu.

Ta về nhà tìm cây trâm Lục Bạch Quân từng gửi cho ta.

Trình Kỳ thấy ta vội vội vàng vàng cũng không hỏi nhiều.

Dạo gần đây chàng đang qua lại rất thân mật với một cô nương trẻ ở phố bên, chẳng có hơi sức để ý tới ta.

Ta cầm cây trâm đi tìm người, lại trả thêm khá nhiều tiền, cầu hắn chuyển trâm tới tay Lục đại nhân.

“Chỉ cần nói là cố giao năm xưa, Lục Mạn Nhi.”

Ta thấp thỏm đứng trước phủ nha chờ.

Từ giữa trưa chờ mãi đến trời tối, một chiếc kiệu nhỏ chậm rãi đi ra trong màn đêm.

Có người bước lên nghênh đón, liên tục gọi Lục đại nhân.

Tim ta khẽ động, vội chạy tới.

“Lục Bạch Quân!”

“Lục Bạch Quân!”

Nam nhân mặc quan phục dừng bước, sau đó quay đầu nhìn ta.

“Ngươi gọi bản quan?”

Nhưng gương mặt ấy rõ ràng không phải người trong ký ức của ta.

Hắn hoàn toàn không phải Lục Bạch Quân.

“Vị phụ nhân này, tìm bản quan có việc gì?”

Ta theo bản năng lùi lại, lưng lập tức lạnh toát mồ hôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.