
Sớm Mưa Lạnh, Tối Gió Về
Chỉ còn chưa đầy ba ngày nữa là thành thân, ta lại bị Trình gia từ hôn.
Ta và Trình Kỳ là thanh mai trúc mã, nhưng chàng lại vừa gặp đã phải lòng cô nương mới chuyển tới.
Chàng nói thật sự có lỗi với ta.
“Nhưng ta không còn cách nào khác, cứ nhìn thấy nàng ấy là cả người ta mềm nhũn.”
Chàng nói rất thành khẩn, từng lời đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Trái lại càng khiến ta trông như kẻ có tội.
Giữa ngày hè nóng nực, bầu trời bên ngoài lại âm u nặng nề.
Chỉ khi có chuyện lớn xảy ra, thời tiết mới khác thường như vậy.
Ta trả lại tín vật đính ước Trình Kỳ từng trao cho ta, chàng vừa kịp đón lấy rồi khẽ nói một tiếng cảm ơn.
“Là ta có lỗi với nàng, mong nàng cũng sớm tìm được lương duyên.”
Ta mím môi, nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
“Vậy chúc chàng hạnh phúc.”












